Hiển thị các bài đăng có nhãn GIA ĐÌNH-BẠN HỮU. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GIA ĐÌNH-BẠN HỮU. Hiển thị tất cả bài đăng

4 tháng 4, 2016

PV THANH NIÊN NHẬN BẰNG KHEN CỦA TỔNG CỤC CHÍNH TRỊ QĐNDVN

Thanh Niên - Sáng 19.2.2016, tại Hà Nội, Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân VN (TCCT) đã tổ chức cuộc gặp mặt các cơ quan báo chí nhân dịp đầu xuân Bính Thân.

Tại cuộc gặp mặt, trung tướng Nguyễn Trọng Nghĩa, Phó chủ nhiệm TCCT, cho biết trong năm 2015, cơ quan quản lý báo chí trong quân đội đã chủ động phối hợp cung cấp thông tin, tạo điều kiện giới thiệu cho hơn 1.000 lượt phóng viên báo chí trong nước, quốc tế đến các đơn vị quân đội thu thập thông tin, tuyên truyền có hiệu quả về các hoạt động quân sự, quốc phòng, đối ngoại quốc phòng...

Tham dự sự kiện, Thứ trưởng Bộ TT-TT Trương Minh Tuấn đánh giá cao những hoạt động tích cực của báo chí trong năm 2015 về tuyên truyền quốc phòng.

Nhân dịp này, TCCT đã tặng bằng khen cho 25 phóng viên, biên tập viên các cơ quan báo chí T.Ư và các bộ, ngành, địa phương, trong đó có phóng viên Mai Thanh Hải của Báo Thanh Niên đã có thành tích xuất sắc trong tuyên truyền về hoạt động quân sự, quốc phòng và đối ngoại quốc phòng năm 2015.

Trường Sơn

(Nguồn:http://thanhnien.vn/thoi-su/phong-vien-bao-thanh-nien-nhan-bang-khen-ve-thanh-tich-tuyen-truyen-hoat-dong-quoc-phong-669163.html )

11 tháng 8, 2013

GỬI BÀI VIẾT CŨ, NHÂN NGÀY CON LỚN THÊM 1 TUỔI

Mai Thanh Hải - Bạn ý chào đời được 18 ngày, mình đã phải khoác ba lô vào Tây Nguyên 2 năm.

Nhớ bạn ấy quá, cứ có cơ hội là ngồi xe đò trốn ra thăm bạn ấy - đỏ hỏn như con chuột con và oe oe khóc, có lẽ vì xa bố.

Đến mức, mình bật máy ghi âm thu tiếng bạn ấy khóc và đêm đêm xa nhà, bật lên nghe cho đỡ nhớ, khiến anh em giao liên trong phòng cũng sốt ruột (đến mức bác Phạm Văn Miên vào kiểm tra, công tác, cũng thấy sốt ruột quá, nên cho ra cùng ôtô, tranh thủ thăm con luôn).

Năm 2008, mình đi Trường Sa, bạn ấy mới học lớp 2 và cùng mẹ đứng ngoài cổng, vẫy tay chào ba lên xe cơ quan ra sân bay. Nỗi nhớ và thương bạn ấy, cứ đằng đẵng dọc hải trình, để mình viết được vài dòng thôi, gửi cho bạn ấy, từ trong đất liền, cứ mỗi ngày lại bi bô gọi điện hỏi: "Ba đi đến đâu rồi?. Ba mệt không?. Nhanh về với con!"...

Bây giờ bạn ấy đã lớn, nhưng những lời bi bô của bạn ấy, mãi khắc ghi trong tâm khảm mình bởi bạn ấy thường gọi điện mỗi tối, khi mình đi công tác xa: "Ba uống ít thôi và đi đường cẩn thận, ba nhé!"...

Chúc mừng sinh nhật con gái yêu (11/8/2001-11/8/2013) và chẳng có gì, ngoài bài viết dành cho con, đăng lại để con mãi nhớ...
-------------------------------------
VIẾT CHO CON GÁI YÊU, TỪ TRƯỜNG SA

Gửi Mai Trần Tường Linh!..

Con gái yêu của Ba!

Ba đang ở đảo Cô Lin - nơi gọi là đảo chìm, nằm trên rặng san hô xa tít, thăm thẳm và xung quanh mây trời.

Nơi đây đúng 20 năm trước, gần 70 chú – bác bộ đội Hải quân đã hy sinh.

Gọi là hy sinh theo đúng câu chữ trong văn phạm và những giấy tờ hay trong các buổi lễ nghĩa.

Chứ nói đúng ra, các chú, các bác ấy bị lính Trung Quốc giết chết bằng đạn tiểu liên AK bắn gần, bởi lưỡi lê sắc nhọn, bởi báng súng nặng trịch và đại đa số đều chìm xuống biển, chết mất xác.

Các chú, các bác ấy nằm xuống cũng chỉ vì cái dải san hô xanh thẳm, xa hút ấy.

Nhìn trên bản đồ trong google và dù có phóng to đến cỡ nào thì con cũng khó mường tượng ra cái khoảng biển xanh đó. Chắc con sẽ hỏi: “Chỗ đó là cái gì?”.

"Chỗ đó" là đất đai của Tổ quốc mình, con ạ!.

Lát nữa (bây giờ là 11 giờ 30 phút), đúng 14 giờ, Ba và mọi người trong Đoàn công tác sẽ làm lễ thả hoa, tưởng niệm những người đã nằm xuống cách đây 20 năm trước.

