Ngày 04 tháng 6 năm 2011

KHÔNG CÓ GÌ BẤT NGỜ! NHÉ!..

Chống gậy đi bầu ngày mưa
Mai Thanh Hải Blog - "Kết quả bầu cử Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) và Hội đồng nhân dân (HĐND) được công bố trễ 2 ngày so với dự kiến nhưng điều đó không phải là tín hiệu cho một sự bất ngờ: ĐB dân tộc thiểu số ít hơn so với dự kiến; ĐB nữ ít hơn so với dự kiến; ĐB trẻ cũng ít hơn so với dự kiến. Và đặc biệt, tỷ lệ ĐB là người ngoài Đảng ít hơn rất nhiều so với dự kiến thì lại càng chẳng có gì bất ngờ... Nhưng quan trọng nhất, sự quán triệt triệt để trong công tác bầu cử - một điều chẳng có gì bất ngờ, đã khiến kết quả bầu cử thành công tốt đẹp mà thành công nhất là không có sự bất ngờ nào xảy ra".

Bài viết của Nhà báo Đào Tuấn sau ngày có kết quả bầu cử ĐBQH Khóa XIII.
------------------------------------------------

KHÔNG BẤT NGỜ

Đã không có bộ phim bom tấn “Nàng Nghị sĩ” nào xảy ra, khi ứng viên mĩ miều Hồng Ánh không có tên trong danh sách trúng cử ĐBQH khoá XIII. Trong khi đó, người giàu nhất Việt Nam, ông Đặng Thành Tâm đã chính thức giành ghế Nghị sĩ sau khi đạt tỷ lệ 57,85% số phiếu hợp lệ. Rất có thể, cùng với 35 doanh nhân khác, ông Tâm, cùng với một nhân vật đáng chú ý là Hoàng Hữu Phước và 34 doanh nhân khác, sẽ có dịp... bắt tay Thủ tướng (chứ không phải chất vấn) tại Nghị trường.
Khẩu hiệu bầu cử sai chính tả "tiếp kiệm" (ảnh: Trần Ngọc)

36 doanh nhân trúng cử có vẻ là một con số đẹp. Và việc xuất hiện số doanh nhân kỷ lục, trong đó có người giàu nhất Việt Nam, trong Quốc hội đang cho thấy ngày càng rõ rệt hơn mối quan tâm của các nhà lãnh đạo đối với sự ổn định kinh tế, nhất là trong bối cảnh nền kinh tế đang phải đối phó với tình trạng lạm phát triền mien mà chỉ sau 5 tháng của năm 2011 đã gần gấp đôi chỉ tiêu QH phê chuẩn. (Liệu số lượng lớn các doanh nhân trong QH có khiến chất lượng chỉ tiêu cũng như các lời hứa, các cam kết có được nâng lên hay không thì còn cần thời gian mới có thể trả lời). Số lượng lớn các doanh nhân đắc cử cũng là một biểu hiện cho sự thay đổi cách nhìn nhận của những người cầm lá phiếu với tầng lớp vẫn được mặc định suốt từ thời kỳ bao cấp là “con buôn”.  Có vẻ cử tri đã gửi gắm nhiều hy vọng hơn đối với  những người nắm trong tay tiên bạc, để có thể tạo ra của cải và việc làm, hơn là lý thuyết suông. Thực tế bao giờ cũng hung hãn chứ không màu hồng như lý thuyết.

Nhưng tỷ lệ lớn các ĐBQH là doanh nhân, không có nghĩa ổn định kinh tế là ưu tiên hàng đầu hiện nay. Sự ổn định chính trị ở Việt Nam được ưu tiên là điều khỏi phải bàn cãi. Một bằng chứng là “sự phải đạo”khi chỉ có 42 Nghị sĩ khoá XIII là người ngoài Đảng.

Lựa chọn thuộc về những người cầm lá phiếu, tuy nhiên tỷ lệ người ngoài Đảng, chỉ đạt 8,4% là một bước lùi lớn, thụt lùi so với chính chỉ tiêu dự  kiến: “chỉ” tối đa 20% là người ngoài Đảng, thụt lùi so với chính con số 18% của Quốc hội khóa XII.

Còn nhớ trong bài viết nhân 60 năm QH Việt Nam (hiện vẫn còn trên trang tin điện tử của QH), nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt viết: Chế độ "Đảng cử, dân bầu" còn ảnh hưởng tiêu cực đến khả năng đại diện cho dân của QH bởi một hệ quả khác. Đó là tình trạng "Đảng cử" những thành viên của mình vào Quốc hội quá nhiều. Hiện nay, tỷ lệ đảng viên ở trong Quốc hội chiếm đến trên dưới 90% (447/498). Trong lúc đó, các Đảng viên chỉ chiếm khoảng 5-6% trong tổng số cử tri trong cả nước. Số ĐBQH là người ngoài Đảng chiếm một tỷ lệ bao nhiêu là hợp lý? “Con số này, có lẽ, cần được tính toán cụ thể cho từng thời kỳ. Tuy nhiên, một đảng cầm quyền chỉ cần có được một đa số trên 50% số ghế ở trong QH là đủ”- nguyên Thủ tướng viết.

1,39% của sự thụt lùi không phải là nhỏ, và để tiện so sánh, có thể lấy tỷ tệ % ĐB là người tự ứng cử “lọt lỗ kim”, chỉ chiếm 0,8% trong danh sách các Nghị sĩ Quốc hội.

Tuy nhiên, nhân tố cải cách nhìn mãi chưa thấy khi quanh đi quanh lại mới chỉ thấy “bật” được lên một cái tên, đáng tiếc lại không mới: Dương Trung Quốc. Vị Sử gia nổi tiếng là thẳng thắn với những chất vấn nổi tiếng trên diễn đàn QH, đạt tỷ lệ bầu lên tới 74,88% - quá nhiều so với một nhân vật chỉ có cái "chức vụ lởm" như ông.

