11 tháng 9, 2012

KHÔNG CÒN ĐẠO LÝ?..

Nguyễn Thế Thịnh - Sáng nay, đọc bài "Ngỡ ngàng thuế thu nhập cá nhân", trên Thanh Niên mà tức ứa máu:

"Thay vì giữ nguyên mức khởi điểm chịu thuế thu nhập cá nhân 9 triệu đồng/tháng và mức giảm trừ gia cảnh 3,6 triệu đồng/người/tháng như Tờ trình của Chính phủ, Ủy ban Tài chính Ngân sách Quốc hội vừa họp và đề xuất mức khởi điểm chịu thuế là 7 triệu đồng, mức giảm trừ gia cảnh là 2,8 triệu đồng/tháng và mỗi người nộp thuế chỉ được giảm trừ cho 2 trường hợp".

Mức thuế này nếu có sẽ áp dụng từ năm...2014, tức là phải 2 năm nữa. Hai năm sau thì thu nhập 7 triệu còn đáng gì?..

Điều đáng nói ở đây, mỗi người nộp thuế chỉ được giảm trừ cho 2 trường hợp giảm trừ gia cảnh.

Như thế, buộc họ phải chọn hoặc là phụng dưỡng cha mẹ, hoặc là nuôi con.

Một sự ép buộc trái đạo lý và rất...dã man.

Sáng nay lại đọc trên các báo, giá xăng dầu lại tiếp tục lên, lúc này thì không ứa máu mà...hộc máu.

Có cảm giác Đại biểu Quốc hội không còn là của dân, mà họ là người của Chính phủ, tận thu đến mức tột cùng, chỉ vì  cái gọi là "tăng nguồn thu".

Thưa các ông bà Nghị!..

Chúng tôi đây đi làm, tháng ngang mức 9 triệu để đóng thuế như Dự thảo, cũng đã è cổ ra rồi. Vì sao?.

Vì chúng tôi còn phải sắm thiết bị phục vụ nghề nghiệp, mà công nghệ ngày một thay đổi, toàn là thứ tiền khủng; bao nhiêu thứ phục vụ cho tác nghiệp như điện thoại, iternet, xăng xe... đều tự bỏ tiền túi ra mà lo, không được như những người Nhà nước sắm cho đến tận lỗ đít.

Sao các ông bà lại có thể nghĩ ra được chuyện: Chỉ giảm trừ gia cảnh cho 2 người, hoặc là nuôi con, hoặc là nuôi cha mẹ, hoặc "Tao chỉ cho chừng đó thôi, chia nhau mà sống!" - Mất đạo lý đến thế, mà các ông cũng có thể làm được?..

RUN RẨY TRƯỚC SỰ THẬT

Mạnh Quân - Sợ thật đấy nhỉ. Viết cái gì bây giờ cũng sợ.

Danh sách khuyến cáo điều không nên viết mỗi ngày lại được bổ sung thêm vài thứ: Hôm trước thì bảo viết vụ bắt này thì theo TTXVN, theo cơ quan điều tra… không comment, không suy luận. Hôm sau thì bảo: Có thể đưa tin giá vàng, giá USD nhưng không được cho là do ảnh hưởng bắt ông này, ông kia…

Mà tin tức bây giờ loạn thật.

Tin đồn thì có lúc rất đúng, lúc không, lúc rất tào lao, nghe là biết toàn tin tào lao...

Nhưng trên báo chí chính thống cũng kém gì?.

Đầy lúc tin tào lao hoặc có Tin đăng thì đăng một lúc lại gỡ, không một lời giải thích tại sao gỡ, như bài về Đặng Thành Tâm ôm 600 tỷ đi đâu trên Petrotimes.

Rồi tin cũng về Dương Chí Dũng bị bắt ở đâu, thế nào... lên được một tý cũng gỡ.

Các bài đả phá anh Huệ không chịu giảm thuế nhập khẩu xăng dầu cũng gỡ… loạn hết cả lên.

Mà những cái bị gỡ có phải cái nào cũng sai đâu: Ví dụ cái bài về anh Huệ không chịu giảm thuế nhập khẩu xăng cho dân tình bớt chút tiền mua xăng...của Phamtuyentpo trên Tiền Phong có qué gì đâu mà cũng gỡ?.

Mấy tuần trước, có bạn nào lên FB than thở: “Cái đắt giá nhất ở Việt Nam hiện nay là sự thật”.