Mọi người trong phòng ở của Ba trên tàu HQ 996 nói: Sẽ thả xuống biển, nơi những người đã nằm xuống đấy đủ cả bia, rượu, thuôc lá, ớt xanh, kẹo cao su… vì “trần sao, âm vậy”.

Ba cũng làm như vậy với mọi người và Ba cũng muốn thả xuống đấy cả tâm tình, tấm lòng của Ba mẹ, của con và em, của ông bà, cùng bao nhiêu người khác nữa ở đất liền, để những người trai trẻ đã nằm xuống đấy không uổng phí, không chạnh lòng.

Con chưa hiểu thế nào là Tổ quốc.

Con còn chưa học đến những bài văn, thơ trong sách Tiếng Việt nên chưa hiểu.

Thế nhưng, có bao nhiêu người quyền cao chức trọng, giàu có, cũng chẳng hiểu được khái niệm Tổ quốc.

Mù mờ và hồn nhiên, nhiều người còn ví: Tổ quốc chỉ đơn giản là những đêm hát Karaoke, đám con trai – con gái ôm nhau gào lên bài hát cách mạng hoành tráng trong hơi bia rượu, thuốc lá ngoại sặc sụa…

Buồn cười thế đấy nhưng đó lại là sự thật.

Ba chợt nhận ra vậy bởi những ngày sống ở đất liền, Ba cứ cắm đầu vào nỗi lo cơm áo gạo tiền, nỗi lo làm tròn trách nhiệm, hoàn thành nhiệm vụ.

Việc viết lách luôn nhìn thấy mặt trái của cuộc sống và cũng luôn thất vọng, cay nghiệt.

Hở ra một chút là thở dốc, là ngủ vùi để sang hôm sau lại sấp ngửa đi làm, lo toan bề bộn.

Nhiều lúc, Ba cứ nghĩ mình là cái máy, chỉ biết làm việc, làm việc và làm việc.

Thế nhưng đến hôm nay, khi đã lênh đênh cả tuần trên biển.

Mở mắt là thấy biển, quay sang 4 phía đều thấy biển.

Đi ngủ ban đêm, tỉnh giấc tưởng có con đạp chân vào mặt ba cũng thấy biển.

Biển ngoài này xanh biếc hoà với trong vắt mây trời, mặn mòi mùi gió, Ba mới thấm thía thế nào là Tổ quốc.

Con à!. Tổ quốc đơn giản chỉ là bình minh đỏ rực trên đảo Song Tử, nơi có cây đèn biển nhẫn nại cả đêm chớp mắt sáng cho những con tàu tỏ đường thông lối;

Tổ quốc là màu xanh của biển cả dưới mạn tàu, nơi có những con cá chuồn thấy động, bay vút lên đầu ngọn sóng như thể mơ ước bay cao, bay xa cùng cánh hải âu bàng bạc;

Tổ quốc là hòn đảo nhỏ, nơi có các chú bộ đội ở cùng quê mình, cùng giọng nói nhà mình, có vợ và em bé cũng ở gần nhà mình;

Tổ quốc là nơi có màu xanh của câu phong ba, cây bàng vuông, cây tra biển trổ hoa trắng tinh, toả màu hương ngan ngát…

Xa hơn nữa, ba thấy Tổ quốc của mình ở góc phố Hà Nội, nơi đấy Ba thường ngồi đánh vật với câu chữ đến đêm khuya, nơi có 2 mặt trời nhỏ là con và em Khoai say nồng trong giấc ngủ thiên thân...

Tổ quốc gần gũi và thân thương, như thể những người gần nhất, cạnh bên nhất và bình dị nhất và không thể thiếu được, ở ngay bên mình, trong nhà mình con ạ!..

Ở đảo chìm Cô Lin này, qua mắt thường và qua độ zoom của ống kính máy ảnh Nhật (một cường quốc đã từng thua trận trên đất nước mình), Ba nhìn thấy chiếc tàu hiện đại của Trung Quốc đang ngang nhiên án ngữ trên biển.

Chiếc tàu ấy lớn quá, hiện đại quá. Nhưng dù có lớn và hiện đại thế nào thì nó cũng giống như chiếc tàu buôn gắn đại bác của Tây Dương đã từng lừng lững tiến vào Sài Gòn, khiến bao nhiêu người Việt mình khiếp đảm về cái gọi là “văn minh phương Tây” khi ấy.

Ban đầu là sợ, nhưng rút cục, những người Việt vẫn đánh chìm những thứ của “văn minh phương Tây” kềnh càng ấy.

Ông cha mình là vậy, Tổ quốc mình là vậy và những người Việt chân chính của chúng ta là vậy.

Hôm nay chúng ta có thể choáng ngợp, có thể ngập ngừng vì cái gọi là “định hướng”, đã ngăn cản ý nghĩ, việc làm của người ta.

Nhưng rút cục, cái cũ cũng sẽ bị đào thải để nhường chỗ cho cái mới…

Cái mới ấy, đơn giản là Ba muốn kể cho con gái yêu và rất mực thông minh của Ba.

Không lâu nữa, con sẽ cùng bạn bè chế tạo ra những con tàu hiện đại hơn, hoành tráng hơn để đánh đuổi những con tàu đang chắn trước mặt Ba và đồng độ của Ba hôm nay.

