Hiển thị các bài đăng có nhãn NGHIỆP VỤ BÁO CHÍ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NGHIỆP VỤ BÁO CHÍ. Hiển thị tất cả bài đăng

11 tháng 2, 2014

TÌM CÔ BỘ ĐỘI TRONG ẢNH, 35 NĂM TRƯỚC


Mai Thanh Hải - Giữa những ngày tháng 2/1979 mịt mù khói lửa, khoảng trong mấy ngày từ 21 đến 24/2/1979, tại khu vực huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng (ngã ba Bản Tấn/ Tuấn/ Tuẩn hoặc ngã ba Khâu Đồn), thấy 1 bé gái gào khóc bên người mẹ trúng đạn giặc toàn thân bê bết máu, nằm bất tỉnh ven đường, chị và các đồng đội đi trên xe tải ngang qua đã dừng lại, đưa cả 2 mẹ con lên xe, ra khỏi vùng chiến sự, cứu sống cháu bé.

Chính chị đã ôm ấp che chở và chăm sóc em bé suốt dọc đường.

Khoảnh khắc cứu dân của chị, đã được tình cờ ghi lại trong ống kính của một "nhà báo nghiệp dư" (năm nay đã 80 tuổi), cũng trên đường chạy giặc, ngang qua.

Chúng tôi: Từ tấm hình hiếm hoi 35 năm trước, đã tìm thấy đứa trẻ nay đã khôn lớn và đứa trẻ khao khát tìm lại ân nhân của mình, để nói lời cảm tạ.
Chúng tôi: Cùng với đứa trẻ hồi ấy cũng muốn tìm lại chị để nói lời tri ân với tấm lòng của những người lính và mong làm cầu nối cho 2 người gặp lại sau 35 năm.

Chị là ai trong những đoàn quân bảo vệ Cao Bằng ngày ấy (Sư đoàn 346, Quân khu 1; Trung đoàn 567, Tỉnh đội Cao Bằng; Kho T1, Cục Hậu cần; Trung đoàn 134, BTL Thông tin...), hay chỉ là 1 cô bộ đội về phép - đi công tác, tình cờ có trên xe và thực hiện nghĩa cử của của người lính Việt Nam?..
Chị trong đội hình 300 cô gái Hà Bắc nhập ngũ tháng 8/1978, hay thế hệ A trưởng nhập ngũ 1976, có mặt ở Tiểu đoàn Huấn luyện của Sư đoàn 346?.

Chị quê Bắc Ninh, Bắc Giang (Hà Bắc cũ) hay Thái Nguyên, Bắc Cạn (Bắc Thái cũ) hay Vĩnh Phúc, Phú Thọ (Vĩnh Phú cũ) hay ở miền quê nào đó?.

Chị vẫn còn sống trong Nam ngoài Bắc, trong và ngoài nước?. Hay chị đã ngã xuống?..

ĐÃ 10 NGÀY NAY, CHÚNG TÔI TÌM CHỊ, KHẮP CÁC VÙNG MIỀN
  
Xin chị liên hệ với tôi: Mai Thanh Hải.
SĐT: 0989066681;
Email: thanhhai2006@gmail.com.
Xin mọi người xem tấm hình này, nhận ra người thân quen, cũng liên hệ - cung cấp thông tin, giúp để chúng tôi tìm đến chị, kết nối 2 người yêu thương, sau 35 năm xa cách...

Nghìn lần đa tạ mọi sự giúp đỡ thông tin - kết nối...

16 tháng 1, 2014

TỪ TRƯỜNG SA, ĐỌC CHUYỆN ĐẤT LIỀN...

TNO - Bức ảnh bị cáo nằm ngửa giữa phiên tòa "kỳ án trộm dê" tại tòa án huyện Bắc Bình (Bình Thuận) sáng 14.1.2014 chắc chắn sẽ là một trong những tấm ảnh đi vào lịch sử ngành tố tụng Việt Nam.
  
Dư luận ngỡ ngàng vì không thể tin chính những người đại diện cho pháp luật lại thực hiện một hành vi lăng mạ pháp luật đến như thế.