Trước QH, một trong những chủ đề chính của báo chí là vấn đề giảm tình trạng “vừa đá bóng vừa thổi còi”, “vừa lập pháp vừa hành pháp”. Tuy nhiên, với tuyên bố xanh rờn của Chủ tịch Hội đồng Bầu cử Phạm Minh Tuyên: “Chủ trương chung là không giảm tỷ lệ những người đang công tác ở chính quyền Trung ương và địa phương”, thì việc cả 12 Bộ trưởng đương nhiệm đều đã trúng cử không phải là một bất ngờ, chưa kể các vị “chuồn chuồn đạp nước” vừa là Uỷ viên Trung ương, vừa là Bí thư Tỉnh uỷ, vừa là Chủ tịch HĐND và giờ lại vừa là ĐBQH.

Kết quả bầu cử Quốc hội và HĐND được công bố trễ 2 ngày so với dự kiến nhưng điều đó không phải là tín hiệu cho một sự bất ngờ: ĐB dân tộc thiểu số ít hơn so với dự kiến. Đại biểu nữ ít hơn so với dự kiến. ĐB trẻ cũng ít hơn so với dự kiến. Và đặc biệt, tỷ lệ đại biểu là người ngoài Đảng ít hơn rất nhiều so với dự kiến thì lại càng chẳng có gì bất ngờ.

Bất ngờ là có tới 4 Nghị sĩ là người tự ứng cử, dù việc họ trúng cử chẳng có gì bất ngờ. Rõ nhất là 2 trường hợp: Bác sĩ Ngô Minh Hồng (tự ứng cử lần 2 và cũng trúng cử lần 2). Ông Hoàng Hữu Phước, CEO của Mỹ Á - người nom hình thức như em ruột Phó Thủ tướng Nhân, nổi đình nổi đám trên mạng về nghệ thuật PR suốt mấy tháng, qua một số bài viết “Đa Đảng” (chính xác phải là "Việt Nam không cần đa Đảng); Tôi và Lê Công Định...

Bất ngờ nếu có, chỉ là con số 15 ứng viên do Trung ương giới thiệu "trượt vỏ chuối", chưa kể ở cấp HĐND với những sự cố Dương Thế Hùng. Bất ngờ là ở chỗ dù quán triệt trúng mà vẫn trượt, dù vẫn chỉ dừng ở mức độ cá biệt, mang tính cá nhân, hơn là những đao to búa lớn kiểu “sự lựa chọn của dân”.
Bầu cử... "TIẾP kiệm"

Câu chuyện Hồng Ánh đã không chơi trò “Nàng nghị sĩ”, để thay vào đó là No1 Đặng Thành Tâm cho thấy tâm lý ăn chắc mặc bền thủ cựu của cử tri, chuyện sắc - tài chẳng hạn, là một trong những lý do loại bỏ những sự bất ngờ. Nhưng quan trọng nhất, sự quán triệt triệt để trong công tác bầu cử - một điều chẳng có gì bất ngờ, đã khiến kết quả bầu cử thành công tốt đẹp mà thành công nhất là không có sự bất ngờ nào xảy ra.
Đọc tiếp...

VĂN CÔNG RA ĐẢO

Mai Thanh Hải Blog - Ngoài Trường Sa, bao năm nay chỉ toàn đàn ông. Ban ngày, túi bụi huấn luyện - sẵn sàng chiến đấu còn đỡ. Thế nhưng ban đêm, trong những phòng ngủ bé tý, hực lên toàn mùi đàn ông, cứ lăn đi lăn lại. Toàn trẻ trung, dẻo dai, khỏe mạnh, săn chắc. Mới thấy thương lính - những thằng đàn ông phải nín nhịn, chịu đựng khổ cực chừng nào.
------------------------------

Hồi xưa, có lần cựu Tư lệnh Hải quân Giáp Văn Cương bất ngờ theo tàu vận tải ra đảo chìm. Thấy lính tráng khổ quá, Tư lệnh dễ dãi: "Chúng mày thích gì, tao chiều". Lính ngoài đảo ăn sóng nói gió, chẳng có gì phải xấu hổ, giấu giếm, cũng nói thật: "Bố điều cho chúng con 1 cô văn công. Ra đây chẳng cần hát hò gì cả, chỉ mỗi chiều đi lòng vòng quanh đảo cho chúng con nhìn thôi". Tư lệnh quay mặt, chảy nước mắt với cái "ước thật" của lính.

Bây giờ. Trường Sa không còn xa bởi được chăm lo, đầu tư rất nhiều. Thế nhưng, nỗi vất vả - gian lao, sự hy sinh thầm lặng thì vẫn thế. Thiếu cơm, thiếu nước còn chịu được. Chứ thiếu thốn tình cảm thì khó tả vô cùng. Cứ nghĩ đến cảnh mỗi buổi chiều, lính đảo nổi - đảo chìm lại kéo nhau ra mép đảo, ngồi lu khu như những con bồ nông khổng lồ, chong mắt nhìn về phía đất liền đang dần tím sẫm, mới thấm thía. Mỗi khi có đoàn từ đất liền ra công tác, hết thảy lính tráng líu ríu... mặc quần áo (bình thường chỉ áo lót, quần cụt), ngượng nghịu đón khách và thì thầm hỏi "Có nữ hay không?", rồi hớn hở dán mắt vào cái bờ eo mềm mại từ từ rõ dần từ xuồng chuyển tải, mới biết là cái phần "con" vẫn còn tràn đầy trong máu lính...

Những ngày có văn công theo đoàn công tác ra thăm - công tác tại đảo. Ngày đó, đến đá san hô cũng mềm đi. Gió cũng mát hơn. Nước biển cũng ngọt hơn. Lính cũng... người hơn.

Xin dành 1 Entry để cảm ơn những nữ văn công đã vượt qua sóng gió hàng vạn hải lý, mật xanh mật vàng để ra với đảo, để đảo xa thêm mềm, gẫn gũi với đất liền hơn...
--------------------------------------------


Văn công xung kích tỉnh Phú Khánh ra với đảo chìm ngay sau ngày 14-3-1988


Biểu diễn văn nghệ trên đảo Phan Vinh, 1988


Văn công Đoàn Nghệ thuật Quân khu 4 lên tàu ra phục vụ bộ đội Trường Sa


Không giấu nổi nỗi lo âu, ngập ngừng trước biển động


Xuống xuồng chuyển tải, khoác áo phao vào đảo


Những "bóng hồng" chào đảo. Trên bờ cát, hầu như tất cả lính đảo ra... chờ


Văn công được ưu tiên đặc biệt: Lính đảo dìu xuồng vào tận nơi. Dĩ nhiên, các đối tượng khác, kể cả cấp hàm cao nhất cũng xin mời... lội bộ.


