10 tháng 4, 2012

SINH TỒN ĐÔNG KHÔNG BAO GIỜ SAY NGỦ.

Mai Thanh Hải - Đến Sinh Tồn Đông lúc ban trưa, nhìn từ tàu vào thấy đảo chon von bên mép nước và hực lên trong nắng chói.

Thả neo tàu cho bộ phận mặt boong lẻng xẻng thả neo, hạ xuống chuyển tải, đã thấy nhiều thành viên trong Đoàn Công tác lục tục thức dậy, buộc chặt dép nhựa, thắt chặt miệng túi bảo quản, chờ lúc gọi tên xuống xuồng vào đảo.

Lại lạch tạch cả cây số trên biển, giữa nắng gió và mênh mông trời nước để vào với đảo yêu thương, đầy ắp bóng áo trắng bộ đội Hải quân mong ngóng rìa đảo.

Ừ! Tính ra đã 5 tháng nay, đảo chưa có khách đến thăm. Với phụ nữ thì tròn 1 năm, toàn đảo chưa được ngắm nhìn, nghe nói nên hảo hức, chờ đợi đến quên ngủ trưa, cũng là điều bình thường.

Mình đã từng ra Sinh Tồn Đông từ mấy năm trước, nên cũng biết tí ti về đảo. Đại thể: Đảo Sinh Tồn Đông nằm ở khu vực phía Bắc quần đảo Trường Sa, cách đảo Sinh Tồn khoảng 15 hải lý về phía Đông.
Sinh Tồn Đông

Đảo chạy dài theo hướng Tây Bắc - Đông Nam và nằm trên 1 nền san hô ngập nước.

Rìa ngoài của nền san hô ngập nước này cách bờ đảo từ 300 - 600m.

Đảo có chiều dài khoảng 160m, chiều rộng khoảng 60m.

Xung quanh đảo có bờ cát rộng từ 5 - 10m, phía 2 đầu của đảo đều có doi cát.

Doi cát phía Đông Nam dài hơn doi cát phía Tây Tây Bắc và có kích thước khoảng 140 x 45m, cả 2 doi cát này thường di chuyển theo mùa sóng gió.

Đất trên đảo là cát san hô nên hầu như không trồng được cây ăn quả, rau xanh mà chỉ phù hợp với các loại cây nước lợ như mù u, phong ba, phi lao, rau muống biển, cây bàng quả vuông, cây bão táp. Đất ở đảo, qua cải tạo có thể trồng được rau xanh.
Quả sai lúc lỉu trên cây bàng vuông

Giống như nhiều đảo cấp 3 khác trên quần đảo Trường Sa, đảo không có nước ngọt nên mọi thứ sinh hoạt liên quan đến nước, đều nhờ vào công tác dự trữ.

Bé tí và thiếu thốn của đảo chả là gì so với những sự rình rập của tàu thuyền Trung Quốc trong khu vực và xung quanh đảo.

Anh em bộ đội ngoài đảo, có lẽ không tham gia ngành... Ngoại giao nên rất rành mạch chỉ thẳng "bọn rình rập là Trung Quốc" chứ không uốn éo "nước ngoài, đối phương, tàu lạ" như trong đất liền và bảo: "Là đảo nhỏ cấp 3, cạnh các đảo Gạc Ma, Huy Gơ, Vành Khăn do Trung Quốc chiếm đóng trái phép, đảo Sinh Tồn Đông có một vị trí chiến lược hết sức đặc biệt và là một trong những đảo tiền tiêu của Tổ quốc".

Sau Lễ chào cờ theo Điều lệnh, trong khi Đoàn công tác chia nhau, người đi làm việc với chỉ huy đảo, người thăm hỏi đời sống bộ đội, người giao lưu - hát hò với cán bộ chiến sĩ... mình tót ngay lên Đài quan sát, bởi thấy trên này, cậu chiến sĩ trực gác không thi thoảng len lén, tranh thủ cúi xuống nhìn khách, ngắm chị em như ở một số đảo khác, mà cứ cúi gằm dán mắt vào chiếc ống nhòm to đùng, hướng ra phía biển.
Theo dõi sát sao tàu Trung Quốc

Cậu chiến sĩ trực gác quê Thái Bình, mồm nói chuyện với mình nhưng mắt vẫn dán chặt vào ống nhòm.