Cách đây gần 15 năm, lúc những đòi hỏi cải cách tư pháp đang manh nha, một tờ báo chuyên về pháp luật liên tiếp đưa ra những diễn đàn về những quy định được coi là hình thức trong tố tụng.

Tôi nhớ lúc ấy thường các phòng xử của Tòa án TP.HCM vẫn còn giữ bộ bàn ghế từ trước 1975, kê liền trên một bục cao hình chữ U.

Chính giữa là chỗ ngồi của Hội đồng xét xử (HĐXX), bên trái nhìn từ khán phòng là chỗ ngồi của công tố viên.

Phía dưới, gần vành móng ngựa và chỗ ngồi bị can, bị cáo, tòa kê một chiếc bàn khác cho luật sư.

Phía dưới là hai hàng ghế dành cho người dự khán. Khoảng 3 hàng ghế đầu có bàn, các hàng sau không có.

Trong những phiên tòa có nhiều luật sư, chiếc bàn dành riêng không đủ chỗ ngồi, tòa dùng luôn các bộ bàn đầu của người dự khán.

Trong cả hai trường hợp, bàn của vị công tố đều riêng biệt và cao hẳn lên so với bàn luật sư.

Vị trí chênh lệch này đã gây ra những tranh luận sóng gió, thỉnh thoảng bùng phát trở lại trên các diễn đàn nghiệp vụ tố tụng.

Tuy nhiên, theo ông Đinh Văn Quế, cựu thẩm phán, chánh tòa Hình sự Tòa án nhân dân tối cao, đã 50 năm qua, vị trí này không thay đổi, do các nguyên nhân về lịch sử và pháp luật của nó.

Việc vị kiểm sát viên có cần đứng lên chào cùng với mọi người trong phòng xét xử khi HĐXX bước vào hay không, lúc ấy cũng dấy lên một cuộc tranh cãi bất phân thắng bại.

Bất phân thắng bại là vì bên cho rằng công tố là người buộc tội, ngược với luật sư là người gỡ tội, nên phải ngồi ngang hàng. Bên kia dẫn luật nói kiểm sát viên không chỉ buộc tội mà còn kiểm sát chung các hoạt động xét xử tại tòa, trong đó có hoạt động của chính HĐXX, nôm na là "oách" hơn cả HĐXX, nên họ có quyền ngồi khi HĐXX bước vào. Tuy nhiên, ngày càng nhiều ý kiến bảo vệ việc chỗ ngồi của luật sư phải ngang hàng với công tố: để đảm bảo sự công bằng cho người bị xét xử, bên gỡ tội phải ngang hàng với bên buộc tội.

Một thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao khác là ông Ngô Cường dẫn ra mô hình chỗ ngồi tại tòa án các nước trên thế giới. Tất cả đều dành vị trí trung tâm cho bị can, bị cáo.

Những quy tắc này, theo ông Ngô Cường, từ lâu đã giới thiệu trong tập san chuyên môn của ngành, như một cách "chuẩn hóa".

Nó thể hiện rằng người quan trọng nhất, phải được đối xử thận trọng nhất, phải được nhận nhiều sự trợ giúp công tâm nhất từ mọi phía trong phiên tòa, phải được xét đoán công minh nhất từ rất nhiều người được giao trách nhiệm... chính là người đang đứng trước vành móng ngựa. Không phải ông chủ tọa, hay bất kỳ ai khác.

Những quy định kể trên là hình thức bắt buộc của một phiên tòa.

Nó thể hiện mục đích tối thượng của pháp luật là bảo vệ con người, xác lập sự công bằng trong xã hội.

Đó là nền pháp luật lấy con người làm trung tâm, bảo đảm sự tự do, an toàn và hạnh phúc của mỗi người dân.

Không phải pháp luật của kẻ mạnh, án bỏ túi, xử cho vui, xử cho chết, xử kiểu "tao biết mày phải nhưng nó phải bằng hai mày", như những câu chuyện giễu cợt.

