21 tháng 9, 2011

BÁNH MÌ SÀI GÒN

Đàm Hà Phú - Nếu tôi mà thành lập một tôn giáo cho mình thì đạo của tôi sẽ tên là “Đạo Bánh Mì”, vì bây giờ tôi đã là một tín đồ của món ăn này.

Ở Sài Gòn, nếu cần phải lấy một nét đặc trưng cho thành phố, chắc hẳn tôi cũng sẽ bình chọn cho bánh mì.

“Bánh mì Sài Gòn”, bạn có thể nghe tiếng rao ấy ở mọi hang cùng ngõ hẻm.

Bánh mì nóng, giòn, thơm… Nếu ăn nguyên bản, thì dùng kẹp với chả lụa, chả chiên, jambon và ít hành, ngò, chan vào chút nước tương hoặc rắc chút muối tiêu…Còn nếu dùng để ăn thêm thì có vô số cách, có thể chấm vào sữa đặc, quẹt bơ đường, chiên bơ tỏi, ăn với trứng ốp la hay xíu mại…Hoặc giả cứ xé ổ bánh mì nhai không, cũng ngon lạ…

Bạn có thể ăn bánh mì ở bất cứ đâu, có thể ăn trong văn phòng, ăn trong quán café, ăn ngoài vỉa hè…Tôi thường xuyên vừa một tay lái xe, một tay gặm bánh mì.

Bạn cũng có thể ăn bánh mì vào bất cứ giờ nào trong ngày: Ăn sáng điểm tâm, ăn trưa một mình, ăn xế bỏ bụng hay ăn tối, ăn khuya đều được.

Bạn cũng có thể mua bánh mì về làm quà ăn cho gia đình, cho người thân, hoặc cũng có thể chọn bánh mì, để mang theo trong một cuộc dã ngoại….

Ở Sài Gòn, nhắc đến bánh mì thì có những cái tên mà đã hàng chục năm nay luôn làm bạn chảy nước miếng: Bánh mì Như Lan, Hà Nội, Lệ…và những tên tuổi mới, được kinh doanh thành hệ thống, mới được biết đến mấy năm gần đây như: Bamizon, Bon-banhmi...

Dù rằng, chưa chắc mấy tên tuổi đó đã ngon bằng những xe bánh mì nhỏ, vô danh trên khắp nẻo đường Sài Gòn.

Bánh mì không, nghĩa là ăn không cũng ngon. Lúc này, ở Sài Gòn người ta hay mua bánh mì từ lò của siêu thị Big C hoặc các tiêm bánh lớn như Như Lan, Kinh Đô, Đức Phát.

Tôi thì thấy bánh mì không mua ở lò Út Khiêm trên đường Nguyễn Tri Phương, đoạn ngang chợ Nhựt Tảo, là ngon vô địch. Bánh mì ở đây nhỏ, ruột mềm, vỏ dòn, thơm lựng…Tôi thường mua mỗi lần chục ổ, ngồi xé ra ăn không, từng ổ một, cho đã thèm.

Bánh mì thịt thì có nhiều chỗ ngon. Hầu như ai ở Sài Gòn cũng có một chỗ “ruột” để mua bánh mì.

Tùy theo là bữa điểm tâm hay là dằn bụng đêm khuya.

Tôi thì có nhiều, nhiều điểm lắm. Nhiều chỗ tôi không ngại ngần nói với bà chủ rằng: “Bánh mì ở đây ngon quá, ngon đến nỗi tui muốn quì lạy bà luôn!”. Mỗi lần tôi ghé, nhất định phải là ba ổ, một ổ đầu tiên tôi xé giấy ăn liền trong lúc chờ làm tiếp hai ổ còn lại…Bà chủ nhìn tôi cười: “Từ từ, coi chừng nghẹn, chú ơi!”... Thương quá!.

Bánh mì cá có tiệm ở gần Hàng Xanh, chỉ bán từ 5 giờ chiều. Bánh mì thịt quay thì Như Lan là số một, tôi ra chợ Sài Gòn thế nào cũng làm lần chục ổ cho cả nhà.

Bánh mì chả thì tôi hay ăn của Lan Huệ trên đường Lê Văn Sĩ hoặc của một bà ở bùng binh Phú Lâm. Lần nào cũng chờ không đặng, đành dừng xe, ngồi bệt xuống ăn liền tắp tự.

Bánh mì xíu mại thì ở Ngã Sáu Nguyễn Tri Phương lúc trước có một xe vô địch thiên hạ.

Bây giờ thì tôi hay mua đối diện chợ An Đông…Còn bạn, bạn thường ghé đâu?

Bánh mì Sài Gòn, không bình dân cũng chẳng cao cấp, ở đâu cũng có, lúc nào cũng có.

Tôi vẫn tự nhận rằng mình ham ăn, nhưng đối với bánh mì thì chữ “ham ăn” hình như không diễn tả hết, nhất là nếu bạn thấy tôi, trong một sáng nào đó, đương lái xe với ổ bánh mì trên tay...

20 tháng 9, 2011

KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ... TỐ HỮU HỚT TÓC?

Tấm hình này ghi cảnh tồn tại ở huyện Yên Thành (Nghệ An) từ lâu. Dịch vụ hớt tóc nằm dưới tấm biển đầu lâu xương chéo cùng câu khẩu hiệu rất khủng khiếp. Chả biết có ai to gan dám vào đó hớt tóc, để thành "kẻ thù của nhân loại" không?..

Nguồn: phuot.com

KHÔNG CÓ ĐỈNH CAO

Đàm Hà Phú - Trong Hương Rừng Cà Mau có một chuyện tên là “Tình Nghĩa Giáo Khoa Thư”.

Chuyện ngắn củn, đại khái kể chuyện một anh phái viên của một tờ báo ở thành phố, tìm về vùng sâu xứ miền Tây để đòi nợ tiền báo 6 tháng từ một người nông dân, tên là anh Tư Có. Hai người lạ gặp nhau, chợt nhắc mấy câu trong sách giáo khoa thư mà thấy tâm đầu ý hợp. Chuyện chỉ có vậy. Cụt hơ.