Đứng thành dây chuyền để... bế văn công


Dù đoạn này nước rất nông


Hớn hở như... trúng quả


Tranh nhau cầm tay kéo lên bờ


May mắn lắm mới được bế văn công


Sóng to gió lớn, văn công không vào được đảo, phải hát qua bộ đàm cho bộ đội trên đảo nghe


Lời hát từ trái tim qua máy bộ đàm


Vừa hát qua bộ đàm, vừa khóc thực sự...


Cả đảo nuốt từng lời em hát


Tốp múa Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội biểu diễn trên đảo chìm


Diễn viên nhà hát chèo Hà Nội biểu diễn "mộc" cho bộ đội nghe


Đảo chìm chật hẹp, phòng ở cũng biến thành... sân khấu


Một cái nắm tay cho vơi nỗi nhớ nhà


Biểu diễn trên nhà giàn: Ca sĩ và khán giả chen sát vai nhau trên sàn thép chật hẹp


Đảo tưng bừng cho những thành... ngày 8-3
Đọc tiếp...

Ngày 03 tháng 6 năm 2011

HÔM NAY LÊN THĂM CON RỂ LÀM BỘ ĐỘI

Hôm nay, tôi lên Trường Sĩ quan Lục quân I thăm... con rể đang đi bộ đội và tranh thủ gặp gỡ một số anh em, đồng đội đang công tác trên vùng đất "Nắng Sơn Tây, mây Ba Vì", "Muốn xem xi nê thì về Hà Nội, muốn nhìn bộ đội thì lên Sơn Tây" nên không cập nhật được bài vở.

Chúc mọi người cuối tuần yên lành, may mắn (sau 1 tuần nhiều... "tin tức bão dông").

Giới thiệu với mọi người cậu... "con rể bộ đội" tương lai nè:

"Con rể" làm Sĩ quan Lục quân
Con gái thì làm Hải quân
Đọc tiếp...

Ngày 02 tháng 6 năm 2011

NGÀY 1-6-2011, CHÍNH PHỦ QUYẾT ĐỊNH XÂY DỰNG CUNG HỮU NGHỊ VIỆT - TRUNG TẠI MỄ TRÌ, TỪ LIÊM, HÀ NỘI

Thứ trưởng Bộ KH&ĐT Cao Viết Sinh ký Công thư trao đổi về dự án Cung Hữu nghị Việt-Trung (30-11-2009)
Mai Thanh Hải Blog -Hôm qua (1-6-2011), Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Phạm Viết Muôn đã ký văn bản số 3573/VPCP-KTN, truyền đạt ý kiến của Phó Thủ tướng Chính phủ Hoàng Trung Hải về việc "Thẩm định dự án tổng thể xây dựng Cung Hữu nghị Việt - Trung". Văn bản này được gửi đến Bộ Kế hoạch và đầu tư, UBND TP. Hà Nội và Liên hiệp các tổ chức Hữu nghị Việt Nam.

Tại văn bản quan trọng này, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải ráo riết yêu cầu: "UBND TP. Hà Nội chỉ đạo các cơ quan liên quan của TP hoàn tất thủ tục về đất đai để Liên hiệp các tổ chức Hữu nghị Việt Nam sớm triển khai Dự án tổng thể xây dựng Cung Hữu nghị Việt - Trung tại xã Mễ Trì, huyện Từ Liêm, TP. Hà Nội".

Xin trân trọng giới thiệu mong muốn tốt đẹp, hữu nghị của Chính phủ nước ta, được đăng tải trên Báo Điện tử Chính phủ, mới đầu giờ chiều nay (2/6/2011). Trong tin này, cũng đăng tải nguyên vẹn công văn truyền đạt ý kiến của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, trên file PDF.
----------------------------------------------------

 SỚM TRIỂN KHAI XÂY DỰNG CUNG HỮU NGHỊ VIỆT - TRUNG
1:23 PM, 02/06/2011

(Chinhphu.vn) - Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải vừa giao UBND TP. Hà Nội chỉ đạo các cơ quan liên quan của TP hoàn tất thủ tục về đất đai để Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam sớm triển khai Dự án tổng thể xây dựng Cung hữu nghị Việt - Trung tại xã Mễ Trì, huyện Từ Liêm, TP.Hà Nội.

Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam tiếp thu ý kiến của Bộ Kế hoạch và Đầu tư để hoàn thiện, phê duyệt Dự án tổng thể xây dựng Cung hữu nghị Việt - Trung theo quy định.

Được biết, dự án Cung hữu nghị Việt-Trung do Liên hiệp Các tổ chức hữu nghị Việt Nam chủ trì xây dựng. Dự án có tổng diện tích xây dựng khoảng 14.000 m2 (2 tầng mặt đất và 1 tầng ngầm), gồm Hội trường 1.500 chỗ, phòng họp, phòng đa chức năng, phòng làm việc, khám chữa bệnh Trung y…

Đức Nam

---------------------
Công thư trao đổi về dự án Cung hữu nghị Việt-Trung đã được Thứ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Cao Viết Sinh và ông Lỗ Kiến Hoa, trợ lý Bộ trưởng Bộ Thương mại Trung Quốc ký kết ngày 30/11/2009, tại Hà Nội.

Nội dung của công thư nhằm xác định rõ nguồn vốn dành cho dự án cũng như phân công trách nhiệm của mỗi bên trong việc thực hiện dự án.

Dự án Cung hữu nghị Việt-Trung do Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam chủ trì, được xây dựng từ nguồn vốn viện trợ không hoàn lại của Chính phủ Trung Quốc dành cho Chính phủ Việt Nam.

Tổng số tiền Trung Quốc cam kết tài trợ cho dự án là 200 triệu nhân dân tệ trích từ 4 hiệp định hợp tác kinh tế, kỹ thuật mà hai bên đã ký kết.

