20 tháng 4, 2011

GỬI EM NƠI ĐỈNH GIÓ

Nữ chiến sĩ thông tin tại mặt trận Lạng Sơn - 1984
Mai Thanh Hải Blog - Ròng rã cả chục năm dai dẳng đánh trả quân xâm lược Trung Quốc và bảo vệ từng tấc đất biên cương Tổ quốc, hình ảnh những người lính lầm lụi lên chốt, thay phiên cho đồng đội, hốc hác tả tơi xuống Quân Y, Hậu cần... , đã trở nên quen thuộc với người dân các tỉnh biên giới từ Quảng Ninh đến Lai Châu.

Người ta không thể quên cảnh những đoàn xe chạy bụi mù lên biên giới, lính trẻ răng cười sáng bóng, quần áo thơm mùi hồ, súng AK xanh ánh thép, tung thư nhà xuống đường, nhờ người dân mang ra bưu điện, gửi về người thân trước lúc lên chốt.

Người ta càng không được phép quên những chuyến xe từ biên giới về xuôi trong bóng chiều chạng vạng, chạy chầm chậm, để nước không trào ra khỏi đôi mắt ầng ậc nước của cô gái đội mũ Quân y chữ thập ngồi trên buồng lái, để bạt khỏi tung khỏi thùng xe cho những người lính xếp hàng, nằm im lặng say ngủ, che ánh mắt u uất của người cán bộ làm công tác chính sách trong vương vất mùi hương thơm...

Trong đội hình những người lên chốt, mình cứ luẩn quẩn với gương mặt của những nữ chiến sĩ thông tin rặt vùng đồng bằng Bắc Bộ, trẻ trung - tươi tắn, mũ mềm chụp trên tóc, quân phục K82 chít hông, khăn tay thêu làm duyên trên cổ, líu lo qua sóng vô tuyến từ những trạm - điểm nằm tít đỉnh núi, giữa rừng sâu...

Nếu như ở phía sau, dân tình đang rộn ràng chạy theo mốt nhảy đầm, mua sắm xe mini Nhật, xe máy bãi rác đưa về theo đường tàu biển, thì ở trên chốt, bộ đội vẫn chia nhau từng cọng su hào, nhịn từng hớp nước, thay nhau cắn từng miếng lương khô, cả tuần không biết đến tắm...

Trong giấc ngủ vùi vội vã, những người lính vẫn thon thót giật mình choàng tỉnh, níu tay kéo lại sự sống từ mảnh pháo, viên đạn, ngọn lê - nhát dao của đám xâm lược bành trướng hằm hè chiếm chốt, cướp đất.

Sự hy sinh không chỉ đơn giản là ngã xuống bị trúng đạn, pháo, mìn, lưỡi lê - dao găm của địch, mà còn là cắn răng chấp nhận sự thật trần trụi phía sau, cắn răng bảo vệ sự trần trụi đó; Đã bắt đầu nhuốm mùi kinh tế thị trường, người sống vì mình - cho mình nhiều hơn là người sống vì mọi người.

Ký ức mình, vẫn vẹn nguyên hình ảnh những nữ chiến sĩ thông tin tuổi 18-20, lụng thụng trong bộ quần áo lính, còng lưng khoác ba lô ngang qua các thị trấn, thị tứ, thị xã; ngượng nghịu che mặt xấu hổ khi bị người đi đường tò mò ngắm kỹ, dúi mặt vào lưng nhau, hé mắt ngắm những thỏi son, hộp phấn, những chiếc quần con phụ nữ xanh đỏ, viền đăng ten treo trong cửa hàng tạp hóa; những eo lính nữ mềm mại rụt rè xúm quanh hàng chè, thạch đá, cẩn thận mở kim băng gài túi áo, chọn tờ tiền đồng cuốn chặt, cùng đứng chia từng thìa chè, tảng thạch và thi nhau lè lưỡi nghịch ngợm liếm từng viên đá lạnh...

Tháng 4 này, lại lên biên giới. Dừng xe giữa cung đường tay áo, nhẹ bước vào nghĩa trang đỉnh dốc, thắp hương cho những người đã nằm xuống, bia mộ ghi hy sinh 1979-1989.