Năm 1996, miền tây lũ lớn khủng khiếp, nước tràn đồng, tràn lộ…Năm ấy tôi lưu lạc cả nửa tháng trời dọc ngang vùng Đồng Tháp Mười, đi đâu rặt cũng nước với trời. Lúc ấy toàn ăn cơm nhà người lạ, những người không quen biết. Đầu tiên là một người nông dân, cũng tên là Tư Có.

Chúng tôi, ba người lạc đường buổi chiều, đang men theo con lộ mà nước đã lên quá gối để đi.

Thỉnh thoảng qua nhiều chỗ trũng lại rớt xuống cái ủm, ướt trụi lủi. Tư Có chạy vỏ lãi ngang qua, kêu: "Mấy đưa bây đi đâu? Có vô xóm không?. Leo lên đây đi!". Thì lên liền...

Ghé nhà Tư Có ăn bữa cơm chiều với cá rô mề chiên dòn chấm mắm ớt, ba đứa cạo cái nồi gang rột rột đến nỗi vợ Tư Có phải đội mưa, chạy đi mua 2 lít gạo về nấu thêm cơm.

Đêm đó ngồi uống rượu với Tư Có bên sàn cây, giữa mênh mông là nước.

Biết mấy đứa trẻ thích đi chơi miền tây, Tư Có chỉ: "Bây đi lối đó, qua xóm đó, trưa thì ghé nhà ông này ăn cơm, tối thì ghé nhà bà kia ngủ, cứ nói bạn của Tư Có là được!".

Quả nhiên, đi lòng vòng, ăn nhờ ở đậu khắp nơi cũng chỉ cần nói: "Bạn Tư Có", tới nhà ai cũng rượu đế uống say mèm, không ai thèm hỏi coi quen biết Tư Có làm sao, thân thiết gì không.

Không ai cần biết. Cứ như Tư Có là Chủ tịch Tỉnh hay Chủ tịch Nước vậy. Có người lạ đến thì thêm chén, thêm đũa, có gì ăn nấy, còn cái ly rượu thì xây thêm một tua. Chỗ nào cũng nước với trời. Mênh mông.

Vì sao người ta thương Tư Có dữ vậy?. Tư Có chẳng qua cũng là nông dân thôi mà!. Sai rồi!. Đâu có ai nể gì Tư Có?.

Cái tên Tư Có là nói ra cho nó có cái tên để mà nói, để mà làm quen. Nếu không phải Tư Có thì là Ba Không, Bảy Hữu gì cũng đặng.

Miễn đừng có là người lạ, miễn là biết cầm cái ly, ngửa cổ uống một cái ót là đặng rồi.

Bước qua cửa, leo lên sàn, lên ghe rồi là thành người quen, thành bà con luôn, cần biết gì tới Tư Có nữa.

Người nào đã về miền Tây sẽ thấy cuộc sống ở đây rất khác, nhất là ở quê.

Miền Tây là đất bồi hạ nguồn sông Mekong nên đất bằng phẳng, đôi chỗ trũng thấp, chằng chịt sông rạch đến nỗi giao thông đường thủy còn tiện hơn đường bộ. Cho nên mới nói là miền Tây không có đỉnh cao.


Không có đỉnh cao. Không có cái gì vượt bậc, xuất chúng. Không ai lỗi lạc hơn người. Không ai dời non lấp bể.

Cho nên ở miền Tây người ta chuộng cái gì bình dân, người ta ưa cái gì thiệt tình thôi.

Đất hoang, người hoang. Ngày xưa còn không có luật pháp nữa, chỉ nói với nhau: "Làm sao coi cho đặng thì làm".

Đất thấp, đến cái cây ngọn cỏ cũng thấp hơn nơi khác. Cho nên người ta sống với nhau quan trọng chuyện tình nghĩa. Tình thương.

Dễ hiểu sao người miền Tây ưa vọng cổ, ưa nhạc sến và ưa rượu đế. Mấy thứ đó nó bình dân, người ta sao mình vậy. Làm khác coi hổng đặng.

Dễ hiểu sao người miền Tây ưa nhậu.

Bên bàn nhậu không có giai cấp, không có giàu nghèo, không có hơn thua, ở đó ai cũng thiệt tình. Bi nhiêu thì bi.

Dễ hiểu sao người miền Tây nghèo. Làm một bữa ăn một bữa, nhậu một bữa, đối đãi người khác hơn cả mình. Còn lại thì “để mơi tính”.

Ở chỗ không có đỉnh cao, chỉ mênh mông một thứ, như là tình nghĩa...

19 tháng 9, 2011

THỞ PHÀO CHO ĐỠ MỆT MỎI...

Một ngày đầu tuần đã qua đi, với bao lo toan, vất vả và mệt mỏi. Chuyện "cơm áo gạo tiền", "nhân tình - thế thái" mỗi ngày, dường như làm ai cũng oải... mọi thứ. Tặng mọi người tấm hình ghi lại công đoạn phơi và làm miến buổi sáng, tại làng nghề Phú Đô, Hà Nội để cùng nhẹ lòng, mát mắt và đỡ mỏi mệt, ngủ 1 giấc ngon, có sức ngày mai tiếp tục "cuộc chiến đấu mới" nhé!. Mình rất thích tấm hình này: Bình dị nhưng cũng tuyệt đẹp. Hình của tay máy có tên Nhân Trần (sinh hoạt tại Xóm Nhiếp ảnh, Diễn đàn OF)

CHẾT CƯỜI: BAO CAO SU TRUNG QUỐC... QUÁ BÉ!.

Đất Việt/ Nông thôn ngày nay - Tòa án Tối cao Nam Phi vừa ngăn Chính phủ nước này mua 11 triệu bao cao su nữ từ Trung Quốc, với lý do, loại “ủng” này quá nhỏ.
------------------------------------------------------------------------
BAO CAO SU TRUNG QUỐC BỊ TỪ CHỐI VÌ... QUÁ BÉ
(Cập nhật lúc :9:16 AM, 19/09/2011)

Tòa án Tối cao Nam Phi vừa ngăn Chính phủ nước này mua 11 triệu bao cao su nữ từ Trung Quốc, với lý do, loại “ủng” này quá nhỏ.

