23 tháng 9, 2011

CÁC ANH NẰM, HIU QUẠNH CẠNH ĐƯỜNG BIÊN

Mai Thanh Hải Blog - Chưa bao giờ, mình thấy 1 nghĩa trang hiu quạnh như vậy, như chiều qua (22/9/2011) vào Nghĩa trang Liệt sĩ (NTLS) Phường Duyên Hải, TP Lào Cai (tỉnh Lào Cai), nằm ngay trên sườn đồi, cạnh đường biên sông Hồng và phía sau NT, bên kia sông là thị trấn Hà Khẩu, Trung Quốc. 

Theo danh sách ghi trên bia đá trong NTLS Duyên Hải, cả NT có 93 ngôi mộ, trong đó có 46 mộ LS vô danh, hy sinh năm 1953; thêm 4 phần mộ khác vô danh hoàn toàn. Thế nhưng khi đọc bia trên các phần mộ, mình thấy phần lớn bia đều ghi "Liệt sĩ Bảo vệ Tổ quốc". Đồng nghiệp mình ở Lào Cai, lắc đầu và chỉ bảo cặn kẽ: "Đó là phần mộ các LS hy sinh trong chiến tranh biên giới, chống quân Trung Quốc xâm lược từ 1979 đến 1989".

Mình lẩn mẩn đếm, đọc danh sách và 43 phần chữ ghi trên bia mộ "có danh tính" còn lại,  để rồi rưng rưng khóe mắt: Chỉ có 7 LS đầy đủ họ tên, năm sinh, quê quán, đơn vị, ngày hy sinh... Những người còn lại, đều thiếu thông tin, đủ bề (1 LS có cấp bậc; 10 LS có đơn vị; 3 LS chỉ có tên mà không có họ; 18 LS có quê quán và 32 LS xác định được ngày hy sinh)...

Trong số những LS có danh tính, 2 LS hy sinh ngay trong ngày 17/2/1979 - khi quân Trung Quốc bất ngờ nổ súng tấn công, đánh chiếm thị xã Lào Cai, đó là: LS Đỗ Mạnh Cường, sinh năm 1958, quê quán Tự Cường, Tiên Lãng, TP. Hải Phòng, khi hy sinh là chiến sĩ thuộc C3, D7, E124 và mới tròn 21 tuổi; LS Nguyễn Xuân Hải, sinh năm 1960, quê quán Xuân Khê, Sông Thao, Vĩnh Phú (nay là Phú Thọ), ngã xuống khi 19 tuổi, với dòng chữ ghi đơn vị chỉ vẻn vẹn "Biên phòng Lào Cai".

Trước ngày 17/2/1979, cũng có 1 chiến sĩ của E192 ngã xuống và phần mộ đang nằm tại NTLS Duyên Hải, đó là LS Nguyễn Văn Khoái, sinh năm 1958, quê Phú Xuyên, Hà Tây (nay là Hà Nội), hy sinh ngày 9/1/1979.

Sau sự kiện tháng 2/1979, vẫn có những người nằm xuống, vì chủ quyền biên giới. Đó là LS Nông Trung, công tác tại Sở Văn hóa tỉnh Hoàng Liên Sơn (cũ), hy sinh ngày 27/6/1980; Hạ sĩ Lê Huy Cảnh, ở Cốc Lếu, TP. Lào Cai, trinh sát thuộc D8, E149, F356, Quân khu II, hy sinh 28/9/1984; LS Lương Thị Bé, sinh năm 1966 ở Kiến Xương, Thái Bình, Công nhân đường bộ Lào Cai, hy sinh 6/4/1986; LS Phạm Đình Quý, quê quán Nghi Lộc, Nghệ An hy sinh đúng ngày 30/4/1993 khi đang là Công nhân Cty Cầu Lào Cai...