Nước mắt đã ầng ậc, bất chợt tràn trên má, khi đứng trước bia mộ cô gái thông tin hy sinh đúng tuổi 19 vào đúng năm 1989.

Cô bạn đồng nghiệp sụp xuống nức nở: "Đất nước này nợ các anh, các chị nhiều lắm. Các anh chị ơi!"..

Một bài thơ của 1 cựu binh. Để không quên chiều nghĩa trang biên giới, tháng 4-2011.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nữ chiến sĩ thông tin trên chiến hào Vị Xuyên, Hà Giang - 1985


GỬI EM NƠI ĐỈNH GIÓ


Trạm thông tin của em trên đỉnh dốc Chín trăm

Mỗi bận anh lên, ba lần đứng thở

Em nói đấy là đỉnh gió

Yêu chẳng thật lòng, anh chẳng dám lên.



Bấy giờ đang là mùa hanh

Nước hiếm hoi, gió thì khô khốc

“Ai lên thăm nhớ xách giùm xô nước”

Cái biển đề tinh nghịch, thế mà hay.



Nên anh lên với xô nước trong tay

Tim đập thình thình chín mươi nhịp phút

Cứ nói dối gặp em… anh hồi hộp

Em biết thừa, thương quá chẳng dám trêu
.



Lên đến đây mới biết gió quá nhiều

Gió bốn hướng, ù ù như xay lúa

Lời yêu thương thì rất cần nói nhỏ

Bực mình trách gió quá vô tư
.


Em nói gió nhiều, nước mắt mau khô

Tiếng cười dễ tan điều riêng không giấu được

Có lẽ thế mà em thường hay hát

Nỗi buồn riêng ai nỡ để đầu môi
.


Bây giờ nơi xa xôi

Không khi nào nguôi nhớ về đỉnh gió

Ước một mùa hanh lại về qua đó

Chạy ù lên với xô nước trong tay...


(Nguồn: Tạp chí Văn nghệ Quân đội - 1982)

19 nhận xét:

  1. Cám ơn Bác Mai Thanh Hải về bài viết này! Bài viết hay, nhắc chúng tôi nhớ lại một thời quá khứ đau thương mà hào hùng, cách đây 1/3 thế kỷ. Tôi chỉ xin đề nghị Bác tránh dùng một số từ "nhạy cảm" như "quân xâm lược Trung Quốc" để chúng tôi còn được đọc trang Blog của Bác dài dài.

    Trả lờiXóa
  2. Bác Tiên cẩn thận thế, em rất cảm ơn! Nhưng những bài viết này, không dùng những từ thật như vậy, thì còn gì là bài viết - tâm trạng nữa đâu. Bác cũng yên tâm là bây giờ khác rồi, mình yêu nước thì chẳng ai làm gì mình (Blog) cả, bác ợ!

    Trả lờiXóa
  3. Hay quá a Hải hói ơi...Lâu lắm rùi mới đọc lại những vần thơ như vậy...Cơm áo gạo tiền....Vậy mà giờ người ta bảo đó là nước lạ....huhuhuhu

    Trả lờiXóa
  4. Ngô Thị Nội15:18:00 20 thg 4, 2011

    Lũ chúng tôi
    có một thời tuổi trẻ
    Từ cổng trường
    ra trận đến vô tư
    Rồi chiến hào
    thường mơ về cánh phượng
    Bao bạn bè mình
    cũng đang ở biên cương ?!...

    Trả lờiXóa
  5. Xin cám ơn Mai Thanh Hải thật nhiều!
    Sau "Thư gửi con gái nhân ngày tình yêu" giờ đây "GỬI EM NƠI ĐỈNH GIÓ" lại làm cho mình thật xúc động, nghẹn ngào. Mình luôn ghi nhớ sự hy sinh thầm lặng nhưng hào hùng của những người anh hùng vô danh của chúng ta nơi biên cương hải đảo xa xôi! Cám ơn anh!

    Trả lờiXóa
  6. Rất vui vì bác Yêu Lính vẫn nhớ đến bài viết của em! Có những điều, muốn quên cũng không được bác à!