Trước đó, Bộ Tài chính Nam Phi đã trao hợp đồng cho Cty Dược phẩm Siqamba. Theo đó, Cty này được giao toàn quyền cung cấp 11 triệu bao cao su Phoenurse dành cho nữ do Trung Quốc sản xuất.

Sau khi bị thua thầu, đối thủ cạnh tranh là Tập đoàn Đầu tư Sekunjalo đã đệ đơn lên Tòa án Tối cao ở thành phố Pretoria, miền đông bắc Nam Phi. Sekunjalo khẳng định, bao cao su do hãng cung cấp to hơn 20% so với hàng Trung Quốc.

Thẩm phán Sulet Potterill cũng đã quyết định ngừng thực hiện hợp đồng với Cty Dược phẩm Siqamba, vì lý do bao cao su quá nhỏ.

Ngoài ra, Thẩm phán Potterill cũng khẳng định, các sản phẩm do Siqamba được làm từ loại vật liệu không đạt chuẩn và chưa được Tổ chức Y tế Thế giới chứng nhận.
Theo Nông Thôn Ngày Nay

LÂU LÂU GẶP LẠI

Nguyễn Ngọc Tư - Quán ăn gần trường học của thằng bạn nhỏ mình, buổi sáng thường đông khách.

Tầm sáu giờ thì trong quán toàn đồng phục đi học của trẻ con, ngồi cạnh là ông cha hoặc bà mẹ hoặc cả hai ba mẹ, ngồi giục tụi nhỏ ăn nhanh nhanh.

Lúc đó, thì chỉ nghe vài thứ âm thanh đều đều đơn điệu, như tiếng húp sì sụp của bầy trẻ, tiếng đũa muỗng khua lẫn trong cái câu, hết đơm trên môi này lại nở trên miệng khác : “Ăn lẹ đi con, không thôi trễ học…”.

Nhưng với hai cha con ngồi bàn kế bên chỗ mẹ con mình, thì việc ăn sáng cũng đầy kịch tính. Mới bước vào ông cha hỏi ông con liền tù tì: "Con ăn bún hay mì?. Có rau không?. Ăn giò hay chả cua hay lấy luôn hai thứ?. Uống trà đá hay nước mía?"...

Ông con lớn bộn, phù hiệu ghi là học lớp 5, mặt mày nhăn nhó như khỉ ăn gừng, trả lời ba nó bằng cách kêu vói qua chị chủ quán: “Dì nấu cho con tô bún giống như cũ…”. Ông cha tẽn tò bối rối.

Ông cha có lý do để bối rối, vì người ta là người dưng lại biết ý, thuộc lòng khẩu vị của thằng con anh, điều mà anh đang làm vô cùng lụp chụp.

Vì chiếc CUB "cánh én" của anh tàn tạ quá, vừa nổ điếc tai vừa phun ngói đen mù làm ai cũng ngó lúc nó dừng trước quán.

Vì bộ đồ anh mặc sáng nay không được đẹp, đã lấm lem dầu nhớt mà còn te tua khó coi.

Vì thằng con anh đang cáu kỉnh quạu quọ. Nó hậm hực đá ghế, quăng cặp, thả nón bảo hiểm xuống nền nhà gây ra những âm thanh gay gắt.

Ông con cũng có lý do để quạu. Cái áo đồng phục nó đang mặc bị đứt cái nút trên cùng, nghe lóm trong tiếng gầm gừ của nó thì rõ là thằng nhỏ sợ Đội Sao Đỏ trong trường bắt bẻ nó ăn bận không chỉnh tề. Chiếc xe cùi bắp dằn xóc làm nó ê ẩm cái mông. Ba nó ngủ quên không kêu sớm, nên nó vẫn chưa kịp chuẩn bị bài.

Và thằng nhỏ tức muốn khóc khi ông cha không hỏi gì (vì đã hỏi mà nó không trả lời ?), lặng lẽ vít một muỗng tương ớt bỏ vô tô bún riêu. "Đã nói là tui không có ăn cay mà!" - Nó giãy.

Cha nạt nhẹ hều: "Ê hổn mậy!"… rồi xìu co ngồi xớ rớ bên mép ghế. Anh muốn chăm chút cho nó, nhưng rõ ràng càng làm càng sai, càng bối rối đến nỗi lấy… thuốc ra hút.

Thằng con giằng đũa xuống bàn, không thèm nói, tay phe phẩy trước mặt, còn mắt ngó ba nó trừng trừng như thể hai cái tròng trắng sắp bung ra.

Ông cha lủi thủi đứng dậy, bước ra vỉa hè, đi tới đi lui vừa nhả khói vừa lấm lét nhìn vô, nom tội.

Cái bụng dần no chắc làm thằng nhỏ dần nguôi giận, khi ba nó trở lại nó đã thôi nghiến ngầm.

Nhưng hai ba con đầy ngượng ngập, chuyện trò cứ trống không: "Chán quá, không biết chừng nào mẹ mới xong công chuyện nữa!". "Ừ! Chán quá. Bữa trước kêu qua giữ con giùm hai ngày, nay nay ngày thứ tư rồi chưa thấy bóng dáng đâu!". "Trưa nay ăn cơm quán nữa hả?". "Chớ sao?". "Thì cũng ngán, nhưng còn đỡ hơn ăn mì gói!"...

Nhát gừng. Thảng hoặc. Nhưng cũng đủ làm nên một câu chuyện của một người cha lâu lắm mới gần gủi con, câu chuyện của một đứa trẻ vắng mẹ, phải làm quen lại với người mà nó gọi là ba, với bao nhiêu lạ lẫm.

Muốn xích lại nhưng đầy bỡ ngỡ, chưa kịp quen thì đã kịp xa. Câu chuyện của hai con người lẽ ra phải gắn bó với nhau…

Nhưng cái sự xa lâu đã làm đau cả hai, khi rón rén cầm tay lại. Mình hình dung mười, hai mươi năm nữa, hai người này gặp nhau cũng chỉ vài ba câu để nói: "Lúc này khỏe không, làm ăn sao, nhà cửa có ổn không?". Xong. Hết chuyện. Người dưng hơn những người dưng.

Mình nghĩ vậy, khi ngó ông con bàn bên kia lặc lè ghì cái cặp sát vô ngực để che chỗ nút áo đứt, mặt thất thểu đi bộ qua trường.