Do vậy, việc các quan tòa TAND huyện Bắc Bình cho lệnh xốc nách lôi đi một phụ nữ đã kiệt lực và đang rối loạn trí não vào tòa, rồi "cẩn thận" lấy chiếc giường xếp cho người phụ nữ ấy nằm ngửa ra giữa chốn pháp đình và thản nhiên xét xử cho bằng được, không chỉ là "nhẫn tâm", "vô nhân đạo" như những bàng hoàng trong dư luận.

Đó không chỉ là sự dốt nát của cái đầu và lạnh ngắt của trái tim. Đó là cách hành xử man rợ, đi ngược lại những nỗ lực cải cách tư pháp, kéo lùi văn hóa xét xử.

Hoàng Xuân

(*) Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một nhà báo đang sống và làm việc tại TP.HCM
------------------
Nhan đề bài viết do MTH đặt lại

15 tháng 12, 2013

NẰNG NẶNG, TRƯỜNG SA!..

Mai Thanh Hải - Nga là Phóng viên Ban Dân tộc, Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV)

Chồng Nga là Quang, đợt này cũng ra đảo thay quân, đóng ở Sinh Tồn Đông.

Chiều nay trời lạnh, lại mưa buốt giá. Nga và con trai gần 2 tuổi, lụp xụp áo mưa từ bên Long Biên sang nhà mình (qua Sông Hồng và đi về khoảng gần 40km), chỉ để nhờ gửi cho chồng túi quà, mong chồng mạnh khỏe - bình yên ngoài đảo.

Nga bảo: "Mỗi lần em đi công tác, lại phải mang con về gửi ông bà dưới Hải Phòng, do đang ở nhà thuê, không họ hàng thân thuộc trên HN!" và cười, mắt ngân ngấn nước: "Chồng ngoài biển, vợ trên rừng, con về ông bà!"...

Ngồi chưa nóng chỗ, Nga tất tưởi về bởi trời lạnh - đường xa và hình như cũng không dám nói chuyện nhiều về đảo, về chồng, về hoàn cảnh mình, sợ khóc...

Cứ nói những sự hy sinh - chịu đựng ở đâu đâu, tít hồi nào như cổ tích mà không biết rằng, những lặng thầm vất vả ấy, ở ngay bên cạnh mình, rất thật.

Thật như câu chuyện của vợ con - chị em những người lính đảo, mấy ngày hôm nay tất tưởi gặp mình, gửi quà Tết ra đảo xa xôi.

Mãi mãi - không thể nào khác: Đất nước này, ơn em nhiều lắm! Nga ơi!..

14 tháng 12, 2013

VIẾT TRƯỚC NGÀY RA TRƯỜNG SA, MÙA BIỂN ĐỘNG, THÁNG 12/2013

Mai Thanh Hải - Chỉ vài ngày nữa, mình lại lên tàu ra đảo mùa biển động, chuyển hàng Tết cho bộ đội và chuyến đi kéo dài đến cả tháng. Mấy dòng thôi, trước ngày lên tàu...

1/ Tháng 3/2011, mình đi chuyến đầu tiên của mùa "thăm và làm việc" có các khối dân sự, chủ công nhất là Đoàn Bình Dương do Chủ tịch UBND tỉnh tên Cung làm Trưởng đoàn. Đợt ấy, cuối mùa mưa bão nên phải ở lại bờ chờ sóng yên, đến mấy ngày.

Mấy ngày thôi, nhưng anh Chủ tịch Cung lồng lộn sốt ruột và dù BTL Hải quân chiều anh Cung như... chiều vong, đưa cả lên thăm cụ Đinh cụ Lý, nhưng anh Cung vẫn nhất quyết: "Tôi zìa, tôi zìa để còn đi Nhật Bổn!" và hô cả Đoàn Bình Dương, từ Văn công hát múa cho đến Sở ngành - Doanh nghiệp, lên xe về thẳng, khiến ai cũng ngơ ngẩn, lạ lùng.