Con và bạn bè sẽ khẳng định được vị thế Tổ quốc, để không phải quỵ luỵ, nhường nhịn và nuốt nước mắt khi những người con lính bị bắn chết, bị đâm chết bằng lưỡi lê, bị ngắt quãng tuổi thanh xuân 19-20 bằng dao găm oan nghiệt…

Máu nào chẳng đỏ, nước mắt nào chẳng trong.

Ba hiểu điều ấy bởi ba đã gặp những người mẹ ở Quảng Bình - những người đẻ ra các chú, các bác đã nằm xuống ở ngay trên vùng biển Ba đang neo tàu.

Người mẹ nào chẳng xót xa, chẳng vật vã và không thể sống yên hàn khi đứa con mình rứt ruột đẻ ra lại hy sinh, khi vẫn còn qúa trẻ.

Càng không thể sống nổi khi những giọt máu đó chết vùi trong lòng biển vì đạn quân dụng, vì lưỡi lê, vì dao găm của những kẻ đang nhơn nhơn tươi cười trên màn hình tivi mỗi ngày, mỗi đêm…

Thế mới biết nỗi đau câm lặng, nén lại là đáng kính phục con ạ.

Như Ba - Đã từng câm lặng trước ngôi nhà dột nát, hoang tàn của bà mẹ Quảng Bình có người con độc nhất hy sinh trên vùng biển Trường Sa này.

Những lúc ấy, Ba chỉ nghĩ: Con phải học tốt hơn, giỏi hơn để Ba mẹ không tủi hổ, để những người con đất Việt không xấu hổ ngậm đắng nuốt cay và con sẽ giỏi để làm tiếp những gì mà ba và bè bạn của Ba đã, đang và sẽ làm cho đất nước này; cho Tổ quốc này và cho vùng biển đảo thân thương nơi xa tít, thăm thẳm này.

Con gái yêu của Ba nhé!..

Vùng biển Cô Lin - Gạc Ma
12 giờ 2 phút ngày 24/4/2008.
(Trước lúc làm lễ tưởng niệm 67 cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam hy sinh ngày 14-3-1988).

19 tháng 6, 2013

VĨNH BIỆT HAY TẠM BIỆT FACEBOOK ĐÂY?..

Vào Facebook, chính thức nhận được phản hồi: "Tài khoản của bạn đã bị khóa", chả hiểu ra sao nữa, trong khi bạn bè đều than thở và lắc đầu: "Bị chặn". Đành lòng vậy và cầm lòng vậy, khi bao nhiêu cách đều không hiệu quả. Buồn!. Vì còn chỗ cuối để tâm tình - trao đổi - chia sẻ mọi vui buồn trong cuộc sống, cũng không còn nữa. Liệu nói lời Vĩnh biệt hay tạm biệt với Facebook - Mạng xã hội chia sẻ - đây?. Mình cũng nhắn với mọi người là những phát ngôn từ Mai Thanh Hải FB, từ 22h00 ngày hôm nay (19/6/2013) không phải là của chính bản thân mình, bởi trang đã bị khóa.

18 tháng 6, 2013

DẶM DÀI TÂY NGUYÊN

Bao nhiêu năm, từ hồi mới bỡ ngỡ vào Tây Nguyên công tác (2 năm liền), nay mới có dịp - điều kiện để quay lại nơi mình đã "sống - chiến đấu - lao động", để chiêm nghiệm sau hơn 10 năm xa xôi, cách trở. Hành trình không khó khăn, gian khổ như những chuyến lên tận cùng biên giới phía Bắc, nhưng ít nhất cũng để hoài niệm và thấy quý giá cuộc sống tự do thật, giữa những ngày ngột ngạt - bất thường, đâu đâu cũng thấy gườm gườm bắt bơ, gọi hỏi như thế này. 

11 tháng 3, 2013

THÁNG BA HOA GẠO SÔNG ĐÀ

Mai Thanh Hải - Người U Ní ở vùng biên giới Bát Xát, Lào Cai ít khi nhắc lại việc mình được đổi tên là dân tộc Hà Nhì. Lý do rất đơn giản: Họ muốn giữ tên dòng họ để bảo vệ, nuôi dưỡng huyền thoại về cây mộc miên (cây gạo) - linh hồn của người anh hùng nơi biên giới.

Chuyện ngày xưa kể lại rằng: Xưa kia, vùng đất địa đầu của người U Ní, đêm đêm thường bị kẻ thù xâm lấn. Chúng kéo nhau lẻn sang, nhổ những chiếc cột mốc biên giới, cắm sâu sang bên địa phận của người U Ní, để hòng xâm lấn đất đai của người U Ní,

Những người con trai, con gái của dòng tộc U Ní đã bao đời anh dũng chiến đấu, đến hơi thở cuối cùng với lời nguyền “Nếu hy sinh, sẽ biến thành những cột mốc biên giới mà quân thù không thể nhổ đi được”.

Trời cao đã nghe thấy được những lời nguyền và gieo xuống phía bên này cột mốc biên giới, những hạt giống cây gạo.

Những cây gạo ở đây có sức chịu đựng sương gió, thời tiết khắc nghiệt phi thường và cứ mọc, nở hoa đỏ rực rỡ dài suốt theo đuờng biên giới.

Lên Bát Xát mới thấy: Không ở đâu có những bông hoa gạo nở to và rực rỡ như nơi đây.

Những bông hoa có đường kính như cái bát ăn cơm, 5 cánh xoè rộng, xoay như chong chóng rơi lã chã như những đốm lửa xẹt vào không gian.