Lúc dợm bước đi, nó không quên dặn: "Nhớ rước con đúng giờ đó. Để con chờ lâu như chiều hôm qua là con méc mẹ cho coi!..". Cha gật gật nói: "Khỏi lo! Khỏi lo!", và đứng nhìn theo ngơ ngẩn, như thể nhìn cái bong bóng bay lên trời, biết là mất mà không cách nào giữ được.

Và cái cảm giác bâng quơ đó thật rõ ràng, khi người cha bỗng day qua níu mình hỏi hớt hãi :

- Cô cho hỏi thăm sáng nay tụi nhỏ tan học lúc mấy giờ? Thằng con tôi học trái buổi, tôi quên hỏi!..

Lúc đó mình có ý nghĩ lạ lắm, mình nghe như câu hỏi đơn giản kia là tiếng khóc. Vậy mới kỳ chớ…
---------------------------
* Hình ảnh trong bài chỉ mang tính chất minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết.

SẮP CÓ ĐỔI TIỀN?..

Mai Thanh Hải Blog - Vừa đọc xong bài về tiền ngày xưa, tiền ngày nay của Nhà thơ/ Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo, thằng bạn bia của mình đã lẩn mẩn nhắn tin: "Đọc bài tiền của bác Tạo chưa? Thấy có gì khác không?", khiến mình trợn mắt trước sự "quan tâm đến thời cuộc" đột xuất của cái thằng, chả bao giờ màng đến những chuyện, không liên quan đến sức khỏe - công việc và cơm áo gạo tiền hắn, Công ty hắn (với lý do "Biết chỉ đau đầu, có giải quyết được gì đâu").

Trả lời: "Đọc rồi! Thấy hay!". Bạn bia văng tục: "Hay đéo gì mà hay? Tới đây dễ có chuyện lớn về tiền tệ lắm!. Đổi tiền cũng nên!.." và cau có: "Các ông Văn nghệ kinh bỏ mẹ! Biết hết đấy nhưng... đéo nói, tôi lạ gì? Dư luận các ông nói trước cái gì, đều đúng cả. Chả thế mà có cái gọi là văn hóa dân gian. Đừng có giấu tôi!".

Mình cò cưa: "Tôi chả có tiền, chả lo đổi!". Bạn bia không thèm nhắn tin, bốc máy gọi, mắng xối xả: "Các ông trên răng dưới... cát tút, chấp gì! Nó mà đổi tiền bây giờ, doanh nghiệp bọn tôi vác rá đi ăn mày hết. Mấy cái lạm phát, tuột dốc, đã chết sặc nước hết đường làm ăn rồi!"...

Ơ! Cái thằng bụng to, nốc bia như voi uống Philatop nói thế nào đấy chứ! Kinh tế đất nước đang phát triển, ngày càng phát triển, như các bác vẫn nói trên VTV1 mỗi ngày.

Mình không rành về chuyện kinh tế - Ngân hàng - Tài chính - tiền tệ, nên đăng lại bài của bác Nguyễn Trọng Tạo, để mọi người an ủi thằng bạn nhát chết của mình, để chiều chiều nó còn đi uống bia hơi vỉa hè với mình, nhá!.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------

TỰ DƯNG LẠI NGHĨ ĐẾN TIỀN

Nói đúng hơn là nghĩ đến những số không (0) của đồng tiền. Đồng tiền Việt Nam sao ngày càng nhiều số không thế?. Nhớ ngày 4/9/1985, ngày đổi tiền, tôi và nhà thơ Thu Bồn rủ nhau ra phố Hàng Bông bán đồng hồ để uống rượu mà chả ai mua.

Lúc đó 1.000 đồng đổi được 1 đồng. Tức là đồng tiền mất béng đi 3 con số không. Sau “vụ đổi tiền” đó, ông Tố Hữu mất luôn chức Phó Thủ tướng (may còn lại chức Nhà thơ).

Đồng tiền Việt Nam ngày nay, số không lại tăng lên vùn vụt. Nếu 25 năm trước mua 1 chỉ vàng chỉ mất 2 số không, còn ngày nay muốn có 1 chỉ vàng, phải mất đến 6 con số không, mà cái số nguyên đứng trước nó lại tăng đến hai, ba lần.

Khi một bạn Mỹ hỏi mức lương của tôi, tôi bảo nhiều triệu đồng, họ kinh ngạc khen lương cao kinh thế.

Nhưng họ biết đâu những triệu ấy không đủ cho tôi sống qua ngày, chưa nói đến nuôi con nuôi mẹ.

7 năm trước, tôi nói đùa với Thống đốc Ngân hàng Nhà nước: "Ông đề nghị Quốc hội bỏ béng đi 3 con số không cho nó gọn sổ sách, được không?".

Tưởng nói đùa cho vui, không ngờ ông Thống đốc bảo: "Tôi cũng muốn thế lắm, nhưng nền kinh tế ẽo ọt thế này, sức đâu mà bỏ; chỉ có đổi tiền thì mới bỏ được!".

Nghe hai từ “đổi tiền” mà sợ phát khiếp. Mỗi lần đổi tiền là mỗi lần dân “sạt nghiệp”, cứ như bỗng dưng bị mất cắp, bị phá sản.
Tôi đã chứng kiến 4 cuộc đổi tiền mà mặt ai cũng méo xệch đi: Đó là 1958 (tiền NHNN), 1975 (tiền “giải phóng”), 1978 (đồng tiền chung) và 1985 (tiền ngày nay).

Vì vậy mà nghe hơi nồi chõ về cái sự này, là dân thành thị nhao nhao rút tiền mua vàng, mua nhà, mua đất.

Nhưng hơi nồi chõ thì đúng hay sai?. Phải đâu tự nhiên nồi chõ lại xì hơi ra thế?..

Lần nào trước khi đổi tiền, Nhà nước cũng phủ nhận hơi nồi chõ, cho đó là "luận điệu của địch, của bọn phản động gây rối"; nhưng chỉ sau mấy ngày là Nhà nước tuyên bố đổi tiền. Vậy đó.

