25 tháng 7, 2013

SỐNG KHÔN THÁC THIÊNG, CÁC LIỆT SĨ HÃY VỀ "PHÙ HỘ" CHO... BÀ

Thu Hồng - Ở một số nước văn minh, khi xảy ra các biến cố gây thiệt hại về người, thường một số người đứng đầu các cấp liên quan sẽ hủy hoặc hoãn các chương trình làm việc/công tác không thực sự quan trọng lúc đó, để tham gia giải quyết trực tiếp biến cố. 

Đó không chỉ là biểu hiện của trách nhiệm với công việc mình đang làm, mà còn là thể hiện lương tâm của người trong cuộc.

Nghe đâu, nữ Bộ trưởng kia, trả lời với "báo chấy" rằng đang công du công tác ở tỉnh nhưng để dự lễ khởi công xây dựng tháp chuông cho một Nghĩa trang liệt sĩ, và thắp nhang cho những người đã hi sinh cho Tổ quốc.

Mà lạ lắm, đó không phải là người đứng đầu Bộ Lao động và Thương binh Xã hội, cũng chẳng phải người đứng đầu Bộ Công an hay Bộ Quốc phòng.

Lạ lắm thay, đó lại là người đứng mũi một cái Bộ vừa có 3 mũi kim tiêm vác-xin làm chết 3 đứa trẻ vô tội.

Người Việt có câu "Nghĩa tử là nghĩa tận".

Nhưng nữ Bộ trưởng của chúng ta thì chắc đang bận thực thi câu: "Uống nước, nhớ nguồn".

Nên bà sẽ làm rất đúng phần việc của mình: "Trách nhiệm của ai sẽ xử lý người đó. Lỗi của vắc-xin thì xử vắc-xin; lỗi do người tiêm, xử người tiêm; lỗi do kỹ thuật xử lý kỹ thuật...”.

Sống khôn thác thiêng, các Anh hùng Liệt sĩ hãy về "phù hộ" cho bà!..
---------------------------

* 2 hình ảnh thắp hương tại NTLS Trường Sơn và thả hoa tại sông Thạch Hãn, chụp dịp 27/7/2012, chỉ có tính chất minh họa, không liên quan đến hoạt động hiện tại.

BẤT TỬ TRÊN ĐỈNH SÌ LỜ LẦU

TALS - Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Vũ Tráng (tên trên bia mộ Liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Lai Châu, ghi là Vũ Văn Tráng) sinh năm 1948, dân tộc Kinh, quê ở xã Minh Đức, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang.

Khi hy sinh đồng chí là Trung úy, Chính trị viên phó Đồn 1, Công an nhân dân vũ trang Lai Châu, Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam (còn gọi là Đồn 1 Sì Lờ Lầu, do đứng chân tại địa bàn xã Sì Lờ Lầu, huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu; nay là Đồn Biên phòng 289 - Sì Lờ Lầu, BCHBĐBP tỉnh Lai Châu)

Trong năm 1969, Nguyễn Vũ Tráng đã lập chiến công tham gia chiến đấu ở chiến trường C, đồng chí đã được khen thưởng và kết nạp Đảng tại trận địa.

Sau khóa đào tạo sĩ quan Biên phòng, Nguyễn Vũ Tráng về Đội Công tác của Công an nhân dân vũ trang Lai Châu, đồng chí luôn luôn tận tụy, nêu cao tinh thần khắc phục khó khăn, lăn lộn khắp địa bàn, tham gia xây dựng phòng tuyến nhân dân và thế trận mới bảo vệ biên giới.

Sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, quân xâm lược Trung Quốc bắn hàng ngàn quả pháo, rồi cho bộ binh ồ ạt tấn công Đồn Biên phòng số 1 (Sì Lờ Lầu) của ta.

Theo phương án đã được xây dựng và luyện tập, đồng chí chỉ huy mũi chính diện, chặn bước tiến của địch.

Ngay loạt đạn đầu, đơn vị đã diệt nhiều tên, địch hoảng hốt lui quân củng cố đội hình, lại xông lên.

Nguyễn Vũ Tráng đã mưu trí dùng đá ném về phía địch, địch lầm tưởng là lựu đạn, chúng dạt ra, chiến sĩ ta có điều kiện lắp đạn tiếp tục chiến đấu.

Địch hò hét xông lên, Nguyễn Vũ Tráng quét 4 loạt súng, diệt 30 tên, cùng đồng đội diệt hàng trăm tên, đẩy lùi 15 đợt tiến công của chúng.

Ngày 6 tháng 3 năm 1979, lợi dụng sương mù, địch cho nhiều mũi tấn công vào đồn và Đại đội 5 của Công an nhân dân vũ trang Lai Châu.

Hiệp đồng chặt chẽ với Đại đội 5, Nguyễn Vũ Tráng chỉ huy đơn vị đánh địch quyết liệt tiêu diệt 150 tên.

Thấy khẩu 12,7 ly của chốt bạn bị hỏng hóc, đồng chí đã băng qua lưới đạn của địch đến sửa chữa súng cho đồng đội.

Bị thương gãy cả hai chân, Nguyễn Vũ Tráng vẫn ngoan cường chỉ huy đơn vị chiến đấu.

Khi có lệnh lùi về phía sau, đồng chí xin ở lại cản giặc.

Thấy chỉ còn một mình đồng chí, địch hò hét xông lên. Nguyễn Vũ Tráng dùng lựu đạn và súng AK đánh trả địch, diệt nhiều tên nữa và anh dũng hy sinh.

Nguyễn Vũ Tráng được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất.

Ngày 19 tháng 12 năm 1979, liệt sĩ Nguyễn Vũ Tráng được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
------
* Hình ảnh được Thành viên Chương trình Áo ấm biên cương mới ghi tại Phong Thổ, Lai Châu.

24 tháng 7, 2013

NHÀ CHÙA VÀ ÁO ẤM

Mai Thanh Hải - Đúng mấy hôm giời mưa, mình lên Trạm Tấu thực hiện việc kiểm tra tiến độ - chất lượng xây dựng điểm Trường Mầm non Háng Gàng (xã Pá Hu, huyện Trạm Tấu, tỉnh Yên Bái), do Áo ấm biên cương (AABC) phát động và tổ chức quyên góp từ các Tập thể, cá nhân có lòng hảo tâm.

19km đường đất - đồi trọc - núi đá từ đường nhựa vào tận bản người Mông Háng Gàng, bình thường có nắng đã khó đi, phải vừa đi bộ vừa níu xe máy hoặc nhắm tịt sau lưng những "tay lái lụa" người Mông, quen đường từ khi còn 5-10 tuổi.