Đặc biệt, hoa gạo chỉ mọc ở phần đất đường biên của người U Ní. Còn phía bên kia biên giới, tuyệt nhiên không có bóng dáng cây gạo.

Những người già của tộc người U Ní kể: Mỗi khi quân thù có ý định xâm lấn bờ cõi của người U Ni, những bông gạo lại rơi và cháy loá, khiến quân thù tưởng đó là linh hồn của những người lính U Ni hiển linh nên vội vàng tháo chạy, nhờ đó mà người U Ni thoát khỏi chiến tranh.

Có lẽ từ đó mà có câu: “Thần cây đa, ma cây gạo”. Theo ghi chép trong lịch sử Trung Quốc, thì vua Nam Việt là Triệu Đà đã tặng một cây gạo cho vua của nhà Hán vào thế kỷ 2 TCN, từ đó Trung Quốc mới có hoa gạo.

Ở Bát Xát, khi người U Ní vùng biên bước ra khỏi căn nhà đất đầy kín, đặt vai vào cổ trâu, đi những đường cày đầu tiên... thì hoa gạo bắt đầu nở.
 Khắp đất nước, có lẽ không ở đâu hoa có cung màu đẹp tuyệt như ở đây: Trời xanh trong văn vắt, thanh lọc đến kỳ hết vẩn bụi và mắt người nhìn được vào tận cõi vô cùng. Sau một mùa đông giá lạnh, xo ro, cây bung nở hết mình cái sức tích tụ bao tháng ngày... - Nhà văn Ma Văn Kháng đã sững sờ tả như vậy khi lên với Bát Xát năm 1979 - Năm Trung Quốc xua quân tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc nước ta và co kéo, nổ súng hòng chiếm đất của ta cả chục năm sau:

"Suốt một rẻo biên giới, trên những nương lúa đã bỏ hóa, hoa gạo rừng rực cháy đỏ một vệt dài tít tắp.

Trong cái ngẫu hứng tài tình của tự nhiên ấy, ta cứ nghĩ tới một sự sắp xếp cố tình của con người.

Ối chao! Thì ra thiên nhiên cũng muốn tham gia vào đời sống con người. Biên giới không chỉ hoạch định bằng cột mốc. Mà còn bằng cây cỏ.

Và như vậy, những hạt gạo, đuôi xòe lông tơ từ một miền nảo miền nào theo gió tán tới đây, giống như một hiện tượng chim đậu đất lành, lại như là có ý thức hẳn hoi trong việc xác định ranh giới Quốc gia..". - Khái niệm về cột mốc Quốc gia, biên cương Tổ quốc không "đao to búa lớn", ngôn từ tra từ điển cả ngày cũng chịu, mà đơn giản chỉ là những thân hoa gạo rực lửa.

Những tháng năm dọc ngang biên giới, cứ dịp cuối xuân - chớm hè, đến đâu lòng cũng rạo rực, rạng lên màu đỏ hoa gạo.Kết thúc những chuyến trèo đèo lội suối, về với đồng bằng, lại ấm lòng khi thấy bừng bừng sắc hoa đỏ.

Ở các vùng đồng bằng miền Bắc, đầu làng thường trồng cây gạo.

Vào độ cuối những ngày rét, cây gạo bắt đầu trút lá, khi chỉ còn trơ trọi những cành cây khẳng khiu, thì những nụ hoa bắt đầu nhú.

Hoa gạo rơi là cả một trời thơ mộng. Thiếu nữ thả hoa gạo xuống dòng sông, uớc mơ mình gặp được người anh hùng; đám trẻ con nhặt hoa gạo thổi tung lại lên trời để làm chong chóng…

Ngày cuối tuần, những người bạn thân đưa gia đình, cùng với gia đình mình về thăm nhà mình: Cái làng nhỏ nằm giữa trùng điệp bãi ngô xanh ngắt, bên sông Đà lặng lờ nước chảy và dịp này ngập trong tiếng ríu ran chim sáo, dưới bừng bừng màu hoa gạo ấm nóng, rừng rực...

Bỏ qua mọi ưu phiền, lo lắng và toan tính thường nhật, cả bọn kéo nhau ra cây gạo ngoài bãi, tán gạo đầu làng, vòm gạo bên vệ đường làng, lướt chân trần trên cỏ, ngả lưng trên xào xạc lá ngô, cảm nhận màu sắc - hương vị - không gian hoa gạo và chùng mắt, mềm cười nhìn lũ trẻ tung tăng bên thân cây xù xì, giữa thảm hoa rơi đỏ rực.

Cuộc sống, hình như cũng rất cần khoảng lặng thiên nhiên, quá khứ...

Hoa gạo trên biên cương là cột mốc biên giới.

Về làng, hoa gạo đứng đầu làng như một người lính gác ngày đêm, đưa tiễn bao lớp trai làng lên đường ra mặt trận, hay ra đi lập nghiệp xứ người cho thỏa chí trai, rồi lại lặng thầm đón họ về.

Chợt nhớ đến câu chuyện về những cây gạo trên Cao Bằng, mạn Quảng Uyên, Trùng Khánh, có Đồn Biên phòng Đàm Thuỷ, chốt thác Bản Giốc… những bông gạo đỏ rừng rực cháy như khẳng định chủ quyền, như ghi màu máu của bao người trẻ đã ngã xuống bên cây, như niềm tin nhen nhóm và cháy lên bất tận.

Niềm tin ấy, không chỉ vững chãi nơi biên cương mà còn kéo dọc sông Đà, về đến tận làng mình...