Anh bạn tôi làm to bên Quản lý giá, mỗi lần giá tăng là anh lên Truyền hình, lên Đài phát thanh, lên Báo nói như đinh đóng cột: "Tăng giá chỉ là tạm thời". Vậy mà giá nó cứ chạy vùn vút, anh đuổi theo hụt hơi. Tôi hỏi: "Ông dốt à?". Anh cười hiền: "Yên dân mà!".

Yên dân kiểu ấy được không? Xưa thì được. Giờ không được nữa rồi...

Tôi tự an ủi: Chưa đổi tiền, dù sao lương mình cũng tiền triệu, oai phết. Sau đổi tiền, lương chỉ còn lại mấy nghìn, mất oai.

Ước chi Nhà nước đẩy nền kinh tế tăng trưởng đủ để xóa 3 con số không mà không cần phải đổi tiền. Ôi, một giấc mơ lãng phí!..

17.9.2011

*****

SỐ KHÔNG

Cái chẳng có gì lại làm nên mọi thứ *
cái siêu hình được diễn tả bằng hình
nếu số một tượng trưng cho Thượng Đế
thì số không khởi thủy mọi số sinh.

Sunya, sifr, zephirum, zephiro hay zero cũng vậy
là trống rỗng, là không, là có cái không
ngôn ngữ dẫu khác nhau mà số không chẳng khác
cái số không ôm gọn mặt trống đồng…

Số không ôm mặt trời mặt trăng trái đất
số không ôm súng đạn và bom
số không ôm đầu tôi đầu bạn
số không xuyên thăm thẳm những lỗ tròn

Ngay cả mắt đang nhìn cũng số không nhìn đấy
có bây giờ mai đã hóa không
và ta hiểu thế nào là tâm Phật
có có không không phận kiếp cứ luân vòng?

Tôi ngước nhìn trên lá những giọt sương
chúng biến mất lúc nào không hay biết
nhớ ai đó viết bài thơ Thêm Một
có thể là Thêm Một Số Không chăng?…

7.2003
NGUYỄN TRỌNG TẠO
_______
* Ý của Denis Guedj
* Hình ảnh trong bài viết chỉ mang tính chất minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết.

18 tháng 9, 2011

DI TÍCH ĐẠI TƯỚNG, CŨNG... KHÔNG THA!

Theo những vòng cua tay áo của QL6, lên Lai Châu, gần tới TP. Điện Biên Phủ, không thể không rẽ qua Di tích Mường Phăng - Đầu não chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ với linh hồn là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người anh cả của mọi thế hệ cán bộ, chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam. Giữa thung lũng bát ngát lúa vàng, bản làng, Khu Di tích Mường Phăng xanh rì cây lá, nổi lên như điểm nhấn. Lạ thế! Ở vùng Tây Bắc bị phá đến từng gốc cây rừng cuối cùng, để trơ ra đồi núi khô khốc - xác xơ, khu rừng Mường Phăng giống như thể huyền thoại, không ai dám động đến. Hỏi ra mới biết: Người Thái ở đây giữ gìn từng chiếc lá, nhành cây trong Khu Di tích và thành kính gọi đó là "Khu rừng Đại tướng"... Thế nhưng, vào thăm Di tích, đến nơi quan trọng nhất: "Đường hầm xuyên núi và lán làm việc của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Tổng Tư lệnh chiến dịch Điện Biên Phủ", sững sờ vì tấm biển chỉ dẫn bị gạch xóa, bôi bẩn đến thảm hại. Hỏi cậu bé người địa phương dẫn đường, nhận được cái lắc đầu: "Nhiều người vạch tên, khắc chữ để lưu niệm và... lấy may, chú ạ!". Khốn nạn! Hết làm Lễ cầu khấn, nhảy nhót chập cheng bên mộ Chị Sáu (Côn Đảo), nay đến Đại tướng huyền thoại, cũng chả được tha... Phải chăng bây giờ, người ta chẳng biết tin vào đâu, nên đành vin vào những huyền thoại, thời quá khứ?. Thật buồn!..

Cận cảnh tấm biển Di tích Hầm xuyên núi và Lán làm việc của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Chẳng tha cả biển chỉ dẫn di tích Sở Chỉ huy

Biển chỉ dẫn Hầm của Trưởng ban Thông tin Chiến dịch Hoàng Đạo Thúy cũng bị bôi bẩn, viết vẽ, nhưng ít hơn nhiều.

"QUÊ HƯƠNG ĐÃ BƯỚC VÀO TRẬN MỚI, HẠT THÓC VÀNG ĐỔI BẰNG MÁU - MỒ HÔI"

Trạm KSBP Lai Châu, tháng 9/2011
Mai Thanh Hải Blog - Chuyến công tác dài dằng dặc dọc biên giới Việt - Trung, dừng lại ở Bảo Thắng (Lào Cai), ông bạn mình - một nhà thơ "ma xó" trên vùng Tây Bắc - cứ tẩn mẩn, nhẩn nha kể lại những câu chuyện cách đây hơn 32 năm: Ngày 17/2/1979, lính Trung Quốc bất ngờ tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc, đặc biệt là tỉnh Lào Cai... Ngồi với nhau trong chiều biên giới, lặng cả tiếng cây lá, chim rừng, bất ngờ, bạn mình nghẹn giọng, đọc một bài thơ, viết từ hơn 32 năm, ngay tại vùng đất Bảo Thắng (Lào Cai), khiến cả bàn, từ người lính già đã từng ôm AK, bắn đến đỏ nòng súng vào biển người xâm lược, cho đến cậu chiến sĩ nghĩa vụ, người dân tộc Mông mới binh nhất - binh nhì, chỉ biết chiến tranh biên giới, qua lời kể của bố mẹ, người già trong cái bản nhỏ giáp biên, đều câm lặng, sững người. Biết nói gì hơn đây, khi mà thời cuộc đã vậy... Thôi đành! Chép lại bài thơ, để làm tư liệu lưu giữ. Bài thơ của tác giả Lê Vân, viết ngay tại trận địa đánh trả quân Trung Quốc xâm lược, trong những ngày tháng 2/1979 - mọi mọi người dân Việt thẳng lưng bảo vệ từng tấc đất biên cương Tổ quốc.
----------------------------------------------------------------------------------------------

NHỮNG NGÀY GIA PHÚ

(Kính tặng Đảng bộ và nhân dân xã Gia Phú, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai)

Con suối Bo dòng vẫn biếc xanh
Trưa Gia Phú nắng trùm điểm chốt

Con trâu vui đường bừa hợp tác
Mạ lên xanh đợi cấy thẳng hàng

Pháo địch ầm ì Dốc Đỏ (*) vọng sang
Đảng ủy điềm nhiên bàn kế hoạch

Ai lên tuyến Hai, ai về tuyến Một
Trẻ em, cụ già sơ tán nơi đâu?