Trẻ nhất và hy sinh gần đây nhất là chiến sĩ Biên phòng Đồn 257 - Bát Xát Hoàng Minh Vượng, sinh ngày 5/7/1984, quê ở Xuân Lũng, Lâm Thao, Phú Thọ, ngã xuống ngày 27/5/2004, tròn 21 tuổi.

Các anh các chị nằm trong khu vực vành đai biên giới, phía sau là sông Hồng ngầu đỏ cuộn chảy ngày đêm, phía trước là con đường trải nhựa, chạy từ Trung tâm TP Lào Cai, ra cửa khẩu Kim Thành mới mở với ầm ào máy móc, đang hối hả xây dựng nhà xưởng, Khu Công nghiệp - Thương mại, khách sạn nhiều sao... NTLS nơi các anh chị nằm, chẳng phải heo hút trong rừng, trên núi, ở những địa bàn vùng sâu - vùng xa, thế nhưng hiu quạnh và ngổn ngang đến không thể ngờ nổi và mình, đã phát khóc.

Không thể không khóc, khi NTLS được khóa cứng bằng ổ khóa hoen rỉ, gọi vào số điện thoại của người Quản trang, ghi trên tường rào, chỉ thấy "ò e í" và mình phải trèo tường, vào thăm các chị các anh...

Không thể không khóc, khi đường bê tông vào tượng đài, đến các hàng mộ chí, đều xanh rì rêu phủ - Hình như, rất lâu rồi, chẳng ai ghé vào thăm...

Không thể không khóc, khi lá khô rụng dày trên mộ, mặt đường và mọi nơi trong NT, từ lâu lắm rồi...

Không thể không khóc, khi chứng kiến cảnh hương tàn khói lạnh, những chân hương mốc thếch, trắng bợt màu dãi dầu mưa gió, cây dại mọc cao hơn mộ chí, dây leo quấn chặt bát hương - chân hương...

Không thể không khóc, khi trên bia mộ chí và bia đá danh, chỉ vẻn vẹn những thông tin ít ỏi về các anh (nhưng chắc chắn sẽ có đầy đủ trong hồ sơ chính sách - quân lực), với đủ loại kích thước mộ bia, nét chữ mà có thể người thân, gia đình các anh tự làm, tùy điều kiện... kinh tế khá giả hay eo hẹp. 

Không khóc sao được, khi so sánh với các NTLS khác, mộ bia đều tăm tắp, chung ngôi sao trên chóp, như thể đội ngũ chào cờ, quân phục sáng ngời. NTLS các anh chị nằm bây giờ, cũng thành đội hình, nhưng như thể hồi bao cấp thiếu thốn, bộ đội mình, mỗi người mặc 1 loại quân phục cũ kỹ khác nhau: Áo bay, áo chít, K82...

Lâu nay, người ta nói rất nhiều về công tác tu tạo, chăm sóc phần mộ, NT nơi an nghỉ của các Anh hùng LS. Không chỉ Nhà nước trích Ngân sách để đầu tư tu bổ NTLS, mà nhiều địa phương còn vận động các nguồn đóng góp trong nhân dân để làm bia, quét dọn các mộ LS... Đặc biệt, các địa phương đã quá quen với việc phát động các phong trào, hoạt động thiết thực (như: Tổ chức cho các em học sinh, Đoàn viên thanh niên tổ chức quét dọn vệ sinh khu NT, các bia, mộ liệt sĩ, dâng hương NTLS, thắp nến tri ân...), góp phần tạo cảnh quan sạch đẹp cho nơi yên nghỉ của các Anh hùng LS... Tại sao ở 1 Phường giàu mạnh của TP. Lào Cai mạnh giàu, người ta lại để NTLS hiu quạnh, ngổn ngang như vậy?..

Trong từng giai đoạn, người ta có thể phải giả bộ quên một số sự kiện, quãng thời gian, để giữ hòa khí, đảm bảo lợi ích quốc giá. Thế nhưng có 1 điều chắc chắn, người ta không thể chôn vùi được lịch sử - nhất là sự kiện, thời gian lịch sử đó phải đổi bằng máu của hàng vạn người đã ngã xuống, vì độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.