Về làng ven sông, hình như hoa đỏ rực, như tình yêu nồng thắm dành cho Tổ quốc, trong tim những đứa trẻ dại khờ!..

23 tháng 10, 2012

NGÀY 23 THÁNG 10...

Mai Thanh Hải -Tưởng như là một ngày rất bình thường. Nhưng tẩn mẩn tìm hiểu, mới biết là ngày này có rất nhiều sự kiện, đáng được... ghi nhận cả trong và ngoài nước nhá!. Mình kể mọi người nghe nè:

* Ngày 23/10/1896 thành lập Trường Quốc học Huế.

Nhiều học trò của Trường, sau này đã trở thành danh nhân văn hoá, những nhà cách mạng tiền bối, những nhà khoa học lớn, các nhà văn, hoạ sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng của nước ta.

Những tên tuổi tiêu biểu như: Hồ Chí Minh, Trần Phú, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Diểu, Tố Hữu, Tạ Quang Bửu, Hải Triều, Nguyễn Khánh Toàn, Xuân Diệu, Huy Cận,v.v.... làm rạng danh nhà trường.
Từ năm 1975 đến nay, có nhiều học sinh Quốc học Huế đoạt giải trong các kỳ thi quốc tế.

Từ năm 1995, Trường Quốc học Huế là một trong ba Trường trong cả nước được Bộ Giáo dục và đào tạo chọn làm Trường Phổ thông trung học chất lượng cao.

* Sau khi ký tạm ước 14-9 với Pháp, về Hà Nội, Ngày 23/10/1946, Hồ Chủ tịch đã ra lời tuyên bố với quốc dân. Về vấn đề Nam Bộ, Người khẳng định: "Không ai có thể chia rẽ con một nhà, không ai có thể chia rẽ nước Pháp, thì cũng không ai có thể chia rẽ nước Việt Nam ta... Một ngày mà Tổ quốc chưa thống nhất, đồng bào còn chịu khổ, là một ngày tôi ăn không ngon, ngủ không yên".

* Ngày 23/10/1961, Lữ đoàn Hải quân 125 được thành lập.

Lữ đoàn 125 đã góp phần chi viện cho các chiến trường khu V, Cực nam Trung Bộ, Nam Bộ, các chiến dịch lớn, trong đó có chiến dịch Hồ Chí Minh, góp phần giải phóng quần đảo Trường Sa, Cù lao Thu và các đảo phía tây nam.

Lữ đoàn 125 đã hai lần được Nhà nước tuyên dương danh hiệu "Đơn vị Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân"; có 3 tàu được tuyên dương là Đơn vị anh hùng, 5 cán bộ, chiến sĩ được tuyên dương anh hùng, 240 cán bộ, chiến sĩ được tặng thưởng Huân chương các loại.

* Ngày  23 /10/2006, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký ban hành Nghị định số 121/2006/NĐ-CP về việc "Sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 116/2003/NĐ-CP,  ngày 10/10/2003 của Chính phủ về việc Tuyển dụng, sử dụng và quản lý Cán bộ, công chức trong các đơn vị sự nghiệp của Nhà nước"

* Phim có tiếng nói và tiếng hát được trình chiếu lần đầu tiên cho khán giả Mỹ vào ngày 23/10/1927, đó là phim "Người ca sĩ nhạc Jazz" (Jazz singer) do anh em Oanơ sản xuất, với tài tử ca sĩ An Giônxơn (Al Johnson). Lời nói đầu tiên trong phim là "Hello - Mam" (Chào Mẹ!).

 ... Và (xin được bon chen chút) ngày 23/10, cũng là ngày sinh nhật của mình. Gần 40 tuổi, hình như mình chưa làm được gì cho đời, ngoài những câu chuyện - bài viết góp vui cho anh em - bạn đọc, dính theo cái nghiệp chữ nghĩa, chuyên đây đó lang thang.

Thế nhưng, chắc chắn có 1 điều mình yên lòng, với chính bản thân, là con người mình (gầy gò, ốm yếu nhưng) không làm ngược lại quan niệm, như câu nói của Nhà báo Nguyễn Chính "Cái hèn của người cầm bút (nhất là làm báo), tuy vô thức nhưng rất nguy hiểm, vì nó làm lây nhiễm cái sợ, cái hèn nhát cho đồng bào mình".

Con người ta được sinh ra - Đó là điều kỳ diệu của tạo hóa. Con người ta được sống yên lành cùng đồng loại, trong sự yêu thương, quan tâm - chia sẻ của đồng bào, với sự động viên, cổ vũ của người thân - bạn bè, thì đó đã điều quá may mắn và hạnh phúc, không phải ai cũng có được.

Một năm đã trôi qua, tuy  ngổn ngang khó khăn, vất vả, nhưng mình đã quá may mắn và hạnh phúc, khi có người thân, anh em bè bạn và cả cộng đồng blogger cạnh bên.

Và như vậy, mình thấy mình cũng xứng đáng, với ngày sinh 23 tháng 10 đấy chứ. Hi! Hi...