Cử người vào rừng xanh bí mật
Lập căn cứ địa đánh lâu dài

Quê hương đã bước vào trận mới
Hạt thóc vàng đổi bằng máu, mồ hôi...

Những đám bụi bay mù giặc tới..!
Lửa bốc lên từ những xóm làng

Bao căm giận trút đầu ngọn súng
Đạn lên nòng bắn lũ xâm lăng

Súng dân quân đã từng bám biển
Lên núi rừng xây dựng quê hương

Mặt giáp mặt đánh quân xâm lược
Góp lửa cùng ta gìn giữ bản mường

Súng du kích nổ vang trận địa
Súng Bến Đền, Gia Phú, Giao Ngay

Ta lừa địch vào nơi điểm huyệt
Cả bốn bề thắt chặt vòng vây

Đem cảnh giới bên hồ Nậm Hẻn
Súng cùng ta dõi mặt kẻ thù

Nghe đất thở cay mùi khói đạn
Hạt nảy mầm dưới ánh trăng lu
Cuộc chiến đấu ngày đêm tiếp diễn
Súng trên vai, cày nắm trong tay

Giặc bỏ xác đầy nương, đầy rẫy
Ruộng ta về lại lúa, lại khoai.

Gia Phú 2-1979

* Dốc Đỏ ở Cam Đường, cách Gia Phú 10km, nơi ta đánh địch quyết liệt.
---------------------------------------
Bài thơ được in trong tập "Bài ca thắng trận", Ban Vận động thành lập Hội VHNT Hoàng Liên Sơn

17 tháng 9, 2011

HÀNG KHÔNG QUÂN SỰ...

Người ta thường nghe đến tên: Cảng Hàng không Quốc tế Tân Sơn Nhất, mà rất ít người, thậm chí hãn hữu, mới biết sự có mặt của Ga Hàng không Quân sự, cũng nằm trong khu vực Tân Sơn Nhất. Nhiệm vụ của ga này, dĩ nhiên là phục vụ cho mục đích Quốc phòng - An ninh, thế nhưng nhìn cái sân vắng teo, dành để xếp các loại xe gắn máy, bật cười trước cái mác rất oách "Quân sự"... Nghe bí mật ghê!.

16 tháng 9, 2011

CHÉP LẠI BÀI THƠ, TỪ VÀNH ĐAI BIÊN GIỚI

Mai Thanh Hải Blog - Biên giới lúc nắng lúc mưa. Sáng tỉnh dậy, mây luồn qua khe cửa, vào tận đỉnh màn, như thể thanh niên trong cả bản cùng hút thuốc lào và tròn miệng, thổi trêu trêu, về phía mình.

Sương mây thế đấy, nhưng gần trưa, nắng bỗng bừng lên rực rỡ, tầm mắt thênh thang tìm màu trời xanh ngắt, qua những tán lá, giống như ai vừa dùng chiếc sào khổng lồ, đẩy những tảng mây u ám, lên cao.

Mà cũng lạ lắm nhé! Chiều biên giới sập xuống nhanh hơn bất kỳ nơi nào khác.

Nhoắng cái, màn đêm đã trùm lên mênh mông rừng núi, dìm bản làng trong màn đêm đen đặc.Sự hiện diện của con người, chỉ bằng những ánh đèn dầu le lói qua vách cửa của những ngôi nhà trong bản; tiếng lọc cọc mõ trâu cựa quậy đuổi muỗi; hồi kẻng báo họp thôn, nơi Trạm Công tác Biên phòng chốt giữ...

Trên miền biên giới 4 mùa trong 1 ngày này, khi còn nắng, thấp cao lội bộ dọc đường tuần tra Biên phòng, mù đường đi, ngả lưng trên sàn lá bản đồng bào, ai cũng kêu nhớ nhà tha thiết. Đêm trằn trọc khó ngủ, biến điện thoại thành đài phát thanh, lảnh lót lời hát: "Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa!", tự dưng thấy nhẹ lòng và nhớ. Nhớ đến nao lòng!..
--------------------------------------------------------------------------------

BÀI THƠ CHIA TAY NGƯỜI HÀ NỘI

Bùi Thanh Tuấn

Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
Cái lạnh đầu đông giật mình bật khóc

Hoa sữa thôi rơi sau giờ tan học
Cổ Ngư xưa lạnh lẽo dấu chân buồn

Trúc Bạch giận hờn phí cuối hoàng hôn
Để con nước thả trôi câu lục bát

Quán cóc vẹo xiêu dăm ba tiếng nhạc
Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều

Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu
Nhớ góc phố, con đường, hàng me bao kỷ niệm

Nhớ buổi chia tay mắt đầy hoa tím
Ngõ hoa giờ hút dấu vết hài xưa

Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa

(TP. Hồ Chí Minh - 1992)

Bùi Thanh Tuấn

CÓ PHẢI "MÃI LỘ" KHÔNG, NHỈ?

Một chú lái xe tải, lum khum chạy đến "trình giấy" cho các chú CSGT, của 1 tỉnh vùng trung du Bắc Bộ (mình giấu tý) vẫn ngồi trong xe. Kiểu này, trước hết là vi phạm Quy trình công tác, sau đó, chả biết có phải là "mãi lộ" mà báo chí đang nói, có phải không, nhỉ?..

NGƯỜI VIỆT NGHIỆN BLOG, DO ĐÂU?..

Võ Chung/bay vut.com.au - Xét về độ phủ, đa dạng về thông tin, thì các blog không thể bằng các báo, nhưng để đọc được bài phân tích chuyên sâu, phải nhờ đến các blog.