Người Việt vốn trọng tình nghĩa, nhớ ơn nguồn cội và trong mỗi người, đều thấm đẫm đời sống tâm linh. Người ta có thể nhịn ăn, nhịn mặc để xây mồ mả cho người đã khuất, sao cho đàng hoàng, to đẹp, khói hương giỗ chạp mồng một, ngày rằm... cũng vì tâm niệm "trần sao, âm vậy".

Mình cứ tẩn mẩn: Liệu những Liệt sĩ, đã ngã xuống qua 3 cuộc chiến tranh, trong cả thời bình, đang nằm trong khuôn viên thực tại mà mình đã thấy, ghi lại trong NTLS Duyên Hải, Lào Cai ngày hôm qua, có được "nhớ ơn", "ghi công" như dòng chữ vàng trên Đài Liệt sĩ xanh rêu?..

Và mình lại ước: Chỉ còn vài ngày nữa (ngày 1/10/2011), Lào Cai sẽ tưng bừng cờ hoa, trống chiêng chào mừng Kỷ niệm 20 năm ngày tái lập tỉnh. Trong ngày chung vui với "nước bạn" đó, giá NTLS Duyên Hải được các cháu thiếu nhi quàng khăn đỏ, các Đoàn viên mặc áo xanh tình nguyện, các cán bộ công chức quần áo công sở là cháy ly... đến thắp hương, quét dọn, nhổ cỏ, chặt cây dại... thì các LS đang nằm dưới đất, cũng được an ủi lắm lắm: Ít nhất, họ không bị lãng quên (dù chỉ vài ngày), đỡ nằm quạnh hiu, ngay trên đường biên giới (mà họ đã phải đổ máu, quên mạng sống để giữ gìn) và được an ủi: Sự hy sinh của mình, của bao đồng đội xung quanh mình, trên dải đất biên cương là không vô ích...Nặng trong lòng, chỉ dám ước vậy thôi!..
-------------------------------------------------------------------------------------------------

Tấm bia ghi danh LS tại NTLS Duyên Hải

Phần mộ LS chỉ có duy nhất cái tên

Dây leo dại trên bát hương LS Nguyễn Văn Lương (Mậu Dịch, Lào Cai)

Khu mộ các LS vô danh hy sinh trong chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc

Phần mộ LS Nguyễn Xuân Hải, BĐBP Lào Cai, hy sinh 17/2/1979

Bát hương trên mộ LS Vô danh, hy sinh 1953 bị vỡ

LS Đỗ Mạnh Cường, hy sinh 17/2/1979

Chiến sĩ trinh sát Lê Huy Cảnh, hy sinh tháng 9/1984

Chiến sĩ Biên phòng Hoàng Minh Vượng, hy sinh năm 2004

Bia ghi danh bên trái

Binh nhất Lò Văn Phong, hy sinh 1993

Cây dại


Lá rụng

Rêu phong

Hiu quạnh

Địa chỉ của quản trang

Ổ khóa

Cỏ cũng mọc trên cả nóc nghĩa trang

(Nghìn lần, vạn lần xin các anh chị nằm trong NTLS Duyên Hải tha thứ. Cũng vì xung quanh NT, không có hàng quán, toàn là công trường xây dựng nhà máy, đô thị, khách sạn... nên tôi không tìm mua được hương thơm, đành phải thắp lên mộ các anh những điếu thuốc lá cuối cùng, trong ba lô rong ruổi, dọc con đường thiên lý).