Ngoài ra, một phần kinh phí của dự án được trích từ ngân sách của Việt Nam thực hiện một số hạng mục như giải phóng mặt bằng, xây dựng nhà khách Hữu Nghị…

Đây là công trình văn hóa lớn nhất mà Trung Quốc dành cho Việt Nam.

Dự án Cung hữu nghị Việt-Trung có tổng diện tích xây dựng khoảng 14.000m2 với 2 tầng trên mặt đất và 1 tầng ngầm gồm hội trường 1.500 chỗ, phòng họp, phòng đa chức năng, phòng làm việc, phòng khám chữa bệnh Trung y…/.
Đọc tiếp...

"TÙ BINH" CỦA BỆNH THÀNH TÍCH

Mai Thanh Hải Blog -Những diễn biến phức tạp, căng thẳng ở vùng biển Việt Nam mấy ngày qua đã thu hút sự chú ý của dư luận trong và ngoài nước, hướng sự quan tâm ra ngoài biển. Tuy nhiên, có một thực tế khác, cũng đau lòng không kém là thực trạng đói nghèo vẫn còn tồn tại, thậm chí còn tăng về số lượng các hộ/ nhân khẩu và trầm trọng hơn về mức độ... vô sản. Một trong những nguyên nhân dẫn đến thực trạng là công tác "chỉ đạo điều hành" của... cấp trên và bệnh thành tích của... cấp lưng lửng ở nhiều đơn vị, địa phương trong cả nước.

Nhìn rộng ra để thấy: Vấn đề đói nghèo còn chi phối rất lớn đến việc giữ ổn định chính trị, đảm bảo Quốc phòng - An ninh của mỗi quốc gia. Ngay Việt Nam, nếu "gia đình có điều kiện" hơn tý, chắc chắn sẽ không để xảy ra vụ việc Mường Nhé (Điện Biên), hay phải nín nhịn trước sự tác oai, tác quái của tên côn đồ láng giềng vốn tính tham lam, ngay trong lãnh hải của mình.

Bài viết của Nhà báo Đào Tuấn, về vấn đề "ĐÓI - NGHÈO" tại Việt Nam.
---------------------------------------------------------------------------

Cuộc tổng điều tra các hộ nghèo trên toàn quốc đã công bố còn hơn 3 triệu hộ nghèo, và 1,6 hộ cận nghèo. Con số này, chiếm khoảng 14% số hộ được thống kê dựa trên mức chuẩn nghèo mới, sắp được ban hành, với 400.000 VND/người/tháng ở nông thôn và 500.000 VND ở thành phố. Cần phải nhấn mạnh đây là những con số chính thức để căn cứ vào đó, các chính sách giảm nghèo cho các giai đoạn được hoạch định. Nhưng liệu chuẩn mới, dự kiến sẽ ban hành trong năm 2011 đã tính đến yếu tố lạm phát, tăng giá?. Thậm chí tính đủ chi phí thực để đảm bảo cuộc sống tối thiểu cho một người dân, dẫu là nghèo?.

Kể từ thời điểm chuẩn nghèo được ban hành năm 2005, con số tuyệt đối 200.000 VND/người/tháng ở nông thôn và 260.000 VND ở thành phố dùng để đo lường mức độ nghèo khó, mà thực chất là tồn tại của người nghèo được giữ suốt từ đó đến nay. Có quá nhiều ý kiến đã nói tới việc chuẩn nghèo thiếu một cơ chế mềm để có thể điều chỉnh nhanh chóng, bù đắp phần nào, chứ không nói san lấp hết những giá trị chất lượng mà lạm phát phi mã và sự phá giá VND gây ra hàng năm.

Nhưng cho đến nay, chuẩn nghèo, dù đã 3 lần “nâng lên đặt xuống” vẫn chưa hề thay đổi. Liệu con số 400-500.000 VND/người/tháng mà mức chuẩn nghèo mới dự kiến sẽ áp dụng, có tránh được thực trạng “chuẩn nghèo chạy theo lạm phát”?. Có thực sự là “nâng” chuẩn nghèo”?. Có phải là con số đủ đảm bảo người nghèo có thể sống?.

Trong thực tế, vẫn còn có những công dân có mức thu nhập ít hơn mức độ 400-500.000 VND/tháng, nhưng thực tế cũng cho thấy với mức thu nhập này, người ta chỉ có thể tồn tại chứ không thể sống trong điều kiện kinh tế ổn định, chưa tính tới những thời điểm “bạo bệnh của nền kinh tế”.

Để cho dễ định lượng, mức bất biến, thậm chí thụt lùi của chuẩn nghèo mới, có thể khẳng định vào dựa vào mức độ tăng giá của lương thực: Theo Tổng cục Thống kê, thời điểm ban hành chuẩn nghèo năm 2005, giá gạo tẻ bình quân là 3.200 VND/kg. Sau 6 năm, giá gạo tẻ thường đã tăng lên 12.500 VND/kg, mức độ tăng trên 400%. Cũng không thể không nhắc đến thực tế là trong 5 tháng đầu năm, giá lương thực tăng bình quân 2% mỗi tháng. Có lẽ không khó để có thể khẳng định “chuẩn 400-500” thậm chí còn chưa đủ bù đắp giá trị, hay còn gọi là trượt giá trước tốc độ lạm phát và tăng chỉ số giá tiêu dùng liên tục ở mức 2 con số. Chỉ tính 3 trong 4 năm qua: 2007, 2008, và 2010, CPI đã tăng gần 60%.. Chuẩn nghèo, vì thế, có thể tăng ở giác độ con số nhưng thực chất lại giảm giá trị.

Thứ trưởng Bộ LĐ-TB&XH Nguyễn Trọng Đảm, hôm qua đã trả lời báo chí: "Thời gian qua có quá nhiều chương trình giảm nghèo “chồng chéo” lên nhau (thậm chí) khiến một số cán bộ cấp xã không nhớ được hết tên chương trình”. Nhưng nhiều chương trình giảm nghèo có ý nghĩa gì, khi chuẩn nghèo mới đang quá thấp so với chuẩn chung của thế giới và khu vực?..