Dịp mưa này, hầu như chả ai dám vào Háng Gàng, nên mình cùng Đỗ Chí Công (Phó Văn phòng UBND huyện Trạm Tấu), thầy Nguyễn Văn Khanh (Phó Trưởng phòng Giáo dục huyện Trạm Tấu), thêm 1 cô chuyên viên Phòng Giáo dục phụ trách mảng đào tạo Mầm non và cô giáo Bích, Hiệu trưởng Mầm non của xã Pá Hu, phải bàn bạc suốt, Giàng A Lồng mới chọn được 5 cán bộ xã người Mông, do Hoàng Văn Thảo, Phó Chủ tịch UBND xã Pá Hu dẫn đầu, kiếm bằng được xe máy chuyên dụng đi rừng có lắp thêm xích, nai nịt gọn gàng như đánh trận, để vào Pá Hu.

Xuất phát từ 7h sáng, mãi gần 18 h chiều mới ra tới nơi xuất phát, cho từng ấy quãng đường, thêm 2 tiếng khảo sát - kiểm tra - xử lý 1 số công việc phát sinh để đẩy nhanh tiến độ công trình, kịp ngày khai giảng.

Gần ra tới nơi, xe đang đổ dốc, cũng đồng thời có sóng điện thoại để ríu rít nhận tin báo cuộc gọi nhỡ, tự dưng thấy 1 thầy chùa mặc bộ quần áo nâu sồng, mặt rất khôi ngô tuấn tú, khoác túi đi bộ sau 1 chị người Mông.

Tự băn khoăn: "Khu vực này không có chùa chiền, cũng chả có người Kinh sinh sống, chả nhẽ thầy người... đồng bào?".

Cái sự băn khoăn ấy cứ dính chặt vào đầu, cho đến khi có cuộc gọi số lạ vào máy và giọng miền Nam rành rọt vang lên phía đầu dây bên kia...

Thì ra, đây là thầy Trung Tín, được các quý thầy ở chùa Phật Ân - Trường Trung cấp Phật giáo Tiền Giang (tọa lạc ở số 5 - Ngô Quyền, Phường 7, TP. Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang) cử ra gặp Ban Điều hành AABC để bàn việc nhà chùa cùng tham gia với Chương trình AABC, trực tiếp lên đến Háng Gàng để tìm hiểu hoàn cảnh học tập của học sinh, chứng kiến việc xây trường và mang số hàng gồm 1.000 cuốn vở, 10 thùng mì tôm tặng học sinh Háng Gàng...

Dĩ nhiên, việc thầy Trung Tín xuất hiện tại trụ sở UBND xã Pá Hu, đề nghị được đi vào bản sâu xa Háng Gàng, là điều không thể tưởng tượng được trong đầu những cán bộ người Mông nơi đây, nên Chủ tịch UBND xã Giàng A Lồng lắc đầu quầy quậy. Mãi đến khi nghe thủng câu chuyện "Vào để chứng kiến và sau đó làm việc thiện với AABC", Lồng mới cho thầy Trung Tín số di động của mình và đề nghị gọi cho mình để trình bày, xin ý kiến, giải quyết.

Mình, thì lúc này đã về tới Thị xã Nghĩa Lộ, chuẩn bị quân tư trang để 23h đêm lên xe khách, ngược Lai Châu, vội mời ngay thầy Trung Tín về khách sạn Mường Lò, tìm hiểu cụ thể.

Ngồi nói chuyện mới biết: Thầy Trung Tín đi máy bay ra Hà Nội, sau đó mượn xe máy, tự dò hỏi suốt dọc đường, từ 7h sáng và đúng lúc mình về, mới tới gần trụ sở xã Pá Hu (xe máy gửi dưới đường, tự đi bộ lên). Mấy anh em, cùng 2 cô trong BGH Trường Mầm non của xã lắc đầu quầy quậy: "Chịu thầy! Phục thầy!"...

Chuyện của thầy chùa từ miền Nam ra với trẻ con miền núi, ngay lập tức được nhiều nhân viên khách sạn (vốn tò mò) biết đến và cô chủ khách sạn Mường Lò (Nghĩa Lộ, Yên Bái) ngay lập tức trực tiếp gặp gỡ, đề nghị: "Mời thầy ở lại khách sạn ăn ở như khách của gia đình, ngày mai hết mưa, nhà trường Mầm non và chính quyền xã đưa vào thăm các cháu!", khiến đêm ấy tụi mình lên xe đi Lai Châu, cũng tàm tạm yên tâm.

Ấy vậy mà không phải. Hôm sau, giữa chặng đường núi chạy xe máy lên Đồn Biên phòng Dào San (Phong Thổ, Lai Châu) ngủ nhờ đêm để sáng hôm sau nữa, mới đến Sì Lờ Lầu (Phong Thổ), bập bõm điện thoại mất sóng, thấy cả cô Bích và cô Huyền thảng thốt: "Trời mưa, tụi em giữ thầy ở lại, đợi khô ráo sẽ có người đưa lên cẩn thận, nhưng thầy lén tự đi xe máy vào Pá Hu rồi tự... đi bộ vào tận điểm Háng Gàng!".

Mãi đến đêm, khi thầy Trung Tín ra khu vực có sóng điện thoại, mình liên lạc mới biết: Quá sốt ruột và cũng chẳng muốn làm phiền, thầy tự đi xe máy từ Nghĩa Lộ vào lại Pá Hu, sau đó chụp áo mưa lóc cóc vừa đi vừa hỏi đường người Mông, đi bộ 36km (cả vào lẫn ra) từ 7h sáng, đến 24h mới ra lại điểm Pá Hu.

Dọc đường đi, thầy được mấy gia đình đồng bào Mông mời ăn cơm với rau cải, bữa đêm chỉ đơn giản là chùm nhãn cô giáo Bích mời thầy hôm qua và chai nước lọc mang đi từ khách sạn, trong cái lớp học tầng 2, ngủ trên bàn học của Trường Tiểu học Pá Hu, đợi sáng hôm sau lấy lại xe máy nhờ gửi ngay đó, về lại Nghĩa Lộ rồi lại xuôi Hà Nội...

Tối hôm qua thứ Ba (23/7), khi mình về đến Hà Nội, mới có dịp ngồi với thầy Trung Tín, trước khi ngày hôm nay thầy bay về Sài Gòn, về lại chùa Phật Ân (Mỹ Tho, Tiền Giang), để cùng nghe tâm sự của người tu hành từ Phương Nam, về hành trình tìm đến nơi khó khăn nhất của huyện khó khăn nhất trong tỉnh vùng cao Yên Bái, để cảm nhận - chia sẻ và muốn được đồng hành thật sự với AABC, lên những nơi vùng cao biên giới, đang thiếu thốn, khó khăn đến cùng cực...

Sắp tới đây, hành trình của AABC trong năm học mới 2013-2014 sẽ có sự đồng hành giúp đỡ - kêu gọi ủng hộ của những người Việt khoác áo tu hành luôn tâm niệm: "Đạo pháp - Dân tộc". Cũng giống như đầu năm học vừa rồi 2012-2013, AABC đã có sự đồng hành - giúp đỡ về mọi mặt của vị Trụ trì, các thầy và Phật tử chùa Tương Mai (Hai Bà Trưng, Hà Nội).