Mình giương máy ảnh, kéo room theo hướng và thấy rõ mồn một chiếc tàu cá dài dài bẩn bẩn rất đặc trưng của Trung Quốc, hùng hục kéo theo sau cả chục chiếc thuyền con, với đám người trần trùng trục, đầu cắt cua trên boong.

"Cái tàu to bọn em gọi là tàu mẹ. Nó chở cả chục cái thuyền trong bụng, đến chỗ đánh bắt là dừng lại, thả cho bọn tàu con ùa xuống, tỏa ra đánh bắt, cuối ngày lại chui vào tàu mẹ và cõng nhau đến điểm khác" - Chiến sĩ trực gác bảo vậy và đanh mặt: "Bọn này ngang ngược và nham hiểm lắm nên phải theo dõi sát!".

Đứng trên đài quan sát, mình không chỉ nhìn thấy bọn "tàu mẹ, tàu con" tham lam, hiểm độc mà còn thấy cả cái nhà to chình ình của Trung Quốc trên bãi ngầm Huy Gơ mà chúng đã chiếm giữ từ năm 1988.
Căn cứ của lính Trung Quốc trên bãi Huy Gơ

Điểm đóng quân của chúng, to gấp chục lần so với nhà của bộ đội ta đang ở, trên các đảo chìm và còn có cả sân đỗ cho máy bay trực thăng.

Nhìn khối nhà bê tông chình ình, ngang ngược của chúng, mắt muốn nổ tung.

"Bọn này nhiều trò bẩn lắm, lơ là mất cảnh giác là bị cắn trộm ngay" - Ai đó trong Đoàn công tác nhắc vậy, khiến anh em chiến sĩ cười hiền: "Ở đảo tiền tiêu này, chúng em không được phép ngủ say, dù ban ngày hay ban đêm!".

Ừ!. Cố gắng lên các em nhé!. Các em căng mắt thức để toàn quần đảo, toàn đất liền được ngủ yên - Điều này, hình như chỉ những người ra với Trường Sa, đến với Sinh Tồn Đông thấu hiểu một cách thực sự.

Cũng như, có ở lại với Sinh Tồn Đông thì mới không hồn nhiên hít hà như mấy em văn công đi nửa bước đã say sóng nằm vật "khói hương nghi ngút", thấy buổi chiều chim biển đậu kín hàng cọc quanh đảo là: "Đẹp quá! Tuyệt quá". Bởi hàng cọc đó được dựng lên không chỉ bằng mồ hôi, công sức mà còn bằng cả máu của những người lính đảo, để vừa chống quân đổ bộ, vừa làm chỗ đậu cho chim.
Cọc chắn sóng - chống đổ bộ - nuôi chim và... bia tập bắn

Những người lính Trường Sa, mỗi khi đến Sinh Tồn Đông, buổi chiều thường kéo nhau ra mép đảo ngắm hoàng hôn, chim biển lượn về chấp chới và kể lại:

Ngay từ khi quân ta ra đóng giữ ở đảo Sinh Tồn Đông (17/3/1978), nhận thấy địa hình, khí hậu ở đây khá phức tạp, Tướng Nguyễn Chơn - khi đó là Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, đã có ý tưởng xây dựng hàng cọc chắn sóng quanh mép đảo để bảo vệ, phía trên là những khay cát cho đàn chim làm tổ.

Trải qua bao mùa mưa nắng, người và chim nhạn biển đã trở nên thân thiện, cùng bầu bạn và gần gũi bên nhau để vượt qua sóng gió khắc nghiệt của đại dương, trở thành một biểu tượng về ý chí kiên cường và sức sống mãnh liệt của Trường Sa giữa biển Đông đầy bão tố.
Chào tạm biệt

Với mình, câu chuyện về những người lính không bao giờ biết ngủ say ở Sinh Tồn Đông còn là biểu tượng của tinh thần Việt Nam cảnh giác và sẵn sàng, đến nao lòng...