Trong khi ngay từ đầu năm 2008, chuẩn nghèo thế giới đã được nâng lên mức 2 USD/người/ngày và chuẩn của Châu Á cũng đã được nâng lên mức 1,25 USD, thì chuẩn nghèo ở Việt Nam, thậm chí mới ở giai đoạn chuẩn bị ban hành, vẫn đo mức thu nhập theo tháng, và vẫn ở mức thấp dưới đáy. Và người nghèo ở Việt Nam, có lẽ là những người nghèo nhất trong số những người nghèo trên thế giới, chưa nói tới việc chuẩn nghèo ở Việt Nam, không những không đuổi theo được đà tăng giá, không đuổi kịp tốc độ lạm phát, mà còn không theo kịp với mức độ nghèo khổ của dân chúng.

Bộ LĐ-TB và XH hôm qua cũng đã công bố các chỉ tiêu giảm nghèo, tăng thu nhập cho tầng lớp dân chúng nghèo khổ... nhưng những điều đó liệu có ý nghĩa gì khi chuẩn nghèo chưa ban hành đã lạc hậu, chưa ban hành đã thiếu thực tế, khi không ai có thể sống được nổi với giá trị tuyệt đối của chuẩn nghèo?.

Phát biểu với Tuổi trẻ, Phó Chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội của Quốc hội, ông Đặng Như Lợi cho rằng: Toàn bộ các mức sống thực tế mà biểu hiện bằng tiền để tính ra mức chuẩn thì đó chỉ là chuẩn trên danh nghĩa. Rõ ràng: “Không thể dùng cái chuẩn là danh nghĩa (tính ra bằng tiền) tại một thời điểm để quy định cho cả giai đoạn, mà không tính đến yếu tố trượt giá” bởi vì “cái chuẩn nghèo đó không phản ánh thực chất của giảm nghèo”. Cái cần của người nghèo chính là một mức nghèo khổ không quá thấp. Còn cái cần của chuẩn nghèo chính là một cơ chế linh hoạt để có thể điều chính, để có thể bù đắp sự trượt giá hàng năm.

Rất khó để nói "chuẩn nghèo là... tù binh của những con số tuyệt đối cứng ngắc và bất biến". Cũng khó kết luận nó bị cầm tù bởi bệnh thành tích của những người không nghèo. Chỉ biết là với một chuẩn nghèo thấp lè tè như vậy, cơ hội thoát nghèo của những người đã và đang sống bên lằn ranh của sự tồn tại, sẽ bị tước đoạt đi thêm nhiều lần.

Nguồn: Blog Đào Tuấn
Đọc tiếp...

"THẰNG NÀO ĐÁNH TAO, TAO SẼ..."

Mai Thanh Hải Blog - Một cách nhìn tổng quát về thái độ của một số quốc gia trên thế giới trước nguy cơ xảy ra xung đột, chiến tranh. Không nặng nề, không đi sâu phân tích - bình luận, bài viết vui nhưng cũng rất sâu sắc. Bài viết đăng trên Blog của Nhà báo Thu Hồng
-------------------------------------







"THẰNG NÀO ĐÁNH TAO, TAO SẼ..."


1. MỸ: "Tao muốn đánh thằng nào, là tao đánh thằng đó. Ngoài ra, tao bao tiền súng!" 

2. NATO: "Mỹ đánh thằng nào, tao đánh thằng đó!".

3. NGA:  "Thằng nào bật tao, tao cắt dầu lửa!".

4. ISRAEL: "thằng nào ngấm ngầm muốn đánh tao, tao đánh thằng đó!".

5. NHẬT: "thằng nào đánh tao, tao sẽ bảo Mỹ đánh thằng đó. Nếu chúng mày không ngừng tấn công, tao cho Maria Ozawa nghỉ việc!".

6. TRUNG QUỐC: "Thằng nào gần tao, tao đánh thằng đó!".

7. ĐÀI LOAN: "Thằng nào đòi đánh tao, tao bảo báo chí chửi thằng đó!".

8. NAM HÀN: "Thằng nào định đánh tao, tao tập trận với thằng Mỹ!".

9. BẮC HÀN: "Thằng nào làm tao bực, tao sẽ đánh thằng Nam Hàn!".

10. Berlusconi (ITALIA): "Thằng nào oánh tao, tao... ngủ với vợ thằng đó!".

11. SINGAPORE : "Thằng nào đánh tao? ĐM! Chắc không thằng nào rảnh loz mà đi đánh tao!".

12. IRAQ : "Thằng nào đánh tao thì cứ đánh cho đã, chừng nào mệt thì tự động về!".

13. ARAP SAUDI : "Thằng nào đánh tao, tao mua thằng đó!"

14. Billaden: "Thằng nào đánh tao, tao khủng bố thằng Mỹ!".

15. Liên Hiệp Quốc: "Tao dán cái mác... vùng cấm bay lên thằng nào, chúng mày úp sọt thằng đấy cho tao!".

16. CUBA : "Thằng nào oánh tao, tao cho Việt Nam một mình canh giữ thế giới!".

17. VIỆT NAM:  "Chỗ nào có oánh nhau, tao bày tỏ quan ngại sâu sắc. Còn thằng nào oánh tao, tao tuyên bố chủ quyền, tao cắt điện luân phiên, sau đó tao... cực lực lên án!".
Đọc tiếp...

KHÔNG ĐI DU LỊCH TRUNG QUỐC

Mai Thanh Hải Blog - Rất nhiều cá nhân đã bày tỏ và thực hiện thái độ tẩy chay hàng hóa Trung Quốc. Thế nhưng, CANAAN là doanh nghiệp (tập thể) đầu tiên bày tỏ thái độ dứt khoát, rõ ràng khi đưa ra Thông báo ngưng bán Tour du lịch Trung Quốc. Đây là việc làm tỏ rõ tinh thần yêu nước, rất đáng hoan nghênh. Giới thiệu toàn văn nội dung Thông báo của CANAAN.
----------------------------------------------------------

Thông báo ngưng bán tour đi Trung Quốc

Kính thưa quý khách!