47 nhận xét:

  1. Nguyễn Phương07:10:00, 23 thg 9, 2011

    Vâng, thật là đau xót. Nhũng đòan xe ầm ầm chở khóang sản thô xuất khẩu sang TQ. Tỉnh Lào Cai phát triển kinh tế đến mức người lãnh đạo cũ đã được lựa chọn để làm quan đại thần nắm huyết mạch kế họach đầu tư của đất nước. Các anh nằm đó, hiu quạnh, lạnh lẽo khói hương, bị khóa chặt bởi ổ khóa to tướng, han rỉ... Rất cám ơn tác giả

    Trả lờiXóa
  2. Rất cảm động. Cảm ơn tác giả.

    Trả lờiXóa
  3. Cảm ơn bài viết hay của anh Hải.
    Lịch sử mãi là lịch sử, sẽ đến lúc phải trả lại sự thật cho nó.

    Trả lờiXóa
  4. Buồn và đau khi đọc bài này!

    Trả lờiXóa
  5. cho em xin phép copy về trang FB của mình anh nhé...Rưng rưng...

    Trả lờiXóa
  6. Người ta cố tình quên các Anh, nhưng nhân dân và dân tộc này mãi mãi nhớ các Anh. Ngừi ta đang lo việc lớn, tượng đài, nhà lưu niệm, hội hè...còn thời gian đâu để suy ngẫm đạo lý uống nước nhớ nguồn.

    Trả lờiXóa
  7. Anh hải ơi hiện chính quyền và nhân dân TP. Lào Cai đang bận quyên góp đóng tiền mua đèn lồng để treo nhân ngày thành lập tỉnh - hay là ngày quốc khánh của Láng Giềng bốn tốt nên không còn đủ kinh phí và thời gian để chăm sóc phần mộ của LS...

    Trả lờiXóa
  8. Dao long qua bac Hai oi!

    Trả lờiXóa
  9. Yên tâm đi Bác Hải, mai lãnh đạo sẽ xây 1 tượng đài thật to để vinh danh câc Anh
    Buồn

    Trả lờiXóa
  10. Cám ơn anh Hải. Em xin phép copy về anh nhé. Đọc xong mà rưng rưng...

    Trả lờiXóa
  11. Lại thêm một nỗi buồn. Để Tự phán xét .
    Cảm ơn MTH.

    Trả lờiXóa
  12. Bạn tôi đấy đồng đội tôi đấy.
    Các bạn có khi nào vào nghĩa trang TP.HCM,nghĩa trang mai dịch Hà Nội cho tôi một lời bình so sánh?
    Nhìn sao mà buồn đau quá !

    Trả lờiXóa
  13. Rất cám ơn bạn MTH . Mong những kẻ đang đốt 410 tỉ để vinh danh kia đọc được bài này

    Trả lờiXóa
  14. Không thể không khóc.
    Sao cứ phải cúi đầu chịu nhục thế này?!

    Trả lờiXóa
  15. Cản ơn MTH đã có bài viết và hình ảnh đầy thuyết phục.Tôi đã không thể nào cầm được nước mắt.Ngày 27/7/2011 được hơn 1 tháng, không nhẽ chính quyền địa phương không tổ chức thăm viêng nhân ngày 27/7 vừa qua sao? Thật buồn!

    Trả lờiXóa
  16. Xin góp thêm bài hát "Cho một người nằm xuống":
    http://www.youtube.com/watch?v=cDlmJQzedRE&noredirect=1

    Trả lờiXóa
  17. xin tri ân những người lính đã ngã xuống bảo vệ tổ quốc.

    Trả lờiXóa
  18. sao Mai Thanh Hải không gửi những hình ảnh này lên chính quyền Lào cai nhỉ ??? Không có những AHLS đó, có cuộc sống của các vị lãnh đạo ngày hôm nay không???