Hình như, cái việc làm thiện, dù có khác căn cơ - màu áo, nhưng rất dễ có cơ duyên để cùng đồng hành, vì đồng bào - đồng loại...

Và chỉ vậy, cũng nhẹ mọi nỗi lòng, giữa những ngày sống gian nan - khúc khắc thế này...
Thầy Thích Đàm Thu, Trụ trì chùa Tương Mai (HBT-HN) trao tiền ủng hộ Chương trình AABC
Quần áo, hàng hóa do Tăng ni - Phật tử Chủa Tương Mai ủng hộ Chương trình AABC
Thầy Trung Tín, đại diện Chùa Phật Ấn (Mỹ Tho, Tiền Giang) bàn việc đồng hành cùng AABC

CHỦ TỊCH HUYỆN TRƯỜNG SA: "ƯỚC GÁNH ĐƯỢC NỖI ĐAU CỦA VỢ CON"

Mai Thanh Hải - Mình đi công tác Trường Sa với Đại tá Nguyễn Viết Thuân, Phó Đoàn trưởng Đoàn Trường Sa (Lữ đoàn 146, Vùng 4 - Hải quân) đồng thời cũng là Chủ tịch UBND huyện Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa từ hồi 2008, khi đó người con quê Quỳnh Thọ, Quỳnh Phụ, Thái Bình này mới đang đeo cấp hàm Thượng tá, Phó Tham mưu trưởng Lữ đoàn 146.

Mấy lần đi Trường Sa hoặc gặp gỡ trong Vùng 4, mình coi anh Thuân như cuốn "Từ điển Trường Sa", bởi người sĩ quan chỉ huy này gắn bó mật thiết với từng con sóng, hòn đá trên từng điểm đóng quân của bộ đội ngoài biên đảo Trường Sa, đã hơn 30 năm, đến mức ra các đảo, không chỉ tụi chó mèo mà cả gà vịt cũng nhao đến, lượn vè vè, kêu la ầm ĩ làm nũng quanh anh Thuân.

Anh Thuân bảo: "Ngoài thời gian dài cả vài chục năm đằng đẵng chỉ huy điểm này đảo nọ, về Lữ đoàn, mỗi năm đi vài chuyến, chả khác gì ở đảo!" và chắc nịch: "Có thân quen, thông thuộc mới đối phó với mọi tình huống bất ngờ xảy ra!".

Bẵng đi một thời gian, hôm nay mới biết người lính của biển đang phải gánh chịu nỗi đau lo lắng cho chính hậu phương gần gũi nhất (ĐỌC Ở ĐÂY) và mình biết: Bản lĩnh của người lính biển - người đứng đầu chính quyền huyện đảo Trường Sa, sẽ giúp anh vượt qua mọi giông tố, vất vả (lính Trường Sa, bao lâu nay vẫn vậy).

Thế nhưng mình vẫn cứ muốn làm 1 việc gì đó, đúng tình cảm truyền thống của những người lính (đặc biệt là những người đã từng ra với Trường Sa, sống cuộc sống bộ đội Trường Sa qua chuyến đi thăm làm việc, có khi chỉ mười mấy ngày) là sự san sẻ - động viên - nắm tay nhau gần gũi, khi người đồng đội của mình gặp chuyện khó khăn - vất vả: Một lời động viên, một sự giúp đỡ nhỏ nhoi, cho gia đình anh Thuân vượt qua gian khó, bởi mình biết cái trang cá nhân của mình (không phải tờ báo hay phương tiện thông tin đại chúng nào đó), được rất nhiều người đã ra với Trường Sa, đi với anh Thuân hoặc đơn giản là quan tâm thực đến những người lính đang bảo vệ biên đảo thiêng liêng của Tổ quốc đọc, nên xin được xem như sự truyền tải tình cảm với anh Thuân.

Dẫu biết, bên cạnh Chủ tịch UBND huyện Trường Sa, Lữ đoàn phó Đoàn Trường Sa lúc này có Đảng - Chính phủ - Quân đội - Quân chủng Hải quân - BTL Vùng và Chỉ huy, đơn vị, đồng đội sẵn sàng giúp đỡ, chia sẻ, động viên... Thế nhưng thêm 1 nắm tay, 1 hơi ấm của từ mọi miền đất nước, thì có gì là sai trái, pham quy đâu nhỉ?. Bởi suy cho cùng, cũng chỉ thực hiện khẩu hiệu: "Tất cả vì Trường Sa thân yêu", cho người lính yên tâm bảo vệ biển trời...

Mọi sự ủng hộ - giúp đỡ, nếu có thể và ở góc độ đồng đội - đồng cảm - chia sẻ, xin gửi về:

NGUYỄN VIẾT THUÂN
STK 8000120546006, Ngân hàng Quân đội (MB), Chi nhánh Khánh Hòa
(Xin ghi rõ: Giúp đỡ vợ con anh Thuân vượt qua bệnh nặng).
--------------------------------------------------------------------------
CHỦ TỊCH HUYỆN TRƯỜNG SA CHĂM VỢ CON BỆNH NẶNG

http://vnexpress.net - Vợ nhập viện bởi căn bệnh ung thư vú hành hạ, chưa đầy một tháng sau đứa con trai lớn cũng phải phẫu thuật tim khiến "thủ lĩnh" của huyện đảo Trường Sa như "chưa từng thấy đau đến thế".

Nhiều ngày nay, người đàn ông với gương mặt rắn rỏi, rám đen vì nắng gió luôn tay luôn chân với việc bón cơm, thay quần áo cho con trai đã trở thành hình ảnh quen thuộc với những bệnh nhân ở khu vực hành lang Bệnh viện Chợ Rẫy (TP HCM).

Đó là anh Nguyễn Viết Thuân, Phó Lữ đoàn trưởng Đoàn 146, thuộc Bộ Tư lệnh vùng 4 Hải quân, đồng thời cũng là Chủ tịch huyện đảo Trường Sa.

Nhập ngũ từ năm 1983, sau hơn một năm công tác ở biên giới phía Bắc anh quay về làm giảng viên ở Trường Sĩ quan lục quân sau đó chuyển công tác ra Trường Sa. Hơn 30 năm là người lính, cuộc đời của anh gắn với từng mảnh đất của huyện đảo tổ quốc.

Thế nhưng, gần một tháng nay, anh vừa phải quán xuyến công việc ở đảo, vừa tất bật chạy qua chạy lại giữa Bệnh viện Ung bướu (quận Bình Thạnh) và Bệnh viện Chợ Rẫy (quận 5) để lo cho vợ và con.