Những thông tin gần đây cho thấy Trung Quốc ngày càng lấn tới và ngang nhiên xâm lấn chủ quyền của Viêt Nam. Giống như một kẻ côn đồ chạy vào sân vườn của chúng ta phá họai hoa màu  rồi còn nói đó là điều bình thường. Tuy rằng đó không phải là hành động của tất cả  người dân Trung Quốc, nhưng để nêu cao tinh  thần của người yêu nước, CANA tạm ngưng tất cả các tour đi Trung Quốc và  tháo gỡ các thông tin du lịch Trung Quốc ra khỏi trang web.

Xin cáo lỗi cùng những quý khách truy cập trang web của chúng tôi để tìm hiểu thông tin về tour, cũng như một số bạn sinh viên cần thông tin về Trung Quốc. Chúng tôi sẽ mở lại tour và sẽ cập nhật lại thông tin trên trang web khi tình hình và mọi việc hòa hảo được lập lại. Đây chỉ là một cách nhỏ để chúng tôi hành động đối với tinh thần  một người Việt Nam.

Chúng tôi cũng xin cáo lỗi cùng các bạn đối tác của Trung Quốc. Các bạn là những đối tác tốt và tuyệt vời, nhưng trong tình hình hiện tại chúng tôi phải tạm thời ngừng giao dịch với các bạn. Chúng tôi hi vọng  sớm nối lại giao dịch với các bạn trong thời gian sớm nhất. Điều này không phụ thuộc vào chúng tôi hay các bạn, nhưng phục thuộc vào thiện chí của lãnh đạo của các bạn.

Chúng tôi kêu gọi khách hàng trong thời gian này nếu có nhu cầu đi tour nước ngòai hãy chọn một điểm đến khác Trung Quốc trong lựa chọn của mình. Chúng tôi tin rằng sẽ nhận được sự đồng cảm và ủng hộ của quý khách.

Đọc tiếp...

NÓI VỚI CON VỀ "MỐI NGUY HIỂM TRUNG QUỐC"

Cột mốc chủ quyền Thác Bản Giốc (Cao Bằng)
Mai Thanh Hải Blog - Một bài viết đã viết từ lâu, đã đăng trên trang của mình và được nhiều bạn bè tiếp lửa. Nhưng hôm nay, không thể không đăng lại được, tặng cho 2 con gái yêu Mai Trần Tường Linh, Mai Trần Thục Linh. 
Đăng lại, để nhắc con gái, dù sống giữa Thủ đô ngập tràn ánh sáng, hãy nhớ đến những nơi xa xôi, hẻo lánh được gọi là biên giới, nơi có những bạn bè bằng tuổi con đang cùng cha mẹ, ông bà sống - giữ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc yêu thương

------------------------------------------

VIẾT CHO CON GÁI, TRONG NGÀY TÌNH YÊU
Con gái yêu của Ba!

Tháng 2-2009: Con gái yêu của Ba tròn 8 tuổi và đã học đến lớp 2. Con chỉ biết, những ngày này là qua Tết Nguyên đán Kỷ Sửu và mới phải đi học, nhưng con vẫn dậy sớm đến trường và thánh thót khoe với Ba mẹ những điểm 9-10, sau mỗi ngày tới trường từ sáng đến tối. Xung quanh con lúc này, chỉ có những bài học; những phút vui cùng bạn bè, cô giáo ở ngôi trường giữa lòng Hà Nội xanh ngắt cây lá và ngập tràn sắc màu xanh đỏ của những bé con má đỏ, môi hồng...; xung quanh con là đầy đủ, no ấm và con chỉ phụng phịu mỗi khi Ba mẹ tắt ti vi trong giờ ăn, không để con dán mắt vào màn hình chiếu Clip quảng cáo, hay phim dành cho thiếu nhi, nhan nhản trên truyền hình cáp...
Con gái Mai Trần Tường Linh thắp hương tại Nghĩa trang Trường Sơn

Tháng 2-1979: Ba cũng tròn 8 tuổi và cũng học lớp 2 như con bây giờ. Hồi ấy, ông nội của con mới phục viên sau hơn 10 năm chiến đấu trong binh chủng tên lửa của Quân đội nhân dân Việt Nam (1965-1978) và cũng theo chân những đoàn quân tiến vào giải phóng Sài Gòn trong năm 1975. Ký ức của Ba về ông nội là chiếc ba lô to đùng đằng sau lưng, trên đó có 1 chiếc khung xe đạp, sau này được lắp thành chiếc xe đạp để ông đi khắp nơi "buôn" chè, củ ấu... nuôi ba và cô Hương, cô Yến học xong Đại học;  1 con búp bê biết nhắm và mở mắt, 1 chiếc ca bằng đuya ra (còn gọi là hăng gô) của lính Mỹ, sau đó và bây giờ, bà Nội của con vẫn dùng để múc nước ở cái bể nước mưa xinh xinh ngay dưới hàng cau trước cửa nhà ở quê...

Thế nhưng, ký ức mãi không thể quên trong tâm trí của Ba là buổi sáng 18-2-1979 (1 ngày sau khi Trung Quốc cho quân bất ngờ tấn công các tỉnh biên giới phía Bắc), ông Thành, ông Hòa và mấy ông ở gần nhà (cùng đi bộ đội, cùng phục viên, vẫn cùng tụ tập đến nhà mình uống nước trà mỗi tối) đến thì thầm nói chuyện với ông Nội. Câu chuyện của những cựu binh đó là gì, đến khi lớn rồi ba mới hiểu: Các ông thông báo cho nhau tin Trung Quốc tấn công Việt Nam và cùng nhắc nhau chuẩn bị quân tư trang, chuẩn bị lên đường nếu có Tổng động viên.

Ba vẫn nhớ: Buổi trưa ngày hôm đó, ông Nội hì hục chuẩn bị quần áo, tư trang gọn vào chiếc ba lô bộ đội và gọi bà Nội bế cô Yến (sinh năm 1977) cùng Ba và cô Hương cũng mới 5 tuổi ra và dặn dò công việc ở nhà. Lúc ấy, trí óc non nớt của Ba mới cảm nhận: Giặc là gì? Là kẻ đã kéo người thân của Ba ra khỏi ngôi nhà và làm xáo trộn cuộc sống gia đình yên ấm...
Các chú bộ đội lên chốt, giữ đất 

Tháng 2 và 3 năm 1979, rút cục ông Nội cũng chỉ lên Huyện đội tập trung, huấn luyện sau thời gian ngắn và vẫn ở lại cùng gia đình. Mỗi tuần, chỉ phải trực tự vệ cùng cơ quan. Tuy nhiên, cuộc sống thời chiến thì không chỉ đơn giản trong việc mỗi tuần, ông phải ở cơ quan 2 đêm, thi thoảng lại về nhà muộn, mệt nhoài vì đào hầm hào, huấn luyện... mà cuộc sống thời chiến còn tác động trực tiếp đến Ba và gia đình bé nhỏ của nhà mình.