    Trả lờiXóa
  19. Buồn...lắm lắm thay một đời vì đất nước
    Xác tan tành chẳng để lại một cái tên
    Thân chôn vùi dưới đất mẹ quê hương
    Sao người đời chẳng bao giờ nhớ tới
    Thu 79 còn đẫm màu máu đỏ
    Các anh nằm vẫn chưa thể buông tay
    Hỡi những người đang được sống đủ đầy
    Hãy suy nghĩ suy nghĩ về những gì trước mắt
    Để tiền nhân, cố nhân hay hậu nhân
    Đỡ bối rối khi xác về với mẹ!

    Trả lờiXóa
  20. Tôi có niềm tin vào tâm linh , do đó tôi tin rằng các hương hồn linh thiêng của những người đã bỏ mình vì tổ quốc ở Lào Cai sẽ khóc và cảm tạ "phát hiện" đau lòng của anh Hải, cũng như chúng tôi đang khóc và cảm tạ anh vậy ! Ý nghĩa hy sinh của các anh muôn đời không ai quên được, nhưng thành quả từ đó mà ra bây giờ ai hưởng không phải dễ trả lời...

    Trả lờiXóa
  21. Một người con của thành phố Lao cai13:58:00, 23 thg 9, 2011

    Gửi Anh Mai Thanh Hải!

    Tôi một người đang sống tại Hà nội, nhưng trải qua thời thơ ấu ở Lao cai. Ngày 17/7/2011 sau khi đi biểu tình trước đại sứ quán Tàu tại Hà nội (suýt bị họ tống lên xe bus về Mỹ đình), tôi lên Lao cai thăm bạn bè, người thân. Ngày 20/07/2011 tôi đến viếng nghĩa trang liệt sỹ này nghĩa là trước 27/07 một tuần. Cảnh tượng còn tiêu điều hơn, cỏ mọc lút lối đi, lá rụng không ai quét, khiến tôi nghĩ có thể từ lâu lắm rồi có lẽ tử 27/07/2010 các ngôi mộ ở đây không được chăm sóc chung (từ chính quyền, từ các tổ chức, từ người trông nom). Nghĩ mà xót xa cho các cô chú tôi, các bác tôi, các anh chị tôi, các bạn tôi, các em tôi, các cháu tôi phải nằm tại đây. Nhưng còn một tin đáng căm giận hơn, năm trước chính quyền địa phương còn định cho di chuyển nghĩa trang này đi chỗ khác cho bọn Tàu đầu tư ở chỗ hiểm yếu này của đất nước. May mà người dân tố cáo lên cấp trên của tỉnh nên phải dẹp cái dự án đó đi.

    Trả lờiXóa
  22. Hải ơi, vẫn còn phúc là LĐ Lào Cai quên không bắt người quản lý nghĩa trang liệt sĩ treo đèn lồng Khựa vào dịp này.

    Trả lờiXóa
  23. Bạn "1 Người con của TP.." nói về 1 dự án của Tàu ở nơi đây chưa chính xác lắm; Thưc ra, bọn Tàu chọn địa điểm này vì : gần nghĩa trang này , phía giáp sông Hồng,là 1 dãy đồi cao chạy dọc theo mép sông biên giới Việt- Trung, trên đỉnh 1 quả đồi nơi đây, trước chiến tranh 1979, chính là 1 điểm chốt quân sự của quân đội VN. Đứng trên ngọn đồi này, bạn có thể ném 1 viên đá nhỏ vào đường biên giới giữa 2 nước Việt- Trung (tức viên đá sẽ rơi trúng vào nước sông Hồng Hà.); Từ vị trí này nhìn xuôi dòng nước, chỉ 1Km đường chim bay, mới hết bờ đất Trung Quốc,cũng là nơi hợp lưu 2 con sông, tạo nên "Ngã 3 sông biên giới" hay "Nơi con sông Hồng Chảy vào đất Việt" chính thức có 2 bờ đất là lãnh thổ Việt Nam .Vị trí như vậy quả là "Hiểm yếu về quân sự." Vậy mà Ko. hiểu sao, khoảng hơn 2 năm trước, tỉnh Lào Cai đã quyết định cho 1 CTy.của Tàu có tên Tam Nguyên thực hiện "Dự án" gọi là Du lịch sinh thái, ko. cần san gạt đồi tạo mặt bằng.Họ đã vài lần làm công tac Giải phóng mặt bằng, đuổi dân đi; Rất may có 1 người(tên là Dư.) trong số dân đó đã tố cáo lên Quốc hội (Đã có văn bản phúc đáp cho ông Dư đó).Thế là từ đó, cái "dự án Tam Nguyên" kia cứ lẳng lặng đắp chiếu để đó cho đến nay.. Đó là chuỵên mà tác giả MTH chưa "lật chiếu" ra được. dẫu vậy vẫn rất cảm ơn anh MTH !