Post lại mấy hình về mình ngày xưa và ngày nay tý nào, coi như là... nhớ lại ngày xưa. He! He!..
-----------------------------------------------------------------------------------------------





13 tháng 7, 2012

YÊU LẮM SÀI GÒN

Sài Gòn mùa này mưa nhiều, cứ hơi tý là ào ạt nước đổ xuống lúc nhúc người xe. Nhưng ào xuống tý đấy, lại tạnh cong ngay đấy, như thể Giời nhỡ tay làm đổ chậu nước, cuống quýt bê lên mặt bể ban trưa đầy những nắng và nắng. Một cú điện thoại, 1 tin nhắn hẹn hò, mà nhoáng cái đã đủ mặt, như thể nhấp nhổm đợi chờ từ... tuần trước. Yêu thương lắm bè bạn Sài Gòn, thân thuộc lắm, mảnh đất Phương Nam.
Người có tóc, kẻ trọc đầu. Hu! Hu!..

12 tháng 6, 2012

NHÀ MỚI

Có nhiều lý do để làm nhà mới:

1/ Muốn lưu trữ toàn bộ bài viết - hình ảnh mà mình đã hì hục "đầu tư" vào, vài năm nay. Nói thật, mình tâm đắc với những câu chữ, ý tưởng và góp ý trên trang Blog (nhật ký cá nhân), hơn những gì mình đã viết - đăng trên Báo, để kiếm sống.

2/ Do Google không cho mình viết bài - đăng ảnh, nếu không nộp gần 30 USD/tháng, bởi "dung lượng miễn phí đã hết". Trong khi đó, mình viết Blog không vì mục đích lợi nhuận, lấy đâu ra tiền để nộp cho các chú?..

3/ Cũng muốn có 1 trang cá nhân thật sự khang trang, quy củ và chuyển tải được nhiều hơn những thông điệp, từ mình và bạn bè.

Rất mong mọi người xem, nhận xét và đóng góp ý kiến, để nhà mới sạch đep - hấp dẫn hơn.


VÀ: ĐÂY LÀ NHÀ MỚI: maithanhhai.com

1 tháng 6, 2012

CON YÊU TRƯỜNG SA

Mình đi công tác ngoài đảo, đường hành quân trên biển cứ dằng dặc sóng nước - mây trời, đến điểm đóng quân của bộ đội mới có sóng điện thoại để tất tưởi gọi điện thoại về nhà (chỉ Vịt teo thôi nhá) và nghe con gái Mai Trần Thục Linh nức nở: "Ba ra đến đảo chưa? Khi nào về ngủ với con". Nghe mình thầm thì kể chuyện ngoài đảo, có các chú bộ đội, cũng có những em bé, nhưng cả năm trời biền biệt, các chú và các em bé không gặp nhau mà vẫn chẳng khóc nhè, bởi "bộ đội thế là thường", con gái nín khóc ngay và lại lẩn mẩn, ê a hỏi về đảo, về biển, về các chú bộ đội. Hôm nay, mẹ Hằng gọi điện kể: "Con đi học về, vào phòng đóng cửa hì hục vẽ 1 bức tranh, gửi tặng cho ba". Mình bảo mẹ Hằng chụp ảnh lại, gửi lại cho mình xem "thành quả cách mạng" của con. Xem xong, gọi điện hỏi, con rành mạch giải thích lại cho mình về.. biển xanh, mây trắng, đảo nổi, đảo chìm, nhà giàn, bộ đội Hải quân, ống nhòm... Toàn những chuyện con được nghe, qua lời kể của mình và giải thích của mẹ, về Trường Sa xa xôi. Xem những nét bút, điểm màu con vẽ, nghe con trong vắt líu lo, mình lẩn mẩn ra mạn tàu đốt thuốc, nhìn biển ào ạt sóng trắng. Cảm ơn con gái yêu. Cảm ơn những điều nhỏ nhặt nhất, nhưng không hề bình thường, cho con biết về biển đảo - chủ quyền đất nước, ở nơi xa xôi - gian lao nhất: Trường Sa xa xôi...
Hỏi con về hình này, con giải thích: Biển Trường Sa rất nhiều cá đẹp, ba và các chú bộ đội Hải quân phải canh biển đẹp trong ụ súng (màu xanh lá cây) để bảo vệ biển và trời, cho con và các bạn ra ngắm cá vàng, tắm biển xanh Trường Sa... Giải thích xong, con bảo: "Con yêu Trường Sa".

29 tháng 5, 2012

"TÔ HOÀI ƠI! MIỀN TÂY CỦA ÔNG ĐÂU RỒI?"...

Mai Thanh Hải - Chị Hậu Khảo cổ, làm đủ mọi chức tước, nhưng toàn dạng kiểu như "bưng bê khiêng kê - cờ đèn kèn trống" (TS. Khảo cổ học Nguyễn Thị Hậu, Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển TP. Hồ Chí Minh, Phó Tổng Thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, Tổng Thư ký Hội Sử học TP. Hồ Chí Minh), nên mình toàn láo toét gọi là "Lão Bà Bà Hậu Hậu", bởi cái tính thích khám phá, xê dịch rất chất... bộ đội.

Hồi tháng 2 đầu năm, mình có chuyến lên Hà Giang tặng chốt Biên phòng Mã Lủng Kha (Đồn Biên phòng Lũng Cú, Đồng Văn, Hà Giang) dàn âm thanh - hình ảnh để các chú "yên tâm, vững lòng bảo vệ biên cương Tổ quốc", đồng thời khảo sát để giúp đỡ bọn trẻ con THCS Lũng Cú nội trú thiếu cơm, phải ăn ngô.

Biết tin qua Blog, Lão Bà Bà rối rít nhắn tin, gọi điện "Cho chị góp 2 triệu và cho chị đi với!".