Hồi ấy và sau này này nữa, Ba say mê đọc những cuốn truyện tranh kể về chiến công của những anh bộ đội - dân quân - du kích chiến đấu với giặc Trung Quốc ở nơi biên giới, những thủ đoạn thâm độc của những kẻ đội mũ vải, đeo "tiết đỏ" và mặc áo 4 túi chỉ muốn chiếm đất của Tổ quốc mình.. Hồi ấy, Ba cùng các bạn trong lớp cũng phải cùng các anh chị, thầy cô trong trường cấp 1 đào giao thông hào ngay trong sân trường (Bây giờ, đoạn giao thông hào ấy đã bị lấp. Nhưng có dịp, Ba đưa con về quê mình, trèo lên núi Voi gần nhà bà Nội, con vẫn thấy những đoạn giao thông hào bị cỏ che kín mà Ba và các anh chị, thầy cô đã đào thời đó). Hồi ấy, mọi nhà đề phải đào hầm, nhà Nội mình cũng đắp 1 chiếc hầm kèo ngay giếng nước. Lúc mới đào xong, Ba và cô Hương - cô Yến cứ rúc rích chui ra, chui vào chơi trốn tìm. Cạnh nhà mình, có nhà bà Dung, kinh tế khá giả nên đào hầm ngầm: Vách trát xi măng, nắp làm bằng bê tông, bậc lên xuống cũng xây gạch, thế nhưng cứ sau mỗi trận mưa, nước lại tràn vào... lưng hầm và rắn rết, ễnh ương - chão chàng bơi lằng nhoằng, đẻ trứng đầy trong đó...
Tổng Động viên, 1979

Cứ như vậy đó, Ba lớn lên với những câu chuyện kể ở trường, những trang truyện tranh đọc "ké" ngoài hiệu sách phố huyện, những câu chuyện - lời bàn tán của ông Nội cùng những người bạn bên bàn nước vàng ệch màu đèn dầu và cả những tiếng nói bập bõm, ngang ngang giọng người nước ngoài nói tiếng Việt Nam chìm trong tiếng sôi sè xè phát ra từ chiếc đài chạy pin bé tí mà ông vặn nhỏ hết cỡ, ghé tai vào nghe để biết "tình hình chiến sự"... Tất cả đã dần hình thành trong tâm tưởng Ba về một nỗi ám ảnh, nguy hiểm và đe dọa thường trực được gọi là Trung Quốc.
Mộ Liệt sĩ Vùng 4, Hải quân hy sinh tại Trường Sa

Tháng 3-2008: Con tròn 7 tuổi và học lớp 1. Buổi sáng Ba ra xe đón lên Nội Bài, bay vào Nha Trang để ra công tác quần đảo Trường Sa, con đứng ngoài đầu ngõ vẫy tay: "Ba về sớm và mua quà cho con nhé!" và lại tất tưởi ngồi sau xe để mẹ chở đến trường, cùng líu lo hát "Em vui vào trường Thành Công B, lấp lánh ban mai chim ca. Em vui vào trường Thành Công B, lá biếc hoa thơm ngọt ngào. Em luôn được thầy cô yêu thương với trái tim của mẹ hiền. Lấp lánh cho con bay cao, giữa trời xanh chim tung cánh bay..." với má đỏ môi hồng cùng lớp. Con có biết, những ngày sau đó, Ba đã cùng hơn 100 người con đất Việt, kề vai nhau trên con tàu HQ 996 của Vùng 4, Hải quân đè sóng biển Đông, xuất phát từ quân cảng Cam Ranh, Khánh Hòa ra với dải đất Trường Sa thân thương đang ưỡn lưng bảo vệ vòng cung hình chữ S

Nửa tháng ra với bộ đội, ở với bộ đội, hóa thân thành bộ đội, cảm nhận - chia sẻ cùng bộ đội và vui - buồn - căm hờn cùng bộ đội, Ba càng thêm yêu Tổ quốc của mình và đau cùng Tổ quốc của mình. Buổi trưa trước khi làm lễ tưởng niệm cho gần 100 cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đã hy sinh vì lưỡi lê, báng súng, dao găm và đạn AK bắn gần, pháo hạm của lính Trung Quốc khi làm nhiệm vụ giữ đảo trên vùng biển Cô Lin - Gạc Ma xanh ngăn ngắt, lặng lẽ sóng, Ba đã bật khóc ngay trên mũi tàu HQ996. Khóc thật sự và nước mắt thật sự uất ức, chảy tràn trên má, làm ướt mềm quai mũ cứng gắn quân hiệu sao vàng con ạ!.
Ba Hải trên đảo Trường Sa Đông

Con có biết không? Những người lính đang nằm dưới biển sâu kia còn rất trẻ. Ba đã vào phòng Truyền thống của Vùng 4 Hải Quân và nhìn lại gương mặt những người đã ngã xuống qua những tấm ảnh hiếm hoi. Họ trẻ trung và trong sáng như thể còn ở tuổi học sinh Trung học. Ngay cả những người thuyền trưởng chỉ huy mới mang hàm cấp úy cũng còn trẻ trung, điệu đàng (nhưng đã quyết chiến dùng mọi hỏa lực sẵn có trên những chiếc tàu chỉ có chở đất, đá, bê tông ra xây đảo để bắn trả mãnh liệt vào tàu xâm lược và cho tàu phóng thẳng lên bãi cạn để đánh dấu chủ quyền)...

Vậy mà họ đã nằm xuống vĩnh viễn dưới lòng biển. Họ nằm xuống trong khi ngăn chặn lính Trung Quốc đổ bộ lên chiếm đảo với trang bị đến tận răng. Họ nằm xuống bởi họ là lính công binh Hải quân chỉ có quần đùi, mũ mềm và... tay không ra xây dựng đảo.