    Trả lờiXóa
  24. Liệt sỹ Lê Huy Cảnh nhập ngũ tháng 3-1984 hy sinh tháng 9-84 tại Hà Giang khi đang chuẩn bị cho chiến dịch vây lấn 685.Mãi mãi nhớ tới anh người đồng đội F356 anh hùng.

    Trả lờiXóa
  25. Bài viết của ông nhà báo và các ý kiến hay và sác đáng quá. Đọc mà vừa buồn, vừa tủi.

    Trả lờiXóa
  26. Đau xót, nghẹn ngào quá. Cảm ơn MTH, xin phép được copy lên HSO

    Trả lờiXóa
  27. Tôi thực sự xúc động khi đọc những dòng chữ này. Chả lẽ sự hi sinh bảo vệ Tổ Quốc cũng có sự phân biệt ư???

    Trả lờiXóa
  28. Đề nghị anh Hải gửi bài này cho Bộ Lao động- Thương binh xã hội

    Trả lờiXóa
  29. Xây tượng đài mẹ lớn nhất Đông Nam Á làm cái gì?
    Mẹ càng buồn thêm khi thấy các con mẹ nằm hưu quạnh ở nơi rách nát như thế này.
    Các anh hy sinh vì Tổ Quốc rồi bị lãng quên thế này sao?Thật đau lòng quá.

    Trả lờiXóa
  30. Hải à! NTLS Duyên hải, Lào cai có người Hải phòng - Hải khóc thêm.

    Trả lờiXóa
  31. Thật đau xót. Khốn nạn thật.

    Trả lờiXóa
  32. đau như muối xát trái tim tôi...

    Trả lờiXóa
  33. Thật cảm động

    Trả lờiXóa
  34. Còn nhiều nghĩa trang như thế anh Hải ạ, tháng 2-1009 tôi đi từ Hà Giang tới Lạng Sơn dọc theo đường Biên, tức giận vì tại sao người ta không dám gọi tên cuộc chiến 17-1979. Trước cổng lãnh sự quán Mỹ tại Sài Gòn, VN vẫn cho dựng một tấm bia cao nói về trận đánh của Biệt động trong Mậu Thân. Vậy mà trên bia mộ người lính hy sinh vì chống Trung Quốc xâm lược lại không dám nói họ đã vì ai mà ngã xuống.

    Trả lờiXóa
  35. Chỉ những gì liên quan đến túi tiền, chức tước của các cấp lãnh đạo nhà ta thì mới có sự quan tâm sâu sát.

    Trả lờiXóa
  36. nha bao nen nho rang day ka liet sy chong trung quoc
    toi la mot nguoi linh chong trung quoc la can bo quan doi mot thuong binh si quan nghi huu
    day chi con la mo ko thui
    nguoi gia dinh ho mang ve het roi cac ban a
    ho de lai mo ko thui
    con ai thi ho chuyen ve nghia trang que nha ho het rui
    cac ban dung kich dong nua que lam

    Trả lờiXóa
  37. Cụ cho nhà cháu xin bài này nhé! thank

    Trả lờiXóa
  38. VIẾNG NGHĨA TRANG BIÊN GIỚI

    Nghĩa Trang Liệt Sĩ rêu phong
    Hương tàn khói lạnh chạnh lòng nước non
    Khóa kia khóa chặt nỗi lòng
    Người hy sinh để núi sông thanh bình

    Gọi người người vẫn lặng thinh
    Hay là người đã quên tình nước non
    Cỏ cây che khuất lối mòn
    Các anh còn đó ai còn nhớ chăng ?