"Là người lính đảo, cuộc sống của tôi gắn liền nơi đầu sóng ngọn gió, đã quen với những tình huống khó khăn. Thậm chí có những lúc tính mạng con người như nghìn cân treo sợi tóc cũng có thể bình tĩnh xử lý. Nhưng giờ, thấy vợ con mình đau đớn thế này..." - anh Thuân đưa mắt nhìn cậu con trai Nguyễn Viết Khuê, bỏ lửng câu nói.

Vợ anh, chị Nguyễn Thị Huyền trông hom hem và già hơn so với tuổi 49.

Vốn là giảng viên trường Cao đẳng Y tế Khánh Hòa, hơn một năm nay chị phải rời bục giảng để chống chọi với căn bệnh ung thư vú. Vuốt những sợi tóc lưa thưa còn lại sau những lần hóa trị, chị bảo, gần 20 năm làm vợ người lính đảo, thời gian của anh Thuân ở nhà với vợ con cộng lại chỉ được khoảng 2 năm.

Từ việc nuôi dạy con cái, đến đổ móng làm nhà chị đều phải cáng đáng để chồng yên tâm làm nhiệm vụ.

Dù phát hiện bệnh đã hơn một năm, nhưng chồng vẫn phải đi công tác ngoài đảo xa trong khi cậu con lớn chuẩn bị thi đại học, đứa kia thi lên lớp 10 nên chị cứ lần lữa.

"Mãi đến đầu tháng 6 không thể chịu đựng nổi những cơn đau, tôi đành phải gửi con, thuê người đưa vào TP HCM nhập viện. Còn anh Thuân vì điện thoại không có sóng nên tôi không thể liên lạc được" - Giọng chị Huyền nhẹ hẫng như chất chứa sự tủi thân.

Hướng ánh mắt đầy chia sẻ về phía vợ, anh Thuân bảo, dù cơ quan đơn vị trong bán đảo Cam Ranh, từ đó về TP Nha Trang cũng chỉ hết 1 tiếng chạy xe nhưng là Chỉ huy đơn vị, lại là Chủ tịch huyện nên anh không thể về thăm nhà thường xuyên, chưa kể những chuyến đi tuần tra, làm nhiệm vụ trên biển.

Đầu tháng 7, sau khi kết thúc chuyến công tác ngoài biển gần một tháng, về đến đơn vị anh mới biết vợ nhập viện. Vậy là vội vội vàng vàng, anh đưa cậu con lớn Nguyễn Viết Khuê lên TP. HCM dự thi Đại học, đồng thời chăm sóc vợ đang nằm điều trị trong bệnh viện.

Sau lần vào thuốc, chị Huyền tiều tuỵ và yếu đi nhiều, lòng người lính đảo như có dao cắt. Anh cảm thấy như mình có lỗi trong nỗi đau mà vợ phải chịu đựng.

Được nghỉ phép một tháng, như để bù đắp, anh Thuân ân cần lo từng giấc ngủ, miếng ăn cho vợ.

Sau khi chị Huyền kết thúc đợt hóa trị đầu tiên, Khuê cũng vừa thi xong Đại học cả gia đình dự định sẽ về quê Thái Bình bởi suốt 20 năm qua anh chỉ đưa vợ con về thăm quê được một lần.

Vậy mà, vừa về tới Nha Trang được 3 ngày thì Khuê kêu đau vai và ngực. "Lúc đầu tôi cứ nghĩ là do cháu học thi nhiều quá nên bị vậy. Đến khi đi khám thì bác sĩ cho biết có một khối u lớn đang nằm trong lồng ngực nên vợ chồng con cái tôi lại mang nhau vào TP HCM. Bệnh viện kết luận con trai tôi có một khối u lớn ở trung thất" - Giọng anh Thuân buồn rượi.

Nằm ở một góc ngoài hành lang bệnh viện, nuốt từng miếng cơm khó khăn, lâu lâu Khuê lại phải ôm ngực vì cơn đau bất chợt ùa về.

Chàng trai có đôi mày rậm và ánh mắt thật sáng cho biết vừa hoàn thành kỳ thi đại học khối D1 vào ngành Quản trị kinh doanh của ĐH Tôn Đức thắng và khối A vào ngành Truyền thông và mạng máy tính trường ĐH Công nghệ thông tin.

Giấc mơ trở thành chàng kỹ sư công nghệ thông tin đang đến gần vì cậu hoàn thành bài thi khá tốt. Nhưng giờ đây, khi đối diện với bệnh tật, Khuê bảo chỉ mong sao mình vượt qua được ca phẫu thuật sắp tới.

"Mình dày dặn đã quen nên ước gì có thể gánh được nỗi đau của vợ con. Mỗi lần thấy cô ấy bước vào phòng hóa trị hay nhìn con ôm ngực, mình thấy bất lực quá", anh Thuân chia sẻ.

Nguyễn Loan
----------------
* Hình ảnh anh Nguyễn Viết Thuân tại quần đảo Trường Sa, do Mai Thanh Hải ghi lại trong chuyến công tác tháng 4/2008

23 tháng 7, 2013

KÝ ỨC "ĐÁNH TRẢ BỌN XÂM LƯỢC" TRONG TÀI LIỆU BIÊN PHÒNG

BPVN -... Từ sau đại thắng mùa xuân 1975, nhiều đơn vị đã nêu cao tinh thần yêu nước, dũng cảm kiên cường truy quét bọn tàn quân ngụy, bọn Fulro và các bọn phản động khác, cùng với quân và dân địa phương giữ vững an ninh chính trị và trật tự xã hội ở vùng biên giới mới giải phóng.

Cùng với các lực lượng khác, các đơn vị Biên phòng làm nhiệm vụ trên tuyến biên giới Tây Nam của Tổ quốc đã liên tục chiến đấu để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, bảo vệ tính mạng và tài sản của nhân dân.

Có những Đồn như Đồn Xa Mát anh hùng, suốt thời gian 400 ngày đêm chiến đấu liên tục với lực lượng địch đông gấp bội.

Hàng năm trời liên tục đơn vị phải sống dưới hầm hào, nắng nóng, mưa ướt, muỗi đốt… nhưng đơn vị vẫn kiên cường bám trụ, đầy khí phách anh hùng và tinh thần lạc quan cách mạng, cuối cùng đã chiến thắng vẻ vang.

Các đồn Biên phòng Phước Tân (Tây Ninh), Bu Prăng (Đắc Lắc), Phú Mỹ (Kiên Giang), Cầu Ván (Đồng Tháp), 649 (Gia Lai- Công Tum), là những tập thể anh hùng tiêu biểu cho truyền thống chiến đấu rất kiên cường dũng cảm của BĐBP ở biên giới phía Tây Nam.

Đặc biệt, trên tuyến biên giới phía Bắc, các Đồn Biên phòng đã cùng nhân dân và các lực lượng vũ trang tại chỗ đối phó với cuộc chiến tranh xâm lược biên giới (2/1979), chặn đánh quyết liệt nhiều sư đoàn, quân đoàn của đối phương, tạo được thời cơ cho các lực lượng ở phía sau triển khai chiến đấu.