Vẫn nhớ hồi ấy, chú em Bình - CTV tàu HQ936 mặt tái dại: "Hệ thống âm thanh trên tàu bị hỏng, định nhờ của Văn công, nhưng họ về rồi thì làm sao anh?" và lắp bắp: "Chuyến đầu tiên của dân sự, bộ đội ngoài đảo mong chờ có văn công sau cả mùa biển động, chết chúng em rồi!".

Mình, cũng chịu không nổi và lo cùng đến vàng mắt, đành gọi điện xin anh em bạn bè mỗi người ít tiền, mua đủ 1 bộ âm thanh - karaoke đặt trên tàu và "lùa" hết chị em từ già đến trẻ ở các Đoàn khác còn lại, ngồi... học hát, tất cả mọi bài trên tập giấy A4 in lời bài hát, để làm "văn công bất đắc dĩ", phục vụ bộ đội ngoài đảo.

Chuyến đi ấy, bộ đội nức nở "Văn công tuy già, lộ cộ nhưng mà hát thật, nhiệt tình" và mình cũng viết 1 bài đăng trên Blog về chuyện "anh Cung Chủ tịch - giàn âm thanh -văn công già", bây giờ đến đâu, anh em Hải quân vẫn cười tủm tỉm kể mình bài viết.

2/ Mình sắp đi Trường Sa, hôm trước có 1 anh là đại gia, chả biết sao lại biết số mình, gọi bảo: "Hồi trước thấy chú đi xin giàn âm thanh vất vả quá, sao không bảo anh. Bây giờ, chú xem Trường Sa có bao nhiêu đơn vị, anh mua tặng mỗi chỗ 1 giàn, thật hoành tráng!", nhưng khi mình gọi lại, máy anh toàn "tít tít" báo bận. Chắc lúc đó anh nhậu, nghe chuyện Trường Sa, nổi máu sĩ nên chém gió tý cho vui...

3/ Mình tất tưởi Trường Sa, có người được gọi là bạn cũng làm báo, bảo: "Lo làm đéo mấy chuyện xã hội, cứ lo ấm thân mình đi hẵng, kiếm cái quảng cáo - nồi bánh chưng cho cái Tết xôm tụ rượu bia!", làm mình chỉ biết cười và lẳng lặng đứng dậy cáo từ khỏi bữa bia, thực hiện "Lệ quyên" dù chưa đụng môi vào cốc bia hơi vỉa hè mới đặt.

4/ Ngày mai mình đi Trường Sa, không dám mơ giàn này, màn hình khác, chỉ xin vài cuốn sách để bộ đội đọc, nhưng chỉ mấy dòng trên FB, cả mình và 2 em trong cơ quan đi cùng nhận được bao nhiêu là sách, đầy hết cả nhà, từ những người bạn trên mạng chưa bao giờ gặp mặt - nhìn nhau, với những sự chân tình từ tận đáy lòng...

TB: Cuộc sống là những ngày lo âu, vun vén và lo lắng - Ai cũng vậy. Không ai trách bạn, nếu bạn không quan tâm đến những người khác bởi là công dân, bạn thực hiện nghĩa vụ nộp thuế cho Nhà nước, đã hoàn thành nghĩa vụ công dân.

Thế nhưng, có những điều thiêng liêng - máu thịt mà nếu bạn sơ biết và mang ra để chém gió, phét lác hoặc trò PR rẻ tiền, hoặc khinh khỉnh khi nhắc đến, thì bạn không chỉ xúc phạm đến mình, mà còn rất nhiều người đang thẳng lưng, tự hào sống, cho bạn - gia đình bạn yên bình, hưởng thụ sự sung sướng.

Nơi đó là Trường Sa, bạn nhé!. Và tôi cùng bao người, chắc chắn không để bạn xúc phạm đến nơi thiêng liêng đó, dù bạn có là đại gia nhiều tiền hay nhà báo lắm chữ, cong đốt sống - vênh vang...

12 tháng 12, 2013

TRƯỜNG SA CỦA THẮNG

Mai Thanh Hải - Mình biết Nhiếp ảnh gia Bùi Hồng Thắng từ lâu, nhưng chủ yếu qua việc thi thoảng xem ảnh chụp miền núi, phong cảnh (năm trước là một số bức ảnh rất đẹp - lạ về Trường Sa) và kết bạn trên... FB.