Rời Sinh Tồn Đông lúc chiều tà, hầu như cả đảo đổ hết ra cầu cảng tý hon, tiễn đoàn. Mấy chị trong Đoàn rưng rức khóc khi thấy những lính trẻ 18-20 cuống quýt nắm tay, giật áo gọi: "Bu ơi! Má ơi!".

Đám đàn ông con trai cả úy, tá lẫn tướng nhìn cảnh đó cũng hoe mắt, quay ra biển đang mòng mọng hoàng hôn. Ai đó nảy ra sáng kiến: "Cùng hát 1 bài nhé!". Thế là cả khách lẫn chủ cùng kề vai, vỗ tay hát: "Vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hy sinh, anh em ơi vì nhân dân quên mình!" trong buổi chiều ráng đỏ.
Nước mắt của đất liền trên cầu tàu Sinh Tồn Đông
Xuồng ra xa rồi, bập bềnh giữa bao la trời nước, nhìn vào đảo chỉ thấy màu sâm sẩm tối, vẫn thấy màu áo trắng lính đảo chen chân trên cầu xi măng, cầm hết mũ trên tay vẫy đến rối rít, thành những đốm trắng mỏng mảnh.

Chị nào đó ngồi trên xuồng nghèn nghẹn: "Thôi! Đừng vẫy tay nữa kẻo các con nó mỏi tay mất!" khiến lòng mình như có ai cầm sợi dây thắt lại:

Nhất định, mình sẽ quay lại với Sinh Tồn Đông và trong hành trang mang ra đảo nhỏ không say ngủ, chắc chắn sẽ có rất nhiều trà thơm, thuốc lào để cùng thức với các em, canh chủ quyền Tổ quốc yêu thương.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tàu trực cùng Sinh Tồn Đông
Tạch tạch vào thăm đảo
Chào cờ Tổ quốc trên đảo tiền tiêu
Xin thề hy sinh tất cả vì Tổ quốc Việt Nam XHCN
Bên bia chủ quyền
Lính đảo
Giao lưu văn nghệ với các chị em
Ngóng 1 tý cho đỡ nhớ
Trên đảo cũng có 1 khoảnh sân
Lồng chim dưới tán bàng vuông
Điện gió cho đảo sáng bừng
Bếp ăn trên bể nước
Nhà ở của... rau xanh
Chiều nay ăn cá rán
Cây phong ba
Em với bác Giới, Cục Tác chiến chụp 1 pô nhé!..


Chào đảo, chúng tôi về...
 

NHÀ GIÀN THÂN THƯƠNG

Biển sau bão, cứ tưởng sẽ lặng được lâu lâu, ít nhất là hết chuyến đi. Nhưng chẳng ngờ đùng phát, mới qua 1 đêm ngủ, sáng dậy đã thấy bung biêng chao đảo như quấy bột. Biển động đến cấp 4, sóng lừng lừng nhưng Trưởng đoàn công tác vẫn chỉ đạo Trợ lý Tác chiến và Lữ đoàn 171, tìm mọi cách lên nhà giàn Huyền Trân (DK1/7) thăm và làm việc với bộ đội, bởi từ Tết đến nay, hình như chưa có khách nào ghé qua với anh em. Xuồng chuyển tải của tàu hì hụp kéo tụi mình lách qua chân sóng vào và lượn vòng tìm cách tiếp cận. Sau gần 1 tiếng ngoi lên thụp xuống, rút cục cũng được anh em kéo tuột lên nhà giàn. Có nhiều chuyện kể thêm về nhà giàn lắm, nhưng đưa trước cái hình chụp với Phó Chính ủy Lữ đoàn 171, trước khi cho máy ảnh vào túi bảo quản, chới với lao từ nhà giàn xuống xuồng và lại hì hụp quay trở lại con tàu thân yêu... 

4 tháng 4, 2012

SƠN CA YÊU DẤU!.

Phải nói ngay là sóng 3G của Vịt teo ngoài này rất lởm và để post được 1 hình ảnh, mình phải lồng lộn cầm máy tính giơ cao hạ thấp và chạy khắp tàu, rút cục mới tải lên được. Chính vậy nên chỉ post 1 cái hình này và nói với mọi người: Mình rất nhớ nhà, nhớ đất liền. Gần 2 tuần rồi chứ ít đâu!. Hình này d,ĩ nhiên lại do chú Vinh Hải (PV Báo Lao động) nháy cho mình rồi. 2 anh em thi thoảng cũng phải chụp cho nhau chứ!..