    Đèn lồng trên phố giăng giăng
    Anh tôi nằm đó chắc rằng sẽ vui ?
    Hay nơi chín suối ngậm cười
    Oán than không thốt được lời đắng cay

    Hy si cho cho lũ tham tài
    Xây lâu đài cát ra oai với đời
    Núi sông đâu dễ đổi dời
    Hồn thiêng anh hãy đáp lời núi sông .

    Trả lờiXóa
  39. Khóc! Bác Hải ạ, cảm ơn bác!

    Trả lờiXóa
  40. Nặc danh 08:23 - Tôi định cho ý kiến của bạn vào mục spam, nhưng nghe chừng bạn ấu Trĩ quá nên sẽ đưa ý kiến bạn nên cho mọi người cùng bàn luận. Riêng với bạn, tôi nghĩ hình như bạn cũng đã qua vài tháng huấn luyện tân binh, nhưng khi nhận nhiệm vụ mới, hoặc là bạn đào ngũ hoặc trong đối tượng tự gây thương tích... Một sĩ quan quân đội, thương binh - cựu chiến binh bảo vệ Biên giới không bao giờ phát biểu một cách thiếu hiểu biết, không thực tế và nhổ vào quá khứ, vô cảm với sự hy sinh của đồng đội - đồng bào như thế!..

    Trả lờiXóa
  41. Kính các liệt sĩ hi sinh vì tổ quốc

    Đất nước trường tồn sau lớp lớp người đi
    Mất mát đau thương chẳng nói gì

    Ôi zững con dân muôn đời ta mắc nợ
    họ lặng thầm có đòi hỏi gì đâu
    quá khứ ấy đã xuôi về biển cả
    sóng hiền hòa mây tỏa núi mờ xanh

    không có em yêu zưng mẹ các anh
    vịn mòn cửa ngóng con khi chiều muộn
    anh không sống cô đơn nơi chiến trận
    zững linh hồn lấp lánh kiếp kiếp sau!
    __________________

    Trả lờiXóa
  42. Vào năm 7 cuối, 8 nhỡ, đơn vị tôi bên sư đoàn 337, sư đoàn chiến ác liệt những ngày cuối tháng 2 đầu tháng 3 ở LS- thắng trận Cầu Khánh khê đêm 7-3, đến về sau.

    22- 12 -79, tôi đi về nghĩa trang tiểu đoàn (sư đoàn SV) tảo mộ anh em bên ga Ba Lung, cũng là lần cuối, năm sau dân lên bốc về nghia trang quê nhà.

    Tối đó, về khu vực nhà dân mà chúng tôi đóng quân từ tháng 5-78, gặp toàn lính sư 337 thế chân, hôm dó Tết quân nhân vui vẻ, hát ca. Cùng là lính, mà thấy xa lạ, bởi đa số lính 337 là người Nghệ?

    Đơn vị tôi cũng có người lính nghệ, chính khác biệt đó rứt đau thương. Một chú lính kêu khóc trong đêm, chạy lên gặp tôi "anh cứu em, chúng nó giết em" - người lính đó tên Dũng, tôi đưa đến chỉ huy bảo ngủ đó qua đêm.

    Sáng sau phân xử mới hay là lính ghét nhau ở "văn hóa vùng, kể cả ngữ âm", lính Bắc cho rằng Dũng lấy trộm màn. Mất trộm ở lính như cơm bữa, bản thân tôi cũng bị mất đến mức mặc quần cộc, sau bạn cho quần rách mặc qua năm tháng đến mùa phát quân trang.