Cũng nhớ cái bạn FB có hình Avatar tóc dài, choàng khăn rằn rất nghệ sĩ, đặc sệt chất ảnh ọt như các bác nhiếp ảnh gia khác, nhưng nhớ hơn bởi Bùi Thắng, thi thoảng lại chát chít hỏi về biên giới - biển đảo, những chuyến đi của mình và cũng thi thoảng góp vài trăm nghìn, gửi Áo ấm Biên cương mua đồ ấm cho bọn lít nhít vùng cao.

Hôm rồi, ở Quân cảng Cát Lái (Lữ đoàn 125, TP.HCM), vừa trên xe Hải quân đặt chân xuống Cảng, đã thấy 1 cậu to cao đen (hơi hôi), đeo cái túi máy ảnh to vật vã đến bắt tay, hỏi han, mới ớ ra: Bùi Hồng Thắng, cũng đi Trường Sa cùng mình.

Lên tàu, lại thêm bất ngờ khi 2 anh em ở cùng phòng, trong suốt hơn chục ngày ra với Trường Sa - DK1, có bao nhiêu chuyện để nói, bao thứ cùng trải nghiệm.

Những ngày lênh đênh trên biển, Thắng say sưa nói chuyện về ảnh, mình (lại) mới biết:

Bùi Hồng Thắng là một trong số ít người theo đuổi thể loại ảnh toàn cảnh 360 độ (360º panorama) ở Việt Nam. Với triển lãm đầu tiên "Việt Nam - Vẻ đẹp bất ngờ" diễn ra năm vừa qua tại Khách sạn Sofitel Plaza, Thắng đã khiến người xem phấn chấn qua những góc nhìn mới về cảnh đẹp đất nước. 

Thắng yêu thích nhiếp ảnh như bao người khác và chụp ảnh partial panorama đến 7-8 năm. Mãi đến 2009, Thắng mới được anh trai giới thiệu trang web (360cities. net) chuyên về ảnh toàn cảnh 360º lớn nhất thế giới có ảnh ở 92 nước và bị hấp dẫn ngay. 

Thắng kể: "Thật kỳ diệu khi được thấy những bức ảnh được các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp và không chuyên trên thế giới giới thiệu trên trang web đó. Họ thực hiện các bức ảnh ở trên mặt đất, dưới nước, trên không trung… Chúng cho mình một cảm giác mới lạ, sống động. Thế là em nghiên cứu, tìm hiểu và mày mò thực hiện. Chủ yếu tự học và tham khảo trên mạng!" và hào hứng: "Tháng 5-2012, em có may mắn được chụp ảnh 360º tại một số đảo trong quần đảo Trường Sa. Quả thật, quê hương mình rất đẹp!".

Và Thắng, mở máy tính cho mình xem bản thảo cuốn sách ảnh, dự định in mấy trăm trang, khổ to bằng cả 2 thứ tiếng Việt - Anh viết - chụp về biên đảo Trường Sa, biển đảo Tổ quốc. 

Không phải lần 1 lần 2 đi Trường Sa, mình cũng nhẵn chân các đảo rồi, nhưng xem hình Thắng chụp về Trường Sa, cứ ngỡ ngàng như mới gặp, bởi tuyệt đẹp lung linh, điệu đàng như thể xứ thần tiên bình yên, ngút ngát.

Không như một số thể loại sách ảnh khác, chụp Trường Sa cứ hùng hục như sắp đánh nhau, với cảnh bộ đội mặc nguyên quân phục sơ vin, mũ kêpi trắng, giày đen đi tuần tra ngay bên bờ cát, nhìn rất chướng, sai tác phong; cũng không lặp đi lặp lại cái mô típ bu quanh khẩu 12ly7 cũ kỹ, hướng mắt lên trời hô "Tiêu! Tiêu!", diễn đi diễn lại cho báo chí hớn hở chụp hình; cũng chẳng bắt bộ đội gượng gạo ngồi bên mốc chủ quyền giữa lúc giời nắng, mở 1 tờ báo gì đó, diễn đọc rất say sưa... và đặc biệt, không giống như những "tác phẩm" cóp nhặt lung tung trên mạng, trong Blog cá nhân, dồn hết vào xanh đỏ tím vàng, chú thích lung tung để thành cái thứ ra oai "Tác phẩm lớn tuyên truyền biển đảo".