2 tháng 4, 2012

LÍNH TRẺ!..

Lính mới nên vẫn trẻ con, thấy ai gọi quay lại chụp hình đều giơ 2 ngón tay hình chữ V và "Zê! Zê!" như Miu - Khoai nhà mình, khiến chỉ huy phải phì cười nhắc nhở: "Dê với gà cái gì!". Thôi! Vẫn biết là kỷ luật Quân đội, nhưng cả năm sống trong doanh trại, quay đi quay lại tuyền đàn ông quân phục, nay có bóng dáng dân chị - chị em và ai cũng quý và thương bộ đội như thế, thì cũng thông cảm với lính mới tý. Vẫn trẻ con 17 - 18 đấy mà!..

1 tháng 4, 2012

NUÔI QUÂN TRÊN BIỂN TRƯỜNG SA

Mai Thanh Hải - Chả phải do tàu nằm ì 1 chỗ neo đậu tránh bão đến mấy ngày, khiến mình rỗi rãi sục sạo khắp cái không gian nhỏ hẹp giữa biển mênh mông, bám càng tổ nuôi quân chăm lo cho những người đi biển theo tiêu chuẩn ngày 4 bữa và thông cảm, khâm phục các chàng con trai nhưng thạo việc "cơm dẻo canh ngọt" hơn cả các nhân vật, đại loại tham gia Chương trình "Vào bếp", "Món ngon" phát nhan nhản trên tỷ kênh Truyền hình, như bệnh dịch.

Thế nhưng những ngày biển động, sóng cao ngất đầu này, được chứng kiến và tham gia công việc cùng các "anh nuôi", mình càng phục lăn, đến lác cả mắt.

Toàn đàn ông thanh niên, sĩ quan - chiến sĩ Hải quân, cả đời chỉ quen với tàu chiến, súng đạn... nhưng khi được điều động sang tham gia tổ nuôi quân, những lính biển này tạm gác chuyện súng pháo sang 1 bên, tất bật từ 4 giờ sáng đến 12 giờ đêm với việc nấu cơm, thái thịt, nhặt rau, nấu nướng giữa bập bênh sóng biển, chia thức ăn, bê đến tận phòng khách đi tàu và rồi lại thu dọn, rửa bát quét tàu...

Cứ lặp đi lặp lại ngày 4 lần như vậy, cho bữa ăn sáng - trưa - chiều - tối.

Cường độ làm việc cao như vậy, nhưng việc ăn ở của anh em đơn giản đến nao lòng: Cả tổ phải mắc võng ngủ nghỉ ở.tren boong, nơi để hàng - thực phẩm giữa thông thống gió biển, nước tạt lên hàng ngày và lạnh cóng mỗi đêm.

Những ngày sóng gió bão bùng, nhìn anh em không được phép say sóng như những người trong Đoàn công tác của mình, chạy đi chạy lại lo từng bắt cơm, cốc nước cho toàn tàu, cứ thắt lòng lại thương và khâm phục đồng đội.

Còn những người trong Đoàn công tác thì tấm tắc: "Bộ đội mình giỏi thật. Thế này, chả ngại bọn cướp biển" và mình xin được ghi công trong lòng mình về họ - Những người lính biển tài hoa, dũng cảm và nhiệt huyết của Lữ đoàn 162, Vùng 4 Hải quân.
-------------------------------------------------------------------------------------------
Âu cơm và nồi đựng canh đã được rửa sạch sẽ
Gạo dự trữ cho chuyến công tác trên biển dài ngày
Rau xanh chuẩn bị chế biến
Tổ nuôi quân đang... tác nghiệp
Nấu cơm bằng nồi cơm điện
Xào xào nấu nấu
Hôm nay có món tôm tươi
Cực khéo tay và cần mẫn
Thịt bê xào nhé
Thích nhất là có món cà pháo trên biển
Món cá rán
Người cũ dạy người mới cách chia thức ăn cho từng mâm
Tiêu chuẩn của từng mâm cho vào khay nhé
Rau muống luộc cũng phải chia đều
Đều tăm tắp trước khi vào mâm
Lên mâm
"Thành quả cách mạng" của Tổ nuôi quân

CỨ YÊN TÂM ĐÁNH CÁ, KHÔNG PHẢI SỢ THẰNG NÀO!