“Với tôi các blog đang hay hơn các báo”, Gia Vinh - một hướng dẫn viên du lịch ở TP.HCM nhận xét.

Vinh cho biết: Anh không có thời gian để đọc tất cả, mà chỉ đọc những blog viết về các vấn đề xã hội, gai góc mà mình thích, như blog của: Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện; các nhà văn Phạm Viết Đào, Nguyễn Quang Lập; nhà báo như Đào Tuấn, Mai Thanh Hải; đến các blog của Người buôn gió, mẹ Nấm…

Nhiều blog tại Việt Nam có số truy cập mỗi ngày từ vài nghìn, chục nghìn, đến cả trăm nghìn, lớn hơn nhiều tờ báo chính thống. Độc giả chỉ lướt qua các tờ báo mạng, nhưng lại sẵn sàng ngồi đọc nghiêm túc các blog và gởi bình luận.

Cty nghiên cứu Internet ComScore vừa công bố bản khảo sát trong 6 tháng đầu năm 2011 cho thấy: người dùng blog ở Việt Nam trung bình mỗi ngày dành hơn 30 phút để đọc, viết, gởi ý kiến… và đứng thứ 6 thế giới về ‘nghiện’ món blog.

“Blog hay hơn báo”

Một số tờ báo chính thống trong nước đã gọi các trang blog có lượng truy cập đông ở Việt Nam là “luồng gió độc”. Khổ nỗi càng cấm, càng đánh sập, thì thiên hạ lại càng truy cập đông.

Đình Thư, Phóng viên chính trị xã hội tại một tờ nhật báo ở Sài Gòn, nói: “Mỗi buổi sáng, khi mở máy tính, tôi luôn vào điểm blog anhbasam trước tiên. Sau đó, còn thời gian tôi mới vào những tờ báo mạng khác”. Theo Thư, trang blog này có nhiều bài viết sâu sắc khó tìm được trên các báo, bên cạnh đó phần điểm báo của anhbasam thì không trang nào bì kịp ở sự chọn lọc, thông tin đa dạng và bình luận sắc sảo.

Xét về độ phủ, đa dạng về thông tin thì các blog không thể bằng các báo, nhưng để đọc được bài phân tích chuyên sâu thì phải nhờ đến các blog.

“Với tôi các blog đang hay hơn các báo”, Gia Vinh - một hướng dẫn viên du lịch ở TP.HCM nhận xét.

Vinh cho biết anh không có thời gian để đọc tất cả mà chỉ đọc những blog viết về các vấn đề xã hội, gai góc mà mình thích, như blog của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện; các nhà văn Phạm Viết Đào, Nguyễn Quang Lập; nhà báo như Đào Tuấn, Mai Thanh Hải; đến các blog của Người buôn gió, mẹ Nấm…

Đề tài trong các blog đôi khi không mới, có thể đã được các báo phản ánh, tuy nhiên các blogger luôn có một góc nhìn phản biện, dí dỏm. Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, cũng là một blogger có tiếng, cho rằng: “Đọc blog sinh động hơn đọc báo, người viết thể hiện được cá tính qua bài viết”. Chính điều này đã làm cho các blog luôn có một lượng độc giả trung thành.

“Tất nhiên có nhiều bài viết, điều tra, phóng sự trên các tờ báo lớn như Tuổi trẻ, Thanh niên rất có chất lượng. Để viết được những bài như vậy, ngoài nhạy bén đề tài, không thể thiếu tư cách pháp nhân, sự đầu tư công sức, điều mà các blogger khó có thể làm được”, anh Thông - Một nhân viên kinh doanh ‘nghiện’ blog nhìn nhận.

Cần thông tin hay tâm lý tụ tập?

Xã hội Việt Nam hiện nay không phải như những năm thế kỷ 20 trở về trước: Quan nói gì, dân chỉ biết nghe, tin và làm. Với sự phát triển của Internet, xã hội Việt Nam đã trở thành một xã hội đa kiểm chứng. Người dân cần kiểm chứng thông tin và muốn được chia sẻ với mọi người.

Trong bối cảnh đó, các blog xuất hiện ngày càng đông và có chất lượng. Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, cũng là một blogger rất nổi tiếng ở Việt Nam, cho rằng: “Báo chí trong nước còn nhiều bất cập so với lượng thông tin người dân cần, do vậy họ phải tìm đến blog”.

Nhiều nhà văn, nhà báo, người am hiểu đã sử dụng blog như sân sau, khi không thể truyền tải những điều mình biết lên các công cụ xuất bản chính thống.

Nhà văn đồng thời cũng là một blogger nổi tiếng Nguyễn Quang Lập, tâm sự: “Blog có tính riêng tư, không bị biên tập, kiểm duyệt, nên ở đó người ta dễ nói thật hơn, dễ viết hơn”.

Blogger culangcat ngoài đời là một nhà báo lại chia sẻ: viết blog là cách hoàn thiện, chia sẻ giá trị cuộc sống, gây cảm hứng cho những đề tài nghiêm túc. Anh bắt đầu viết blog khi hai trận lũ lịch sử năm 2010 tràn qua quê hương mình (Quảng Bình) làm 74 người chết.

Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên nhìn nhận: “Chính cách viết sắc sảo, nhờ kinh nghiệm và vốn sống phong phú, ít né tránh các vấn đề, cập nhận thông tin nhanh, có tránh nhiệm đã khiến nhiều blog thu hút đông đảo người đọc”.

TS. Huỳnh Văn Thông, Trưởng khoa Báo chí và Truyền thông, trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TP.HCM, còn cho rằng: Người Việt Nam có tính tụ tập và thích tung hô, thể hiện, điều này cũng được mang vào trong văn hóa sử dụng blog.

TS.Thông dẫn chứng: Yahoo 360 trước đây, trên thế giới rất bình thường, nhưng ở Việt Nam rất ‘hot’.

Kênh xuất bản

Tiến sĩ Thông nhận định: Thế giới Internet đang có sự phân công, như các diễn đàn phục vụ nhu cầu chia sẻ, trao đổi về chuyên môn, còn mạng xã hội giải quyết nhu cầu giao tiếp, kết nối. So với các nước, điều kiện xuất bản của Việt Nam còn nhiều hạn chế, nên nhiều người đã dùng chính blog của mình để làm kênh xuất bản.