Đồn Hữu Nghị Quan (Lạng Sơn) - Đơn vị được tuyên dương Anh hùng lần thứ hai, đã dũng cảm chặn bước tiến của một sư đoàn địch có pháo binh và xe tăng yểm trợ, tiêu diệt 400 tên, bắn cháy xe tăng địch, bảo vệ cho hơn 200 đồng bào khỏi sa vào tay giặc;

Đồn Pò Hèn (Quảng Ninh) đã kiên cường chiến đấu đẩy lùi hàng chục đợt tấn công của hơn 2.000 quân địch có pháo yểm trợ.

Tại đây, địch cậy thế đông gấp bội, kêu gọi các chiến sĩ ta đầu hàng, anh em ta quát ngay “Người Việt Nam không biết khuất phục, chúng mày sẽ chết”, tiếp đó 20 cán bộ, chiến sĩ còn lại xông lên dùng lưỡi lê, báng súng đánh giáp lá cà giành giật với địch từng đoạn chiến hào.

Đại đội II, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 16 ngay từ sáng 17/2/1979 đã chặn đánh quyết liệt đoàn xe tăng của địch hùng hổ chạy trên đường số 4, diệt 8 chiếc xe, bắn bị thương 4 chiếc, buộc số xe tăng còn lại phải tháo chạy về bên kia biên giới.

Nổi bật nhất là Đoàn Thanh Xuyên anh hùng, suốt một tháng trời chiến đấu liên tục đã nêu cao khí phách anh hùng, đánh 23 trận, diệt 2.255 tên, bắn cháy 6 xe tăng, thu nhiều vũ khí đạn dược, cứu được hàng trăm dân bị địch bao vây trong hang đá, đánh đuổi địch, bảo vệ được một kho 150 tấn lương thực, cấp cứu và nuôi dưỡng thương binh của các đơn vị bạn.

Vừa chiến đấu góp phần chặn bước tiến của quân thù ở tuyến đầu, các đơn vị BĐBP vừa tổ chức lực lượng về phía sau nắm tình hình bọn phản động, diệt và bắt hàng trăm tên địch tiếp tay cho kẻ thù gây tội ác, định nhen nhóm tổ chức gây bạo loạn, góp phần phá tan âm mưu nham hiểm của kẻ thù.

Noi gương “Sống, chiến đấu rực lửa anh hùng” của Anh hùng liệt sĩ Lê Đình Chinh trong cuộc chiến đấu chống quân xâm lược bảo vệ Tổ quốc vừa qua, trong các đơn vị biên phòng đã xuất hiện nhiều tấm gương chói lọi mà tiêu biểu là các tập thể Anh hùng như: Đồn Pò Mã (Lạng Sơn), Đồn Tà Lùng, Sóc Giang (Cao Bằng), Đồn Pha Long (Hoàng Liên Sơn), Đồn Si Lờ Lầu, Ma Lù Thàng (Lai Châu)…

Các Anh hùng liệt sĩ Đỗ Sĩ Họa, Lộc Viễn Tài, Đỗ Chu Bỉ, Nông Văn Giáp…

Các đồng chí anh hùng Nguyễn Công Thuận, Hoàng Văn Khoáy, Lê Khắc Xuân, Lừu A Phừ, Tao Văn Tem, Tống Văn Kim, Nông Văn Phiao… đã nêu những tấm gương sáng về chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong thời kì đổi mới.

Những hình ảnh Đồn phó Đỗ Sĩ Họa, Đồn Pò Hèn (Quảng Ninh) bị thương 2 lần vẫn đi sát từng tổ chỉ huy và chiến đấu đánh giáp lá cà tiêu diệt địch;

Thượng sĩ Hoàng Tiến Cờ (Đồn Pò Hèn) đã dùng vũ thuật vật lộn với địch ngay tại chiến hào và lấy súng diệt địch;

Binh nhì Bùi Mạnh Hùng, Đồn Lũng Làn (Hà Tuyên) chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, hết đạn dùng lưỡi lê đâm chết một tên khác, ôm đồng đội bị thương lăn xuống dốc để thoát khỏi tay giặc, khi bị thương tự rạch đùi lấy đạn ra để dễ dàng đi lại tiếp tục chiến đấu;

Liệt sĩ Nguyễn Đình Thuần, Đại đội trưởng Đại đội 2, Tiểu đoàn 1 (Đoàn Thanh Xuyên), Võ Đại Huệ, Đại đội trưởng Đại đội II, Tiểu đoàn 3 (E16) bị thương nhiều lần vẫn tiếp tục chỉ huy đơn vị chiến đấu, bẻ gãy nhiều đợt tấn công của địch, là những hình ảnh đẹp nhất trong muôn vàn hình ảnh chiến đấu dũng cảm của các chiến sĩ biên phòng trong việc đánh trả bọn xâm lược, bảo vệ biên giới của Tổ quốc"...

MUA ÁO RÉT CHO CON TRẺ BIÊN CƯƠNG

Mai Thanh Hải - Mấy ngày trên Sì Lờ Lầu (Phong Thổ, Lai Châu) - Nơi địa đầu biên giới giáp với Trung Quốc, có độ cao nhất nước (trên 1.500m so với mặt biển) và đi lại cũng khó khăn nhất.

Là ngày hè, dưới Hà Nội nắng vỡ đầu nhưng cứ tối xuống là hết thảy già trẻ lớn bé đều chùm áo khoác, đêm ngủ đắp chăn bông kín mít. 

Thượng úy Hòa, Chính trị viên phó Đồn Biên phòng 289 (Đồn Sì Lờ Lầu) kể: "Mùa đông, có khi cả tháng anh em không nhìn thấy nhau, bởi sương lúc nào cũng dày đặc, quần áo ẩm ướt và lạnh, thì 1-2 độC là bình thường!" và lắc đầu: "Anh em đang bắt đầu thu gom quần áo cũ, để dành mùa đông, tự... cứu trợ cho bà con!"...

Chuyện của Hòa khiến mình càng lo sốt vó, bởi hôm rồi ở Sì Lờ Lầu, đại diện 3 cấp Trường trong xã cùng với đại diện chính quyền xã biết mình lên khảo sát Aó ấm biên cương, đã họp lại với nhau, năn nỉ: "Nếu không đủ thì xin cho mỗi cháu 1 cái thôi cũng được, trên này rét lắm, để các cháu không bỏ học và thầy cô đỡ khổ!".

Lại thêm giáo viên 3 trường và lãnh đạo xã Ma Ly Chải gần đó (cũng là địa bàn di Đồn Biên phòng 289 phụ trách), biết chuyện Sì Lờ Lầu, cũng năn nỉ họp và vật nài xin cho học sinh: "Nếu khó quá, cũng chỉ mỗi cháu 1 cái áo chống rét thôi!"...