Mình nghe vậy, chả tin: "Máu thì bay ra đê!".
Chẳng ngờ, hôm trước khi mình xuất phát, Lão Bà Bà tưng tửng gọi điện: "Tiện đường đi, qua đón tại Nội Bài lúc 20h!" khiến mình và cu Hùng đi cùng phát sốt.

Đúng giờ, đứng trước cửa ra nội địa Nội Bài đón, thấy Lão Bà Bà gọn gàng 1 ba lô sau lưng, tay xách túi du lịch nhỏ, tỉnh bơ: "Xuất phát nhể! Các cu em!".

Thế là chạy thông đêm, thêm 2 đêm nữa ngủ trong Trạm Biên phòng, thấy Lão Bà Bà cứ tỉnh như không.

Tót phát là mở cửa xe nhảy xuống tanh tách chụp ảnh, nói chuyện - tìm hiểu giống như... nhà nghiên cứu xã hội.

Xong 4 đêm 5 ngày lăn lóc, Lão Bà Bà lại tót phát lên tàu bay, về lại Sài Gòn, cứ như không.

Hôm rồi, đúng dịp mình về quê Hải Phòng, Lão Bà Bà lại bay ra họp hành gì đó với Hội Sử học ở tít tận Sơn La toàn la với lừa.
Lão Bà chụp lưu niệm với Hưng bạn mình

Lão Bà rủ nhưng mình chịu, chả đi được, đành phải nhờ đến anh bạn tên Hưng, làm Điện lực tít tắp Điện Biên cùng những nah em bạn bè thân thiết chơi trên Diễn đàn OF, làm "gai" chỉ dẫn cho Lão Bà sùng sục đòi khoác ba lô, từ Sơn La đi bụi lên thăm Điện Biên.

Rất cảm ơn anh Hưng cùng anh em trong "Hội Xe Tây Bắc" đã giúp đỡ, chỉ dẫn cho Lão Bà Bà biết 1 tỉnh Tây Bắc.

Qua chuyến đi này, Lão Bà Bà đã có 1 BÀI VIẾT ĐẦU TIÊN về Tây Bắc, mà theo mình đánh giá là quá chuẩn.

Post lại, để mọi người có một góc nhìn khác, qua lăng kính của một người lần đầu lên Tây Bắc, nhưng đau đáu - xót xa về cái gọi là "Văn hóa Tây Bắc - Văn hóa người Kinh - Văn hóa Việt Nam", trong thời điểm hiện tại.

Bật mí tý: Cuối tháng 6 tới đây, Lão Bà Bà lại lóc cóc bay cuối tuần từ Sài Gòn ra Đà Nẵng, vất vưởng xe khách vào Quảng Ngãi và nhấp nhổm trên tàu khách từ cảng Sa Kỳ ra Lý Sơn cùng mình, thăm hỏi - động viên những gia đình ngư dân - nạn nhân Lý Sơn gặp nạn khi đang đánh bắt thủy, hải sản ngoài Quần đảo Hoàng Sa đấy.

Lão Bà cũng vừa gọi điện tỉnh bơ: "Chị đóng góp hàng cho các gia đinh, trị giá gần 4 triệu. Cu nhá!", làm mình sướng rơn.

Lão Bà à! Chị em mình còn sống được bao lâu đâu, sao không làm những việc mình đau đáu, đắm đuối cho những người khác - vất vả hơn mình, nhể?..
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Sơn La. Buổi sáng, hỏi thăm cô phục vụ khách sạn, cô nói: "Chị cứ ra đầu dốc Phượng đón xe từ Hà Nội lên Điện Biên, nhiều xe lắm ạ!".

Thế là sau khi ăn sáng, chào các anh chị cùng đi “Các bác xuôi nhé, em ngược đây!”. Mọi người trêu “Khổ!. Thân gái dặm trường. Nhớ bảo trọng nhé!”, “Mà này! Đừng có làm lọan cả Điện Biên lên đấy!” – “Ấy chết! Sao các bác lại óanh giá iem cao thế”. Mọi người cười ầm ĩ…

Dốc Phượng, chả có cây phượng nào nhưng có dàn bông giấy hoa trắng hoa tím cực đẹp. Phía dưới mấy chị người Thái ngồi bán trái cây: mận, bưởi, dưa hấu… có cả mấy bó măng lay.

Đang định hỏi một chị trông rất xinh tóc búi cao hơi lệch, rằng khỏang mấy giờ có xe Hà Nội qua đây, thì thấy mọi người nhốn nháo thu dọn thùng hoa quả. Hóa ra có mấy anh cảnh sát đang đến.

Cũng đôi co cũng năn nỉ, cũng nói ngang cũng quát nạt… cuối cùng mấy thùng hoa quả cũng phải dịch lên phía trên, chỉ cách khỏang… 20m, cũng hè phố ấy.

Chờ từ 8g đến 10g mới có chuyến xe đi Điện Biên đầu tiên đi qua. Nhìn thấy xe dừng trả khách đã định không lên xe này, nhưng một ý nghĩ rất nhanh: "Nhỡ còn lâu mới có xe khác thì sao?. Kệ!. Lâu không đi xe dù, cứ đi xem sao?". Thế là xách túi bước lên xe.

Bác tài, chừng ngòai 40 tuổi, áo sơ mi đóng thùng giày da đen phủ đầy bụi, nhìn qua gương chiếu hậu, hỏi:
- Em chờ xe lâu chưa?.

Tưởng hỏi ai nên không trả lời. Bác tài hỏi lần thứ 2 mới biết, bảo: "Từ 8g!".