Trường Sa - Qua ống kính của Thắng là xanh ngăn ngắt màu biển bình yên, chói chang màu nắng mới, trắng hoa tinh khôi, lá óng ánh như ngọc, cát trắng pha lê chen với cát vàng ong mật... mềm mại xếp hàng trong khuôn hình, như câu chuyện cổ tích về xứ sở thần tiên trên Biển Đông.

Trường Sa - Qua cách nhìn của Thắng là trưa hè êm vắng với nhà sư ngả người trên vành cong cánh võng, giữa 2 đầu phong ba, cùng bi bô tiếng trẻ học bài; là con tàu HQ thô kệch là thế, nhưng ra biển hóa thành chàng trai biển khổng lồ, cương nghị - lành hiền, lúc nào cũng ướt rượt nước biển xanh; là những gương mặt bộ đội, cười trắng lóa với dải yếm Hải quân ngang vai son sắt niềm tin...

Để kể về Trường Sa, không khó. Bởi bao năm nay, đã bao người viết - chụp - quay về Trường Sa, đến mức mòn vẹt, quen thuộc.

Thế nhưng để kể cho người nghe phải mê đắm từng câu chữ, tấm hình thì rất khó.

Bởi ngay người chụp, người kể cũng phải thực sự mê đắm cái sự tưởng như là "mòn vẹt" ở nhiều người khác. 

Và điều này thì Thắng có, bởi mình đã chứng kiến những bữa chiều, Thắng mải chụp hoàng hôn đến quên ăn, khi về hết giờ ăn, phải lọ mọ pha mì tôm chống đói; những buổi tối, Thắng năn nỉ đến mức van vỉ Sĩ quan Điều hành chuyến đi, để nán lại trên đảo, chụp 1 chút ráng chiều...

Cái sự mê say, đắm đuối Trường Sa ấy, dồn hết vào khung hình.

Nếu không tin, mọi người xem mấy bức hình Thắng chụp về Trường Sa.

Tạm mấy tấm thôi nhé!..

(Cùng với cuốn sách ảnh về Trường Sa - Biển đảo, dự định trong thời gian tới, Bùi Hồng Thắng sẽ tổ chức 1 Triển lãm ảnh, riêng về Quần đảo Trường Sa - Nhà giàn DK)
--------------------------------------------------------------

10 tháng 12, 2013

THANH NIÊN LÀ CỦA CHÚNG TA

TNO - Mời các anh - chị - em và các bạn tham gia mục Tôi viết của Thanh Niên Online.

Ở Thanh Niên Online, các bạn không phải là "độc giả" mà các bạn là "cổ đông". Nói cách khác: Thanh Niên không phải của chúng tôi, Thanh Niên là của CHÚNG TA.

Xin đọc: TẠI ĐÂY

23 tháng 10, 2013

CHỒI NON "CHIẾU ĐẤT, MÀN TRỜI"...

AABC - Sông Ngàn Phố chảy qua xã Sơn Kim 2 (huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh), thường thì xanh 1 màu biêng biếc, từ trên tít tắp rừng già và thoảng sóng vòng cung, như 1 cô gái chân dài vô ý nằm duỗi chân ngủ nướng giữa làng xóm, bờ tre.

Trường Mầm non Sơn Kim 2 nằm ngay bên bờ sông, nên ngôi trường be bé, giản dị và cũ kỹ thôi, nhưng cũng đẹp hiền từ cùng sông, phụ thêm tiếng bi bô ngọng nghịu của con trẻ ngày 2 buổi đến trường.

Cứ ngỡ cái đẹp xứ quê ấy, chả thiên nhiên nào nỡ động đến, vậy mà?..