Chưa dám hứa, bởi sự ủng hộ cho học sinh Sì Lờ Lầu chưa có nhiều nhặn và tổng số học sinh của cả 2 xã vùng biên này, cũng lên tới 1.500 cháu. 

Hứa mà không làm được, lại mang tiếng...


Và cũng nhờ mọi người: Ai có mối may mặc áo chống rét (kiểu đồng phục, 2-3 lớp, dài tay, có mũ trùm đầu) chất lượng tốt, nhiều kích cỡ - kiểu dáng và nhất là giá ưu đãi, thì giúp chúng mình với.

Nếu đầu mối cung cấp tốt, đạt yêu cẩu, sẽ đồng hành cung cấp áo lâu dài cho Aó ấm biên cương luôn...

(Liên hệ: Mr. Mai Thanh Hải, 0989066681-0917500550
Email: thanhhai2006@gmail.com - aoambiencuong@gmail.com)

Theo dõi hoạt động của Chương trình Áo ấm biên cương: http://aoambiencuong.com

BIÊN GIỚI LAI CHÂU

Hơn 1 tuần vác ba lô, quăng quật trên đủ mọi phương tiện tàu hỏa, xe khách, xe máy và nhất là... đi bộ, mình cũng đến được đủ dặm dài biên giới Phong Thổ (Lai Châu) từ Dào San, qua Va Vầy Sủ và nhất là vùng biên giới địa đầu, cao nhất toàn quốc Sì Lờ Lầu - Ma Ly Chải. Có rất nhiều thứ để cảm nhận trong tim, thể hiện bằng câu chữ cho đề tài vùng cao - biên giới. Nhưng chắc chắn, phải viết ngay những gì đã gặp, chiêm nghiệm và tìm hiểu được về gương hy sinh dũng cảm của 24 cán bộ chiến sĩ Đồn Biên phòng số 1 Sì Lờ Lầu (nay là Đồn Biên phòng 289, BĐBP tỉnh Lai Châu), đã bắn đến viên đạn cuối cùng, đâm gãy ngọn lê cuối cùng, đập nát đến báng súng cuối cùng để đánh trả biển người quân Trung Quốc xâm lược, trong buổi sáng ngày 17/2/1979 và tất cả đều hy sinh, Đồn 1 bị xóa phiên hiệu... Sắp đến ngày TBLS 27/7 rồi.

17 tháng 7, 2013

CẢNH SÁT BIỂN VIỆT NAM CÓ THÊM MÁY BAY TUẦN THÁM

Vnx - Sáng 16/7/2013, chiếc máy bay Casa số hiệu 8983 đã hạ cánh an toàn xuống sân bay Gia Lâm, Hà Nội.

Đây là máy bay tuần thám thứ 3 của lực lượng Cảnh sát biển Việt Nam.

Trước đó Lữ đoàn Không quân 918 đã tiếp nhận hai chiếc máy bay Casa số hiệu 8981 và 8982.

Đây là loại máy bay hiện đại thế hệ thứ 4 do hãng Airbus sản xuất cùng với đó là hệ thống tuần thám biển dùng để bay trinh sát, quan sát biển, thả dù, bảo vệ thềm lục địa, cũng như nhiệm vụ dân sinh như phát hiện dầu loang, dầu tràn, chống ma túy, cháy rừng.

Máy bay Casa 212 có thể hoạt động 8 giờ liên tục trong điều kiện đường băng ngắn hẹp rất phù hợp trong điều kiện của nước ta.

Thượng tá Nguyễn Hoài Thủy - Phi đội trưởng Phi đội Casa 212 cho biết, để làm chủ được trang bị hiện đại đơn vị đã cử hai đoàn phi công sang Tây Ban Nha đào tạo.

Trong thời gian tới, Cục Cảnh sát biển và Lữ đoàn không quân 918 sẽ nhanh chóng đưa máy bay Casa 212 vào thực hiện nhiệm vụ.
-----------------------------------
CASA-212 là máy bay vận tải quân sự đa nhiệm thế hệ thứ 4, được thiết kế chuyên biệt cho nhiệm vụ tuần thám hải quân, với nhiều trang bị kỹ thuật hiện đại theo tiêu chuẩn châu Âu.

Thiết kế máy bay nhỏ gọn, có sải cánh 20,2m, chiều dài 16,1m, cao 6,5m.

Trang bị động cơ tua-bin cánh quạt cho phép máy bay hoạt động với tốc độ bay thấp và bay trên biển liên tục tới 7 giờ đồng hồ. CASA-212 có thể đạt tốc độ bay hành trình 360km/giờ, tầm bay đạt 1.800km, trọng tải cất cánh đạt 8,1 tấn.

Loại máy bay này có thể hoạt động ở các sân bay dã chiến với thiết kế mô-đun.

Đảm bảo cho các nhiệm vụ tuần tra, CASA-212 được trang bị các thiết bị cho tầm kiểm soát 80km và có khả năng tìm kiếm, theo dõi mục tiêu đa chế độ bất kể ngày, đêm.

Mục tiêu chủ yếu của CASA-212 là trinh sát, phát hiện tàu chiến, tàu ngầm của đối phương. 

Ngoài ra, nó dễ dàng phát hiện các loại tàu khác.

LỚP HỌC CŨ ĐÓN CHÀO NĂM HỌC MỚI


16 tháng 7, 2013

GIẤC NGỦ NƠI TRẦN THẾ

Học sinh Mần non bản Lả Nhì Thàng (xã Sì Lờ Lầu, Phong Thổ, Lai Châu) ngủ trưa. Đây là điểm Trường xa nhất, đi lại khó khăn nhất của địa bàn xã Sì Lờ Lầu biên giới có độ cao nhất cả nước, mỏm đất đầu tiên của vùng Tây Bắc giáp với biên giới Trung Quốc. Xã là nơi cư trú của đồng bào Dao đỏ, Hà Nhì, H Mông từ rất nhiều đời nay và được xem là địa bàn trọng điểm, khó khăn hàng đầu trên toàn tuyến biên giới phía Bắc. Năm học 2013-2014, Sì Lờ Lầu được chọn là địa bàn đầu tiên triển khai Chương trình Áo ấm Biên cương, trong kế hoạch hàng loạt các chuyến đi trong năm học này, đến các địa bàn biên giới phía Bắc, tặng quần áo ấm, giày dép, chăn màn, sách vở - đồ dùng học tập, thực phẩm... cho học sinh Mầm non, Tiểu học và THCS.

15 tháng 7, 2013

LÀM BÁO TỬ TẾ VÀ LÀM BÁO BẤT LƯƠNG

GS Nguyễn Văn Tuấn - Thoạt đầu tôi không để ý đến bài báo này (viết về "Tại sao gái miền Tây làm nghề nhạy cảm"), nhưng thấy PV Lê Ngọc Sơn đưa vào FB và thấy các bạn bàn luận tôi mới đọc qua cho biết.