Một câu nói đáng suy nghĩ.

Đúng thế. Chỉ cần có chỗ nào đưa ra những thông tin không những hay mà lại đúng, thì thiên hạ đổ xô vào xem ngay.

Đơn giản là người ta cần thông tin, cần sự thật.

Hàng trăm tờ báo cả Báo in, Báo Online đang kêu khó khăn. Đừng chỉ bảo là do kinh tế khó khăn, doanh nghiệp ít quảng cáo…

Ừ!. Thì có lý do đó, nhưng cái chính là thiếu những thông tin giá trị, đáng đọc.

Chẳng thế mà có những trang Web, đọc free sao mà thiên hạ vào đọc lắm thế, hàng chục triệu lượt đọc. Nó mà chính danh, thu dược quảng cáo thì các ông ăn cám hết.

Cơ bản là có nhiều sự thật lớn và người ta đang phải lẩn tránh nó.

Tôi cũng phải lẩn tránh chứ?. Nếu không lẩn tránh, tôi không thể tồn tại.

Không chỉ lẩn tránh, chúng ta thực tế đang run rẩy trước sự thật.

Không phải là những sự thật về chuyện giá cả, học hành, môi trường…vớ vẩn. Có nhiều sự thật vẫn được đăng tải, nó không sai nhưng chưa phải là sự thật người ta đang thực sự quan tâm.

Mà là những thông tin, sự thật có thể đang gây lên những biến động, chuyển biến lớn, ảnh hưởng mạnh đến nền kinh tế, đến hầu bao, đến vận mệnh của đất nước, đến cuộc sống, tương lai của từng người chúng ta.

Sự thật không chỉ bị dấu nhẹm, bị bóp mép, bị xuyên tạc… mà còn bị chính nhiều người cầm bút, trong đó có cả tôi, cả anh, cả chị…chối bỏ, lẩn tránh để tự bảo vệ mình.

Tôi, anh, chị…có thể viết như Huy Đức không?. Có thể không bằng nhưng cũng không kém quá xa đâu.

Nhưng vấn đề là: Chúng ta đang ở Việt Nam, chứ không phải ở Mỹ. Chứ còn gì nữa?..
-------------------------------------------
* Hình ảnh trên Diễn đàn OF chỉ có tính minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết của tác giả. 

NGANG QUA BÌNH YÊN

Mai Thanh Hải - Nếu em biết anh phải bấm ngón chân vào vách núi mà đi suốt 6 tiếng đồng hồ (17 km đường rừng dốc ngược), chắc là em sẽ cản và không cho anh đi.

Nơi đây cách thành phố của mình chừng 400 cây số, nhưng là một thế giới hoàn toàn tách biệt.

Dưới chân anh đứng là đỉnh Phù Huống, còn bên kia là thung lũng Xiêng My. Từ đây, anh có thể nhìn thấy những người con gái bằng tuổi em, đang dùng chính đầu mình để gùi những bó củi to về nhà.

Anh đã từng không tin ai cả, nhưng khi anh đứng trước rừng già với muôn vàn chồi non biêng biếc, khi mùa xuân rưng rưng về bên những khe suối nhỏ, thì anh tin là mùa xuân đã trở về.

Anh đang ở Tương Dương, một huyện miền núi của Nghệ An có 8 dân tộc, có những “bộ lạc” mà chắc em cũng mới chỉ nghe nói: Người Ơ Đu ở ven dòng Nậm Nơn; người K.Mú sống ven các khe suối; người H.Mông ở Mai Sơn, vẫn còn tục để người chết dựng trong góc nhà vài ngày, để tất cả những người trong thôn bản đến tiễn biệt, để nhìn cho chán rồi mới chôn, để rồi không bao giờ nhớ tới nữa...

Nhìn cho chán rồi không nhớ nữa - Anh cũng từng nghĩ như thế, nhưng rồi sau này, anh nhận ra rằng: Anh chẳng quên được điều gì cả.

Hôm lên xã Nga My, nghe báo cáo thu nhập bình quân đầu người chỉ đạt 160.000đồng/1 năm, anh vô thức nhìn xuống bộ quần áo mình đang mặc, nó đáng giá hơn 1 năm thu nhập của đồng bào rất nhiều.

Anh nhớ tới những bữa tiệc triền miên mà anh từng tham gia, có lẽ nó đủ để nuôi sống cả cái xã Nga My, với những bản nghèo đến kiệt quệ như Đình Tài, Xốp Kho...