Mình cùng các TNV AABC đi xuyên đêm mang hàng cứu trợ vào Hương Sơn, Hà Tĩnh.

Lái xe tải 2,5 tấn chở đầy hàng từ kho của AABC, mồm thì xoen xoét: "Tôi đi làm từ thiện mãi rồi, lạ gì?", nhưng khi đến TP.Hà Tĩnh chả hiểu sao lại quay ra dở chứng: "Đến đây thôi, rồi về, trả thêm tiền đi nữa cũng không được!" và nằng nặc đòi đủ 8 triệu tiền xe, xong mới mở thùng cho các TNV và anh em bộ đội bốc hàng xuống, ngúng nguẩy quay xe ngược ra Hà Nội.

Mình, mặt mũi tái nhợt vì chả bao giờ lường đến sự việc, đập đầu vào tường cồm cộp, tìm cách vận chuyển cả đống hàng, vượt gần 100 km đường núi nữa, vào tận Sơn Kim 2.

Thượng tá Võ Trọng Hải, Chỉ huy trưởng BĐBP Hà Tĩnh thấy vậy cười cười: "Chú quên là đang ở trong đơn vị Biên phòng à?" và chỉ sau 1 cuộc điện thoại, đúng 10 phút, đã có 1 xe IFA to đùng, thêm 1 xe cứu thương thùng chắc chắn, biển đỏ chót QB, ỉn ỉn lùi vào, cùng cả chục chiến sĩ Vệ binh thuần thục bốc hàng lên xe, buộc chặt, đợi lệnh xuất phát...

Lên đến Sơn Kim gần trưa, số hàng dành cho cô trò Mầm non được đưa thẳng vào sân trường, giữa đông đặc màu áo xanh dã ngoại của gần 100 lính trẻ Tiểu đoàn Cơ động của BCHBĐBP tỉnh Hà Tĩnh, được điều lên xúc bùn, dọn dẹp, sắp xếp, lôi ra... Trường Mầm non từ ngập ngụa bùn đất, rác rưởi, thân cây sau cơn lũ quét. Lại chỉ vài chục phút, cả xe hàng bàn ghế, chăn màn, quần áo, bánh trái đã được bộ đội đưa gọn gàng vào trong phòng học, giúp các cô giáo chân yếu tay mềm.

Cô giáo Lan, Hiệu trưởng nhà trường mừng hú khi thấy cả trăm bộ bàn ghế, đúng y nguyên xanh đỏ dành cho Mầm non: "Đang lo các con đi học lại, sẽ ngồi đâu!" và lắc đầu: "Cả trường, chỉ còn mấy bức tường!".

Còn Hiệu phó Lường thì bần thần: "Trôi sạch, từ cái cốc uống nước cho con, đến tủ hồ sơ - giấy tờ cô giáo" và tâm sự rất thật: "Các Đoàn cứ cho mì tôm, chúng em thì chỉ mong bàn ghế, đồ dùng học tập và chăn chiếu, cho các con ăn ngủ!".

Đại tá Thanh, Phó Chính ủy BĐBP Hà Tĩnh đi cùng mình, lắc tay hỏi nhỏ: "AABC còn chăn chiếu, sách vở... gửi vào đây, chúng mình chuyển ngay cho!"...

Mong mỏi của cô trò - bộ đội vùng rốn lũ Hương Sơn cứ nhoi nhói trong đầu và thực sự hôm nay mới bơn bớt, khi một số TV-TNV của AABC biết chuyện, cùng chung tay sắm lại từ cái bát, món đồ chơi, tấm khăn, vuông chiếu, mảnh chăn ấm cho các con, phụ giúp các cô và cuối tuần này, lại lóc cóc xe chở riêng đồ tặng, gửi cho gần 300 đứa con trẻ lít nhít Mầm non Sơn Kim 2.

Thế là tuần sau, các con được đi học, đúng thực chất lớp học, không phải "chiếu đất màn trời", trên bờ sông Ngàn Phố đục ngầu lũ dữ, các con nhỉ?..
--------------------------------------------------------------------------