Đọc xong tôi thấy đây là một bài báo có rất nhiều điểm đáng bàn.

Đáng bàn không phải vì sự thật (đúng ra là tính hư cấu) trong bài báo, mà là khả năng nhận thức của người viết bài báo.

Có nhiều câu chữ mang hơi hám khoa học nhưng thật ra là phi khoa học. Đáng lẽ toàn bộ bài viết phải gọi là “ngụy khoa học” thì đúng hơn.

Tính nguỵ khoa học (pseudoscience) trong bài này nó bàng bạc trong các thói nguỵ biện phổ biến.

Cái nguỵ biện thứ nhất là nói bâng quơ.

Chẳng hạn như câu “con gái miền Tây đi làm những nghề nhạy cảm như massage, tiếp viên… nhiều hơn những con gái miền khác.

Thật ra, tôi cũng có thể nói khơi khơi thế này: “con gái miền Tây đi làm công nhân trong mấy hãng xưởng ở Bình Dương và Long An nhiều hơn con gái miền khác”. Tôi nói thế là vì tôi hay đi đến những hãng xưởng đó và có cảm nhận như thế.

Còn những người hay đi uống bia ôm và massage thì thấy gặp con gái miền Tây nhiều, nên có cảm nhận như thế.

Ở Sydney trong thời gian gần đây, báo chí nêu tình trạng một số người Việt ăn trộm trong các siêu thị sang trọng và mang bạch phiến từ VN sang Úc, mà đa số là người gốc Bắc (1975). Nếu dùng cách nói như tác giả bài này người ta sẽ nói người Bắc hay buôn ma tuý và ăn trộm?!.

Cách suy luận đó có thể hấp dẫn với những ai có suy nghĩ dễ dãi, chứ khó thuyết phục người suy nghĩ nghiêm chỉnh. Khó thuyết phục vì nó vô lí và xúc phạm.

Để thấy sự vô lí, có thể lấy thêm một ví dụ: người ta thấy nhiều người mắc bệnh tả có thói quen ăn thịt chó, thế là người ta nghi rằng thịt chó là nguyên nhân bệnh tả.

Nhưng câu hỏi quan trọng hơn là so sánh giữa bao nhiêu người ăn thịt chó mắc bệnh tả, và bao nhiêu người không ăn thịt chó mắc bệnh tả.

Bài học thứ nhất ở đây là: Nói một chiều và không có nhóm chứng (control) là phạm phải lỗi nguỵ biện.

Thứ hai là nguỵ biện thống kê.

Tiêu biểu cho nguỵ biện này là câu khẳng định “Đó không phải là chuyện ngẫu nhiên”. Đây là một câu phát biểu rất khoa học, vì không phải ngẫu nhiên, tức là có hệ thống.

Cái lỗi hệ thống mà tác giả này chứng minh trong mấy đoạn sau là do con gái miền Tây hay đua đòi, thất học, và do đó suy nghĩ đơn giản (dễ bị chiêu dụ). Quan trọng là chữ “ngẫu nhiên”.

Nếu tác giả chỉ đọc vài bài báo thấy ai cũng nói con gái miền Tây đua đòi và còn thất học, tác giả đã bị người khác cấy vào não cái ý tưởng rằng con gái miền Tây quả thật hay đua đòi và thất học.

Nhưng có thể đó chỉ là ý kiến cá nhân của vài kí giả, chứ chẳng có dữ liệu gì để đi đến một kết luận nghiêm chỉnh.

Vài kí giả thì có thể chỉ là ngẫu nhiên (có thể họ hay đi nhật nhẹt trong các quán bia ôm), nên khó mà nói mang tính đại diện được.

Do đó, đáng lí ra, để chứng minh không phải là ngẫu nhiên, tác giả phải trình bày vài dữ liệu để thuyết phục độc giả. Hay hơn nữa, tác giả có thể tính toán (như trị số P) để độc giả thấy.

Khi các kí giả có trình độ khá đưa tin về vaccine phòng chống HIV bên Thái Lan, người ta trình bày trị số P = 0.04 để cho thấy hiệu quả đó không phải là ngẫu nhiên.

Nhưng tôi ngờ rằng tác giả bài này khó mà tính được trị số P, mà có tính được thì chắc gì đã hiểu.

Lỗi nguỵ biện thứ hai ở đây là hồ đồ.

Thứ ba là tác giả đi từ võ đoán này đến võ đoán khác.

Sau khi cho rằng “nhiều người” (lại “nhiều”!) miền Tây “cực kì cưng chiều con gái”, tác giả đi đến một phán xét rằng “Thế nên, ngay từ nhỏ, con gái miền Tây đã không phải lao động dãi nắng, dầm mưa, quá lắm chỉ là làm các công việc nội trợ trong gia đình.” Cái này là rõ ràng một sự võ đoán.

Là bậc cha mẹ ai không cưng chiều con, đặc biệt là con gái. Đáng lẽ phải thấy đó là một điểm son chứ, để phân biệt với loại người (phải dùng chữ “loại”) trọng nam khinh nữ. Nhưng cưng chiều không có nghĩa là ở nhà suốt ngày lo mài dũa móng tay, bôi son, trét phấn như mấy cô gái thị thành đua đòi.

Tôi có thể lấy gia đình tôi ra làm ví dụ. Mấy em gái của tôi vẫn làm ruộng. Thật ra, hầu hết những người gặt lúa, cấy lúa ở miền Tây là phụ nữ.

Có lẽ tác giả bài này chưa sống ở miền Tây nên nói quá bậy. (Chữ "bậy" ở đây là còn nhẹ, tôi có thể dùng chữ nặng hơn, nhưng có lẽ không cần thiết).

Cũng nằm trong cái lỗi võ đoán, tác giả phóng bút viết rằng “Chỉ cần quăng tay lưới hoặc cắm cây xuống lớp đất màu mỡ, họ sớm nhận được thành quả mà ít phải bỏ công sức hơn nơi khác”.

Nếu tác giả này được đẻ ra vào thế kỉ 19 hay đầu/giữa thế kỉ 20 thì câu này có thể tạm chấp nhận được, nhưng đây là thế kỉ 21, tình trạng nông thôn đã có nhiều đổi thay (theo chiều hướng xấu đi) nên không có chuyện quang lưới xuống sông là có cá ăn đâu nhé.

Có lẽ tác giả hoặc là đang nằm mơ giữa ngày (day dreaming), hoặc là đang “phê” những cuốn sách của bác Sơn Nam nên mới bạo tay gõ bàn phiếm như thế.

Viết mà không đi thực tế thì chẳng khác gì – nói theo cách nói của dân miền Tây – nói dóc, tào lao.

Thứ tư là nguỵ biện theo kiểu lợi dụng trường hợp cá biệt.

Đó là câu “Có thể thấy, lối suy nghĩ của nhiều cô gái miền Tây khá đơn giản, mộc mạc. Những phát ngôn “kinh điển” của Ngọc Trinh, người đẹp đến từ Trà Vinh, là ví dụ tiêu biểu nhất”.