Bây giờ, 2 chiếc tàu Đinh Tiên Hoàng và Lý Thái Tổ của Hải quân Việt Nam có lẽ là niềm an tâm, tự hào nhất của bà con ngư dân. Chả thế mà 2 "cụ" đi đến đâu là được đón nhận, trầm trồ đến đấy. Hôm rồi mình ghi được quả hình rất tâm đắc: Trời bão gió, "cụ" Đinh Tiên Hoàng vẫn phăm phăm lướt sóng ra khơi, theo sau "cụ" là lũ lượt tàu cá to nhỏ, ai cũng tươi tắn ngước nhìn "cụ" một cách ngưỡng mộ, thèm thuồng. Một bác ngư dân lái quả tàu cá bé tí hin, phấn khích chạy hết cỡ kiểu như định... tổ lái, mắt cứ dán về phía "cụ", chả thèm để ý đến lưới câu gì cả. Có lẽ "cụ" Đinh đang bảo với bà con ngư dân: "Có tao đây rồi, cứ yên tâm ra biển mà bắt cá, chẳng phải sợ bố con thằng nào cả!". He! He!..

31 tháng 3, 2012

ANH RA ĐẢO EM NHÉ!

Hôm rời quân cảng Cam Ranh ra đảo, mình cứ rưng rưng trước cảnh cậu sĩ quan này: Mới ra Trường, phải ra công tác ngoài đảo nên cứ loanh quanh, thảng thốt gọi vợ: "Anh ra đảo em nhé!". Qua loa điện thoại giữa sóng gió ù ù, tiếng cô vợ cũng cuống cuồng chen vào nức nở: "Về với em anh nhé!" khiến mình như khụy xuống, rã rời: Ước được 1 phần thôi, như đôi trẻ bởi với mình, chuyến đi này thật chống chếnh, thiếu hụt xa xăm. Khoai ơi! Giá mà ba gọi được cho con trước khi tàu rời cảng, u u cất tiếng chào đất liền cùng khẩu lệnh: "Báo động chiến đấu, tàu hoạt động trên vùng biển", thì có sóng gió gì, cũng cam lòng. Nhớ con và đất liền, nhiều lắm!...

30 tháng 3, 2012

MÌNH ĐANG SỐNG NHỮNG NGÀY KHÔNG QUÊN

Mai Thanh Hải - Quên làm sao được bởi những ngày này gió bão đến kinh người, nhưng chúng mình vẫn mạnh khỏe, cùng cuộc sống quân ngũ.

Mà chính xác hơn, phải gọi là "rèn luyện cuộc sống quân ngũ".

Này nhé!. Phòng trên tàu bé tí hin, vài mét vuông là cùng, chỉ dành cho tiêu chuẩn 4 người đã chật đến không thể tưởng tượng nổi là sẽ sinh hoạt thế nào, mà nay phải chứa những 7 ông đàn ông, toàn to cao lực lưỡng đúng chất "to cao đen hôi" (mỗi mình là còi nhất. Hu! Hu!).

Đã vậy, ông nào cũng lỉnh kỉnh đồ đoàn, từ quần áo mũ mãng, máy móc thiết bị cho đến đồ ăn thức uống, quà bánh... toàn chất lù lù cao hơn người.

Quan trọng nhất, khoang chỉ có 2 giường tầng với 4 chỗ nằm có chiều ngang 5 gang tay, nên đành mượn chiếu trải ra mặt sàn bé tý còn lại, thay nhau hôm ngủ giường, hôm ngủ đất cho... công bằng.

Chỗ ngủ sàn 3 người này, còn là chỗ ăn cơm, uống trà, hội họp và... "sinh hoạt chi bộ" (hí! hí!) suốt cuộc hành quân.

Trong phòng cũng có 3 cái võng đấy, nhưng Trường Sa mùa này sóng gió dữ dội, áp thấp nhiệt đới luẩn quẩn quanh đảo nay đã thành Cơn bão số 1, khiến ý định san sẻ quân số ra nằm võng ngoài boong tàu không thể thực hiện nổi.