Bia ghi tên các Liệt sĩ đã hy sinh tại Trường Sa
Họ nằm xuống bởi họ được "lệnh" từ 1 nơi bí ẩn, nghiêm mật giữa đô thị đầy ánh sáng và no đủ: "Chỉ được ngăn chặn bằng biện pháp mềm dẻo, không được kháng cự, đánh trả"... Dĩ nhiên, da thịt của họ chẳng phải là sắt thép, để chịu đựng những nhát đâm điên cuồng bằng dao găm, lưỡi lê. Gân cốt họ cũng chẳng phải titan để chống lại đạn nhọn của đám lính Trung Quốc điên cuồng xiết cò súng AK để sẵn ở nấc bắn liên thanh... Họ lần lượt nằm xuống, cùng nhau nằm xuống, như vẫn cùng nhau chia ngọt sẻ bùi trong những tháng ngày quân ngũ ít ỏi. Không nằm xuống sao được khi phải căng mắt nhìn lũ ăn cướp thản nhiên, thoải mái giết đồng đội mình và chính bản thân mình?..

Tháng 3-2008 ở Trường Sa, sau khi đã làm lễ truy điệu những cán bộ - chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đang nằm dưới vùng biển Gạc Ma - Cô Lin, Ba và những đồng đội của Ba đã tràn ra hết mũi tàu, 2 bên boong tàu lặng nhìn xuống biển xanh nhớ thương những người con đất Mẹ và không ai bảo ai, tất cả đều quay mặt nhìn về tòa nhà cao vài tầng sừng sững của lính Trung Quốc chiếm đóng trên đảo chìm đã chiếm của ta. Lúc ấy, ánh mắt của ai cũng rất lạ, từ Trung tướng Trưởng đoàn công tác cho đến cô Hạ sĩ đoàn văn công Quân khu 4. Ai cũng ráo hoảnh, chong mắt nhìn tàu địch - công sự của địch chứ không rưng rưng nước mắt khi những bó hương dành cho liệt sĩ cháy bùng lên, cuộn khói bay vòng tròn như những dấu hỏi...
Nghĩa trang Liệt sĩ hy sinh thời điểm 1979-1989

Tháng 3-1988: Lúc ấy Ba đã học lớp 11. Cái buổi chiều đông ngày hôm ấy, Ba cùng ông Nội đã sững sờ khi nghe cô phát thanh viên Đài Tiếng nói Việt Nam đọc chậm danh sách những cán bộ - chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam hy sinh và mất tích trong khi bảo vệ chủ quyền Tổ quốc tại vùng biển Cô Lin - Gạc Ma. Không thể diễn tả cảm xúc lúc ấy, chỉ biết rằng, đến bây giờ hình như vẫn còn nguyên trong Ba: Uất ức - bức bối như thể có tảng đá đang đè trên ngực (Cảm giác này càng nhân lên gấp bội và thành ám ảnh khi Ba ra với Trường Sa).

Ngay sáng ngày hôm sau, cái lớp 11B3 của Ba ngày ấy đã không thể học được và hết thảy, những thằng con trai trong lớp đã làm đơn tình nguyện đi bộ đội, cùng con trai các lớp khác kéo đến đứng đen đặc, câm lặng trước phòng thầy Hiệu phó cũng đang đỏ hoe mắt vì có con trai đang đóng quân trên quần đảo Trường Sa.
Cột mốc 422, Đồng Văn, Hà Giang

Con có biết không? Ở gần nhà bà Nội mình có 1 dãy núi, gọi là núi Xuân Sơn, cạnh núi có 1 đoàn 679 của Quân chủng Hải quân đóng và trong dãy núi đó có rất nhiều hầm để bộ đội chứa tên lửa đất đối hải. Thi thoảng, những chiếc xe hàng vài chục bánh lại phun khói chở những ống tên lửa khổng lồ đi đâu đó. Hồi ấy, Ba và các bạn rất muốn vào bộ đội tên lửa Hải quân để điều khiển những quả tên lửa bắn nát tàu Trung Quốc...

Ngày 17-2-2011 này: Tròn 32 năm ngày Trung Quốc cho quân bất ngờ tấn công dọc tuyến biên giới nước ta; gần tròn 23 năm Trung Quốc cho quân đánh chiếm một số đảo chìm, bãi cạn của Tổ quốc ta trên quần đảo Trường Sa.

Ngày Tình yêu 14-2. Ba không đưa con đi mua quà tặng cho mẹ Hằng mà ngồi từ trưa đến tối để đọc những dòng của các ông - các bác cựu binh viết về sự kiện tháng 2-1979 và tháng 3-1988. Đọc xong để viết những dòng này cho con và mẹ Hằng cùng những bạn bè của Ba đang ấm cúng bên vợ - người yêu - người tình bên nến hồng, rượu vang.
Mộ Liệt sĩ hy sinh ngày 17-2-1979, chống quân Trung Quốc xâm lược

Viết để nhớ một thời bao người đã đổ máu, góp xương cho mỗi tấc đất biên cương nơi xa hút. Sau này, con có đi Lạng Sơn thăm động Tam Thanh, thắp hương bùi ngùi trước nàng Tô Thị, lên Trùng Khánh - Cao Bằng ăn hạt dẻ, ngắm thác Bản Giốc, ngược Hà Giang tắm nước nóng Thanh Thủy, lên Lào Cai đắm mình trong se lạnh Sa Pa, trèo núi đá đến Lai Châu tắm thuốc người Dao, ngắm ruộng bậc thang, xem hoa Ban đầu xuân, ra Trường Sa câu cá chuồn đêm trăng... Con hãy nhẹ chân và nhớ vào các nghĩa trang Liệt sĩ nằm câm lặng dọc ven đường quốc lộ, tỉnh lộ, huyện lộ thắp hương cho các ông, các bác, các chú đã nằm xuống trong những năm tháng chống giặc xâm lược Trung Quốc, trên những vùng đất yên thương của TỔ QUỐC chúng mình, con gái yêu nhé!..




Đọc tiếp...