    Trả lờiXóa
  7. Bài của bác Mai Thanh Hải luôn được em sử dụng làm bài học cho các con về tình yêu đất nước, yêu những người lính nơi biên cương hải đảo và lòng căm thù quân xâm lược dã man ... đó Bác ạ! Tổ Quốc, Nhân dân rất cần những người như Bác! Xin cám ơn một lần nữa!

    Trả lờiXóa
  8. Thật xúc động khi đọc bài của anh và bài thơ Đỉnh gió.Tôi không là người lính nhưng tự trong sâu thẳm con tim, kính phục, trân trọng những người lính những năm tháng ấy, nhất là với các chị, các cô(khi xã hội chớm vào kinh tế thị trường). Không bao giờ được phép lãng quên. Họ và những năm tháng ấy là một phần của Lịch sử dân tộc ta anh ạ.Rồi thời gian sẽ soi rõ những năm tháng này.Kính chúc Anh khỏe.

    Trả lờiXóa
  9. Cảm ơn Mai Thanh Hải, ANh đang làm cho xã hội "Phải Tỉnh" mau lại. Tôi mến Hải, đánh giá cao "tài bút" của Hải. mến lắm, mong đọc tiếp những bài viết của Anh nhé.

    Trả lờiXóa
  10. Thật xúc động khi đọc bài của anh và bài thơ Đỉnh gió, rất đồng ý với anh : Chúng ta còn nợ các anh chị nhiều lắm. Dù người ta cố tình quên đi, nhưng lịch sử sẽ không bao giờ quên. Hồi đó khi nghe đài báo chiến tranh nổ ra trên biên giới, cả trường tôi đã xếp hàng ghi danh lên biên giới, không riêng gì trường tôi, tất cả các trường cấp 3 ở Hà nội đều thế cả. Nếu bây giờ họ lại đem quân sang, tôi chắc thế hệ trẻ hôm nay cũng sẽ làm như vậy

    Trả lờiXóa
  11. xin Bác bài này đăng lại trong trang nhà: pi-company.com.vn

    Trả lờiXóa
  12. Cảm ơn bác Quang Vinh. Chúng ta không quên và em chắc rằng lịch sử cũng không quên những tháng năm vất vả - gian lao đó đâu ạ!

    Trả lờiXóa
  13. Pi thân! Rất vui vì bạn cũng chia sẻ tình cảm với tôi.

    Trả lờiXóa
  14. Chào anh Hải,
    Lần đầu tiên ghé qua blog,bài viết và thơ thật cảm động. Chúng ta còn nặng nợ với các chị,hy vọng thế hệ trẻ đừng quá thờ ơ với lịch sử một điều đáng buồn và nhức nhối hiện nay trong dạy và học sử.
    Chúc anh luôn vui khỏe.
    Xà Quế Châu

    Trả lờiXóa
  15. còn Đảng còn mình13:08:00 21 thg 4, 2011

    Chào bác Hải,
    Rất hân hạnh được biết blog bác qua anhbasam và bác cũng không phải là cậu ấm của đ/c Dâu...
    Tôi long trọng tuyên bố kể từ hôm nay tôi đặt trang này vào favoris của tôi.

    Trả lờiXóa
  16. Đọc bài viết của anh xong xúc động và buồn quá anh ạ.Nhớ một thời hoa lửa của những chàng trai cô gái khi"Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới...
    Chúc anh khỏe và viết khỏe !

    Trả lờiXóa
  17. Bài thơ thật lãng mạn, hào hùng.
    Hy vọng những người trẻ tuổi Việt Nam về sau không bao giờ phải cầm đến súng để bảo vệ tổ quốc.
    Nhưng nếu phải chiến đấu thì chắc chắn sẽ không phụ sự hy sinh của thế hệ cha anh!

    Trả lờiXóa
  18. Nhà cháu rất vui khi mọi người chia sẻ tâm trạng với nhà cháu về bài thơ này. Thi thoảng có tý thơ thẩn hoài niệm, mọi người đừng cười nhé!

    Trả lờiXóa