    Nhưng lính đánh lính kiểu hội đồng đến thừa sống thiếu chết thì ác qua. Sau tôi bảu cấp trên chuyển Dũng qua đại đội khác.

    Rồi những ngày đói.

    Điều kì lạ là lính Nghệ ở một số đơn vị sư 337 đồng loạt cắt suất sáng, lấy suất đó gửi về quê hương. Ngay lúc đó và lúc này tôi buồn đau, kính sợ dững người lính Nghệ. Họ đã làm cái điều không ông lính nào làm???

    Và nhiều trong số đó đã ngã xuống trong cuộc chiến suốt từ năm 1979 đến lúc kết thúc vào năm 85, trong đó bình độ 400, và các cuộc xung đột lớn nhỏ.

    Lính Bắc chúng tôi thì bảu rằng ăn đã ra trận, chết làm "ma no".

    Nhưng "ma đói" còn đó trên biên giới tổ quốc.

    Xin một ngàn lần kính các anh.

    Trả lờiXóa
  43. Sẽ đến thời điểm của lịch sử để TỔ QUỐC VÀ DÂN TỘC VIỆT NAM phán xét những kẻ VONG ƠN BỘI NGHĨA

    Trả lờiXóa
  44. Càng đọc càng buồn, mình là một quân nhân xem những bức hinh mà xot xa quá, chúng ta đã trượt quá xa khỏi các giới hạn cho phép rồi, tiếc là các quan cách mạng không bao giờ xem những bài báo như thế này

    Trả lờiXóa
  45. Không thể không xót xa...Không thể nào lặng câm.
    Sau khi xem bài của Nhà báo Mai Thanh Hải trong trào lên niềm xót xa. Không thể chấp nhận được các nhà chức trách có trách nhiệm mải phát triển kinh tế quá nên quên hay cố tình quên lãng quên quá khứ. Hãy nhớ một điều là làm cho tốt những gì cho dân cho nước trước hết ở ngay chỗ ta ở, tổ ta phường ta thành phố ta đã sau hãy nghĩ xa hơn nữa. Đừng có hô hào đâu đâu như vậy ai tin. Trước hết tôi cám ơn Mai Thanh Hải một người đã miệt mài kinh lý nói ra những điều nhân văn cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Cũng không ái ngơ. Nếu như khuất lấp giữa đại ngàn Trường Sơn, giữa hoang mạc hải đảo. Người ta còn không thể lãng quên. Nhưng không ngay trên Thành phố trong cái nhộn nhịp phố phường có một nghĩa trang Liệt sĩ như vậy. Đau lòng quá, có nơi nào như vậy không còn ở đâu nữa!
    Quên quá khứ quên cội nguồn, quên những người ngã xuống cho độc lập. Để vinh thân phì da. Ôi đau lòng. Tôi đã đọc nhiều lần càng ngẫm càng xót xa. Và đã dành thời gian đến tận đấy để thắp cho các anh lén nhang ngàn lần xin lỗi. Cũng may cái bài báo của Hải đã đến tai mắt của nhà chức trách ấy là tôi đoán vậy vì hôm tôi đến cỏ vừa dọn xong lá đã quét thành đống đang được đốt khói còn nghi ngút. Các tấm bia liệt sĩ đã được tô lại chữ còn ướt tay. Vậy linh hồn liệt sĩ vẫn linh thiêng lắm. Biên ải ngàn năm hồn thiêng sông núi mà. Lại nhơ câu thơ của Hoàng Lộc " Đứa nào là phản động/ Thằng nào là việt gian/ Khôn thiêng anh chỉ mặt / Gọi tên nó ra đây"....

    Trả lờiXóa
  46. Xin phép tác giả cho tôi được copy bài vào FB. Một phần nào đó để tri ân những LS đã ngã xuống và cùng là để cảm ơn tác giả...

    Trả lờiXóa