Phải nói đây là một câu phát biểu ngờ nghệch nhất mà tôi thấy từ một nhà báo. Lấy một trường hợp cá biệt để đi đến kết luận cho một cộng đồng là một sai lầm, một nguỵ biện thấp nhất.

Nguỵ biện này chẳng khác gì lấy một cô hoa khôi nào đó ở Hà Nội giết tình nhân, rồi suy luận rằng gái Hà Nội là ác ôn!.

Dùng cách nói của nhà báo này, con gái miền Tây cũng có thể nói rằng nhà báo Việt Nam rất dốt nhưng ngạo mạn làm bộ như ta đây là những người đạo cao đức trọng - một kiểu đeo mặt nạ đạo đức giả.

Toàn bộ bài báo toát lên một cái “air” trịch thượng và xúc phạm.

Hầu như đoạn văn nào trong bài viết cũng có vấn đề. Hoặc là vấn đề dùng chữ mỉa mai, hoặc là cách nói kẻ cả, hoặc là võ đoán, hoặc là nguỵ biện.

Có những câu trong bài hoàn toàn võ đoán như “Hiện tại, ở miền Tây, một chàng trai muốn cưới được vợ phải có ít nhất 60 triệu đồng. Bởi ngoài tiền cưới, chàng trai phải có nhiệm vụ mua lễ vật vòng vàng nhẫn cưới cho vợ và gia đình vợ.” Có phải thật sự là 60 triệu? (Thằng cháu tôi mới lấy vợ và nó chỉ có 10 triệu đồng trong túi). Có phải thật sự đó là đặc điểm ở miền Tây?.

Một con người chỉ cần cái bộ não bình thường cũng có thể đặt hai câu hỏi đó, và khi biết đặt câu hỏi đó thì tác giả sẽ thấy vô lí và xúc phạm như thế nào.

Rất khó biết tác giả có thực sự cố ý xúc phạm phụ nữ miền Tây hay không, nhưng cách dùng chữ và cách vận dụng logic thì rõ ràng là có nỗ lực.

Nỗ lực xúc phạm cả một cộng đồng. Đừng nghĩ dùng chữ “một số” hay không dùng chữ đó mà không xúc phạm.

Có lẽ câu xúc phạm nhất là câu này: “Có thể thấy, lối suy nghĩ của nhiều cô gái miền Tây khá đơn giản, thoáng đãng, bản năng”.

Chú ý chữ “bản năng”. Phải là một người có nhiều thành kiến ghê gớm lắm mới dám đặt tay viết hai chữ đó. Tôi nghĩ những cô gái miền Tây cũng có thể mượn cách nói xúc phạm và hồ đồ đó để trả hai chữ đó cho tác giả: bản năng nói xấu.

Hết “bản năng”, tác giả còn phán thêm rằng con gái miền Tây “suy nghĩ đơn giản”. Đó là một cách nói trịch thượng. Chẳng biết tuổi đời của tác giả này bao nhiêu mà khẩu khí có vẻ như là bề trên. Thật ra, ngay cả bề trên cũng không dám nói như thế.

Ở một đoạn khác, tác giả tỏ ý chê con gái miền Tây là thật thà và chất phác, nhưng nếu con gái miền Tây ăn diện thì bị cái chê khác: “ăn nói bạt mạng, ăn chơi tung trời và mặc đồ mát mẻ hơn bất cứ cô gái thành thị nào”. Làm như chỉ có con gái thành thị (như tác giả bài báo?) mới có quyền mặc đồ mát mẻ! Nếu ăn nói bạt mạng thì chính tác giả bài báo mới xứng đáng với cái nhãn hiệu đó.

Nên nhớ rằng miền Tây là dựa lúa của cả nước và cũng là nơi nuôi Việt Nam. Trong số những người làm ra hạt lúa để nuôi cả nước, có phân nửa là lao động nữ.

Ấy thế mà có người vô ơn đến nỗi viết hẳn một bài báo để nói rằng con gái miền Tây lười biếng, thất học, và dễ tin!.

Nếu tác giả thật sự nghĩ như thế, thì đáng lẽ tác giả nên chịu khó suy nghĩ và đặt câu hỏi “tại sao”. Tại sao người dân miền Tây ít học? Tại sao người dân miền Tây bỏ làng đi làm thuê ở Bình Dương?.

Tôi nghĩ nếu tác giả tìm được câu trả lời thì có lẽ tác giả sẽ cảm thấy xấu hổ với những nhận định của mình, và nợ người dân miền Tây một lời xin lỗi. Dĩ nhiên, xin lỗi chỉ tồn tại ở những người có nhân cách.

Người Tây phương có câu “In God we trust, all others must bring data” (có thể hiểu câu đó là: Chỉ có Thượng đế là đáng tin, còn tất cả những cái khác phải dựa trên dữ liệu). Hình như là câu nói của Edward Deming, người đem khái niệm quality control đến kĩ nghệ xe hơi của Nhật.

Để đi đến kết luận về một cộng đồng, người ta cần chứng cứ. Chứng cứ có thể là định tính, nhưng tốt hơn nữa là định lượng đàng hoàng. Có lần nói chuyện ở Thời báo Kinh tế Sài Gòn (thời ông Võ Văn Kiệt còn sống) tôi có nói về evidence based journalism mà tôi tạm dịch là “Báo chí thực chứng” (giống như y học thực chứng). Theo đó, phóng viên nên dựa vào chứng cứ mà viết thì tốt hơn là dựa vào những cảm nhận cá nhân.

Nói không có chứng cứ là nói dóc. Nói dóc, nói chuyện tào lao là chuyện của dân nhậu nhẹt. Rượu vào lời ra mà. Chẳng ai thèm để ý đến những lời nói dóc của những người say men rượu.

Nhưng nhà báo, dù gì cũng mang danh là “có học”, mà nói dóc thì đáng trách, nếu không muốn nói là đáng kinh tởm. Khoảng cách thái độ từ kinh tởm đến khinh bỉ chẳng bao xa.

Tác giả bài này cho rằng con gái miền Tây suy nghĩ đơn giản, nhưng những phân tích trên đây cho thấy thấy chính tác giả mới là người suy nghĩ đơn giản.

Suy nghĩ đơn giản là biểu hiện của sự yếu kém về trình độ và nhận thức.

Suy nghĩ đơn giản còn thể hiện sự lười biếng tư duy.

Dù lí do gì đi nữa thì những nhận định trong bài viết của tác giả cũng đáng trách.

Bài báo cũng là một trường hợp để phân biệt cách làm báo tử tế và cách làm báo bất lương.
--------------
* Hình ảnh về đời sống sinh hoạt của người dân một số tỉnh miền Nam, giai đoạn 1980-1990 đã được đăng tải trên trang Corbi, chỉ có tính minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết của tác giả.