Nhà văn Quyễn Quang Lập cho biết: Có đến 60% bài viết của ông không đăng ở đâu ngoại trừ blog của mình. Do vậy blog như kho tài liệu, công cụ xuất bản của tác giả.

Theo TS. Thông, blog không cần chạy theo số lượng người truy cập, mà cần định hướng đối tượng quan tâm. Những ý kiến hay, bình luận nghiêm túc, sẽ tạo nên tính đồng sáng tạo và làm tăng giá trị của blog.

15 tháng 9, 2011

ĐỐI PHƯƠNG SẼ DÙNG VŨ KHÍ GÌ, KHI TẤN CÔNG VIỆT NAM?

Triumfvn - Nếu chiến tranh tương lai (xảy ra), đối với đất nước Việt Nam, đối phương sẽ sử dụng phương thức tiến công hoả lực bằng vũ khí công nghệ cao là chủ yếu.

Phương thức tiến công này nhằm mục đích giành quyền làm chủ trên không, làm chủ chiến trường, phá hoại tiềm lực kinh tế, quốc phòng, đánh quỵ khả năng chống trả của quân đội, tạo điều kiện thuận lợi cho các lực lượng tiến công trên bộ, trên biển, đổ bộ đường không và các hoạt động bạo loạn lật đổ của lực lượng phản động nội địa trong nước, gây tâm lí hoang mang, lo sợ trong nhân dân.

Qua đó gây sức ép về chính trị, để đạt mục tiêu chính trị, hoặc buộc chúng ta phải chấp nhận điều kiện chính trị, do đối phương đặt ra.

Nếu chiến tranh xảy ra, có thể xuất phát từ nhiều hướng: Trên bộ, trên không, từ biển vào...

Có thể diễn ra cùng một lúc ở chính diện và trong chiều sâu, trên phạm vi toàn quốc với một nhịp độ cao, cường độ lớn ngay từ đầu và trong suốt quá trình chiến tranh.

Tiến công hoả lực bằng vũ khí công nghệ cao của đối phương vào Việt Nam (nếu xảy ra), có thể là một giai đoạn trước khi đưa quân đổ bộ đường biển hoặc đưa quân tiến công trên bộ, với quy mô và cường độ ác liệt từ nhiều hướng, vào nhiều mục tiêu cùng một lúc.

Đánh phá ác liệt từng đợt lớn, dồn dập, kết hợp với đánh nhỏ lẻ liên tục ngày đêm, có thể kéo dài vài giờ hoặc nhiều giờ, có thể đánh phá trong một vài ngày hoặc nhiều ngày,...

Nghiên cứu một số cuộc chiến tranh cục bộ gần đây, vũ khí công nghệ cao được sử dụng ngày càng nhiều (vùng Vịnh lần thứ nhất vũ khí công nghệ cao 10%, chiến dịch "Con Cáo sa mạc" 50%, Nam Tư 90%).

- Trong cuộc chiến tranh vùng Vịnh (ngày 17/1/1991) Mỹ phóng 45 quả tên lửa hành trình Tomahawk (có 7 quả bị hỏng, 1 quả bị lực lượng phòng không bắn rơi), thì 37 quả trúng mục tiêu, tỉ lệ: 67%.

Trong chiến dịch "Con Cáo sa mạc" (từ 16-19/12/1998), Mỹ phóng 415 quả tên lửa hành trình, trong đó có 325 quả tên lửa Tomahawk phóng từ tàu biển, 90 quả AGM-86 phóng từ máy bay (xuất kích tổng cộng 650 lần/chiếc máy bay), dự kiến khả năng 100/147 mục tiêu của Irắc bị phá huỷ. Tuy nhiên tên lửa hành trình của Mỹ và liên quân chỉ đánh trúng khoảng 20%, vì Irắc đã có kinh nghiệm phòng tránh.

- Chiến tranh Irắc lần hai (2003) chỉ sau 27 ngày đêm tiến công, Mỹ - Anh đã thực hiện 34.000 phi vụ, phóng hơn 1000 quả tên lửa hành trình các loại, trong đó có hơn 800 quả tên lửa Tomahawk, hơn 14.000 bom đạn có điều khiển chính xác.

Từ những khảo sát thực tế trên, rút ra một số điểm mạnh và yếu của vũ khí công nghệ cao như sau:

- Điểm mạnh:

+ Độ chính xác cao, uy lực sát thương lớn, tầm hoạt động xa.

+ Có thể hoạt động trong những vùng nhiễu, thời tiết phức tạp, ngày, đêm, đạt hiệu quả cao hơn hàng chục đến hàng trăm lần so với vũ khí thông thường.

+ Một số loại vũ khí công nghệ cao, được gọi là vũ khí "thông minh", có khả năng nhận biết địa hình và đặc điểm mục tiêu, tự động tìm diệt...

- Điểm yếu:

+ Thời gian trinh sát, xử lí số liệu để lập trình phương án đánh phá phức tạp, nếu mục tiêu "thay đổi" dễ mất thời cơ đánh phá.

+ Dựa hoàn toàn vào các phương tiện kĩ thuật, dễ bị đối phương đánh lừa.

+ Một số loại tên lửa hành trình có tầm bay thấp, tốc độ bay chậm, hướng bay theo quy luật... dễ bị bắn hạ bằng vũ khí thông thường.

+ Tác chiến công nghệ cao không thể kéo dài vì quá tốn kém. Dễ bị đối phương tập kích vào các vị trí triển khai của vũ khí công nghệ cao.

+ Dễ bị tác động bởi địa hình, thời tiết, khí hậu dẫn đến hiệu quả thực tế khác với lí thuyết.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Tít bài được thay đổi lại, mệnh đề "địch" (trong bài viết nguyên bản) được thay đổi thành "đối phương", để người đọc dễ hiểu. Do công tác biên tập, thành thật xin lỗi tác giả việc thay đổi mệnh đề này.
* Hình ảnh minh họa trong bài là công tác huấn luyện, bảo quản vũ khí - trang thiết bị, sẵn sàng chiến đấu của một số đơn vị, thuộc Quân chủng PKKQ,QĐNDVN