Mà nếu không có bão, nằm võng ngoài boong cũng rất dễ lăn xuống biển.

Hôm đầu biển tương đối lặng, mình dính ngay phiên nằm đất nên hùng dũng vác võng ra boong kê gối trùm chăn ngủ. Gần sáng, biển động, sóng tung nước lên ướt nhép, lạnh buốt bên vai phải mới tỉnh giấc, lập cập chui vào phòng để... gối đầu lên bao hàng, lơ mơ từ 4 giờ sáng đến 5 giờ 30 phút, nghe loa phát thanh dõng dạc: "Toàn tàu báo thức! Báo thức toàn tàu!" mới bật dậy.
Vất vả, khó khăn và thiếu thốn đủ thứ, nhưng vẫn chẳng là gì so với lính tàu - lính đảo đã, đang trải qua nên cả "Chi bộ" hò nhau: "Bộ đội sống được thì mình sống được!".

Phải sống thôi, dù gió bão đang ầm ầm khắp biên đảo, gió bão cũng đang ầm ầm ngay trong lòng mình và bao bộn bề, lo toan đang nhân lên sức nặng, đợi mình ở trong đất liền, ngay sau chuyến đi dằng dặc dài cả tháng.

Nhiều bất trắc đang rình rập quanh chúng mình lắm. Nhưng mình tự hào bởi đang sống những ngày, không thể nào quên!..

Bàn thờ nhỏ cầu mong hải trình bình an
Nơi để hàng cũng được tận dụng thành chỗ ngủ
Chuẩn bị bữa ăn trên tàu
Rượu Vodka Men do Cty Men tặng Đoàn công tác và đảo Trường Sa trong bữa liên hoan hiếm hoi ngoài boong
Đóng chặt cửa để... uống bia trộm và thưởng thức đặc sản địa phương của 1 thành viên trong phòng
Đến giờ nấu cơm, xuống phụ giúp anh em thôi

Nhớ 3 gái nhà mình quá, mặt cứ đần thối ra và PV Vinh Hải lại chộp được. Hơn 1 tuần xa nhà rồi, còn 2 tuần nữa cơ!..
Những đồng đội yêu thương
  

28 tháng 3, 2012

ỐI GIỜI! CỤ LÝ!..

Phóng viên Vinh Hải (Báo Lao động) chộp được quả thở dài thườn thượt này của mình, hôm ngồi bên cạnh Cụ Lý, trước khi lên cái tàu cháu chắt chút chít của Cụ, để lại ra biển!..

NHỚ LẮM ĐẤT LIỀN ƠI...

Cả tuần lênh đênh trên biển, lang thang trên HQ... giữa sóng gió, áp thấp nhiệt đới. Nhớ đất liền quá!..

"LÃO THẦY BÓI GIÀ"...

Mai Thanh Hải - Trang Blog của nó tên là Lão Thầy Bói Già, nhưng khi mình đăng lại bài của nó, mình ghi tên thật: Đinh Vũ Hoàng Nguyên.

Nó là họa sỹ. Nghề chính là vẽ trang đấy, nhưng hình như người ta biết đến nó nhiều hơn qua các trang viết, vần thơ, đoạn viết ngắn.

Nó viết không nhiều, nhưng đã viết dòng nào ra dòng nấy, với những câu chữ thâm thúy, trí tuệ mà cũng cũng rất trần tục, đời thường và hài hước hóm hỉnh. Nhất là khi viết về những ngóc ngách, khía cạnh của đời sống, giọng văn thấm đẫm lòng thương con người ấy, như nghẹn lại trước những mảnh đời, kiếp sống.

Trái lại với giọng văn hài hước (nhiều khi thô nháp thậm chí hơi tục), thơ của nó rất nồng nàn, ấm áp, dịu dàng, man mác và gượng nhẹ, trong trẻo như thơ của 1 thiếu nữ.

Mình chơi với nó đã được mấy năm rồi. Thi thoảng gọi nhau khề khà bia rượu và lần nào, cũng cãi nhau về một vấn đề gì đấy, rất nảy lửa (nhưng sáng hôm sau thì quên luôn, hôm sau gặp lại... cãi lại).