- May cho em đấy, hôm nay có ít xe lên Điện Biên lắm!.
- Vâng!.

Trong xe có khỏang 6-7 khách, tòan các cô cậu thanh niên quần jeans áo thun tóc nhuộm nâu vàng đủ kiểu. Hành lý để ngổn ngang thùng gói bao bị đủ cả. Sàn xe một lớp bụi đỏ dày.

Xe không máy lạnh, mấy cái rèm buộc chặt cứ đập phành phạch vào cửa kính. Xe chạy là cả cửa sổ và cửa lên xuống đều kêu lọc xọc lọc xọc, như đệm với tiếng còi xe bim bim bác tài cứ bấm liên tu bất tận.

Đường đèo dốc thế mà xe phóng như điên. Bác tài vừa lái xe vừa nói chuyện điện thọai, chửi nhau, nịnh gái, hỏi hàng hóa gì đó, nói chuyện như cãi lộn…

Thế mà vẫn nhìn qua gương chửi cô bé say xe bị ói: "Đ.m con kia đã bảo lấy túi lon (nilon) mà lôn vào đấy!".

Thỉnh thỏang xe dừng đón khách. Khi là mấy người đàn bà cùng mấy bao tải mận, khi 2-3 em học sinh của Trường nội trú, khi thì mấy người thợ mộc đi làm thuê…

Không có phụ lái nên bác tài kiêm luôn bốc vác hàng hóa vứt lên xe hay chuyển lên mui, rồi thu tiền của khách.

Nghe mấy màn trả giá mới vui. Với mấy chị buôn mận:
- 5 người 5 bao thì bao nhiêu? (nói tiếng Kinh lơ lớ)
- 120 nghìn một người cả bao!.

- 100 thôi!. Đ. gì mà đắt thế? (ối giời, cả nói bậy cũng bằng tiếng Kinh)
- Trăm mốt!. Đưa đây không ông vứt mẹ xuống đường hết giờ!.
- Đây! Gớm… (lầu bầu cái gì đấy, chắc chửi bằng tiếng Thái).

Với mấy em học sinh nội trú:
- Mấy thằng kia đưa tiền đây. Biết tiếng Kinh không?.
- Bao nhiêu ạ?.

- Trăm hai một đứa.
- Chúng cháu lên sau nhà chị kia mà…
- Lên sau bao nhiêu?. Trăm mốt, đưa nhanh lên!. Ơ kìa, 3 thằng cơ mà?. Đ. biết tiếng Kinh à?. Học lớp mấy rồi mà không biết cộng hả?…

Với mấy ông:
- Cho nhà xe xin tiền đây. Tám chục một người!.
- Đ. gì, tao đi mãi có sáu chục thôi!.
- Thì sáu chục!. Đ.m! Xăng lên giá mà giả tiền thế lần sau đi bộ nhé!.
- Đ. gì!. Không đi xe này có xe khác, thiếu đ, gì mà tinh tướng…

Rồi người trong xe:
- Cái ông kia!. Tắt mẹ thuốc lá nhà ông đi nhá!. Đang say xe ngạt đ. chịu được! – Cô gái quần jeans lưng thấp, lúc lên xe trèo qua mấy bao tải mận lòi hết cả quần lót ra, gào lên từ cuối xe.

Các chị người Thái váy dài lượt thượt, áo chẽn tay ngắn hoa văn kim tuyến lóng lánh, tóc búi cài trâm gắn hột đá giả cũng lóng lánh…thì thầm trò chuyện bằng tiếng Thái, thỉnh thỏang đệm vào vài từ tiếng Kinh.

Rồi điện thọai di động réo lên đủ lọai nhạc.

Rồi bác tài bật video Thúy Nga Paris từ năm nảo năm nào, tòan bài hát về Xuân và Tết giữa trưa nắng như nung và giữa những tiếng nói chuyện điện thọai như chửi nhau của bác tài.

Một lúc lại có người lên xe, rồi người xuống xe. Xe cứ chạy lồng lên rồi lại phanh gấp dúi dụi. May là đường trưa vắng, thi thỏang mới có chiếc xe đi ngược chịều  cũng phóng như điên làm cả bác tài cũng… giật mình.

Cũng chả thấy dừng đâu ăn trưa, mình cũng chả đói, chỉ khát. May mà có mang theo chai nước.

Đầu gối phải co lại đụng ngay ghế trên, chả còn chỗ mà duỗi cái chân một tí. Ai bảo "chân dài" là sướng, cứ đi xe đò như mình lúc ấy thì biết ngay! Hic!.

Qua đèo Pha Đin chỉ tòan thấy bảng quảng cáo hàng ăn với nhà nghỉ… Cũng không còn quá dốc đứng ngoằn ngòeo như hồi xưa. Chắc chỉ còn cái tên đèo vẫn thế!…

Hai giờ chiều xe đến Điện Biên. Không vào bến xe mà đậu gần đấy.

Nắng như đổ lửa. cái mặt mình đen sạm vì bụi vì nắng. Haizzzz! Ai "ước ao khát khao làn da tr/nâu" thì đi xe dù, không chỉ nâu mà thành hoa hậu châu Phi  luôn. Nhá!.

Nhìn quanh. Thành phố Điện Biên hệt như mọi thành phố khác khắp đất nước này.

 Tô Hòai ơi?. Miền Tây của ông đâu rồi?..
---------------------------------------------------------
* Nhan đề bài viết do MTH đặt lại, không phải nguyên bản của TS. Nguyễn Thị Hậu