Hôm rồi vào Bệnh viện ngồi với nó, cứ nghẹn lại với ước ao từ đôi môi khô nứt, thều thào: "Nếu khỏe, tôi sẽ bỏ việc, đi cùng với ông lên với bọn lít nhít vùng cao!".  Cố lên Nguyên nhé!. Tao sẽ đưa mày lên vùng cao, chơi với bọn vùng cao, như mày động viên tao: "Đấy là việc rất ý nghĩa, trong cuộc đời con người!"...

Chép lại bài thơ của mày, viết hôm nào, mà tao rất thích Đinh Vũ Hoàng Nguyên - Lão Thầy Bói Già nhé!.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------

CÓ MỘT PHỐ VỪA ĐI QUA PHỐ


Có bao người vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố
Có chút lòng khẽ chạm… làn rêu.

Phố, kẹo lạc kẹo vừng.
Con dế thơ ngây gáy vào cơn ngủ
Nắng câu Kiều thơm gió những vòm đêm 
Cánh cò lạc bờ đê
cò dò trên ngói
bỗng gặp cái cò trong tiếng à ơi…

Phố, làng lúa làng hoa.
Người trong phố về quê trong phố 
Ngã tư lòng
vương
ngát sen hương…

Phiên chợ đầu hôm 
Sông Hồng cong mình trên bờ vai thành phố.
Người quang gánh gánh hồn làng về phố 
Mùa nước đỏ mắt người cũng đỏ 
Mỗi mảnh trăng phôi trên mỗi mảnh đời…

Cửa ô
im lìm.
đoàn quân
chuyển mình lên biên giới 
Những giọt hai mươi hợp dòng xa phố
Ngọn đèn - Tim
cháy thâu sương... 
Có người cha tiễn con
mắng vợ mình mau nước mắt.

Nhưng đêm ấy là đêm
mờ mưa, sao tắt 
Gò má người cha
mọng
thắp ánh sao…

Vỉa hè
lang thang.
đứa trẻ không nhà
trèo sấu trèo me đi bán
Sau cơn mưa
gẫy rắc
cành me… 
Người đàn ông
nước mắt không rơi suốt thời chinh chiến 
Bỗng mặn mòi se giọt… giữa vành môi!.

Khúc ơ khúc ơ…
Đêm qua 
Tiếng rao cũ lạc người trên gác cũ 
Có cụ già cô đơn bỏ phố 
Chị hàng rong
đặt tấm bánh trên bàn thờ, hương đỏ
Những mảnh lòng chưa thành quen trong phố 
Khóc ngậm ngùi tiễn tưởng một người thân...

Bình minh bay từ khung cửa sổ
Dòng sông trôi từ khung cửa sổ
Đa - Nuýp
xanh
sắc cốm Vòng
Những mảng trầm thiêm thiếp giấc đông
Bỗng mở mắt cái hoa lên tháng
Có người con gái
Dịu dàng đưa tháng qua môi

Ta bên nhau trên phố của bao người
Bao ân tình vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố!
Có một người lắng phố, bên em.

Em hồn nhiên cho phố hồn nhiên
Tóc phả mái bên chiều
phai phai nắng ngói…
Thân thương quá!
lòng sao chợt hỏi
Phố của mình có nối,… phố trong em?!
----------------------------------------------
* Trả lời một số bạn đọc: Họa sĩ - Blogger Đinh Vũ Hoàng Nguyên đang nằm điều trị Bệnh viện Vạn Xuân (nằm trong Bệnh viện Y học Cổ truyền, Bộ Công an), trên tầng 6. Tuy nhiên, do sức khỏe yếu nên Nguyên không thể nói chuyện, tiếp bạn nhiều được. Các bạn có thăm Nguyên, cũng thông cảm với hoàn cảnh của Bói lúc này nhé!.. Hãy cùng cầu chúc cho Bói khỏe lại, với chúng ta...

THÂN THƯƠNG LẮM, TRƯỜNG SA!..


SÓNG TO GIÓ LỚN LÂU THẾ, TRƯỜNG SA ƠI?

Sóng cấp 5 cấp 6, giật cấp 7 cấp 8 lâu thế, Trường Sa ơi?