Ở đây, anh đánh rơi tiền cũng không ai nhặt, vì đồng bào ít trông thấy tiền.

Lên đây không phải đồng bào, mà chính anh trở nên lạc lõng.

Anh thấy mình là dân tộc thứ 9 ở vùng đất này, khi không biết ăn cơm nếp nương. Bởi ở đây, người dân ăn nếp nương, từ ngày này sang tháng khác. Đó là khi no.

Còn khi đói, đồng bào ăn củ mài, ăn sắn, thậm chí ăn cả củ nâu, trong những ngày đói nhiều hơn ngày no.

Anh ngủ ở trường Nga My 2, nơi đây có 2 cô giáo người Kinh lên dạy tăng cường.

Một cô tên Cúc, một cô tên Hà, đều xinh xắn nhưng đã 25 tuổi, mà chưa có người yêu.

Buổi sáng, bọn anh ăn nếp nương, cô Hà bảo: "Đó là gạo dân bản gửi nuôi cô giáo!".

Buổi tối, bọn anh ăn cá mát nướng, cô Cúc bảo: "Đó là của dân bản gửi biếu cô giáo!".

Sáng hôm sau nữa, khi ngủ dậy, anh nhìn thấy các em học sinh, bé như những con chim chích, quần áo vá lỗ chỗ, đứng xếp hàng, mỗi em bế một con gà chừng 2 lạng đưa cho cô giáo, với nét mặt rất hớn hở.

Các em góp gà, để các cô giáo nuôi lấy tiền ăn tết, làm liên hoan tổng kết cuối năm...

Phụ nữ ở đây phần lớn mù chữ, đàn ông học hết cấp 1 vài năm rồi cũng quên luôn.

Ngôn ngữ giao tiếp còn chưa thạo, vậy mà họ vẫn khao khát cho con tới trường học cái chữ.

Em sẽ hỏi anh: "Các cô giáo tốt thế sao không có ai yêu?".

Tại đường đấy em ạ!. Từ thị trấn Hòa Bình lên Nga My mất 5 tiếng, đi xe ôm với giá 400.000 đồng/1 lượt đi về.

Đến trung tâm xã, phải lội qua 73 khe suối, khe nông cao đến đầu gối, khe sâu đến thắt lưng, mới đến được bản các cô ở.

Còn người dân Na Ngân (kể cả nam lẫn nữ), mỗi khi ra trung tâm xã Nga My, thường ở truồng ngay từ ở nhà, quần - váy đội lên đầu, tới gần trung tâm xã mới mặc vào.

Em đừng cười khi anh kể chuyện này và em sẽ không cười, nếu biết đồng bào, chỉ có mỗi bộ quần áo lành lặn, nếu ướt họ sẽ không có đồ thay.
Với rừng, có lẽ chẳng có gì phải xấu hổ đúng không em?. Bởi thế ở trên này, chiều chiều phụ nữ và nam giới, cùng tắm chung một đoạn suối.

Hôm mới lên, anh sững sờ khi ra đến bờ suối, trước mặt bao nhiêu đàn ông, các cô sơn nữ đều nhất loạt lột phắt áo ra và ở trần lội xuống suối.

Khi lên, họ thay quần áo ngay bên bờ suối, chẳng cần bờ cây nào che chắn.

Rừng hồn nhiên, trong veo như sớm nay anh leo từ Nga My sang Pù Huống để đến Đình Tài (kiểu như Trường Sơn Đông và Trường Sơn Tây vậy).

Dọc con đường rừng ẩm ướt, anh gặp cả trăm đoàn kiến gió lầm lũi, nối đuôi nhau chạy trên các thanh củi mục. Đường rừng vắng teo và thanh thản.

Vào trong này, anh quên hẳn cảm giác chạy xe bạt mạng trên phố, quên luôn cả những quán cà phê mịt mù khói thuốc và tiếng nhạc sầu não.

Anh đã gặp nhiều người bằng tuổi anh và em, để rồi nhận ra, đôi lúc chúng ta đã tự tiêu phí cuộc đời mình.

Người dẫn đường cho anh có cái tên rất thành phố: L.V.Ngọc - vốn là con một quan chức có máu mặt ở địa phương. Không thi đỗ Đại học, Ngọc sinh hư đua đòi bạn bè.

Mà xứ này, vốn là thủ phủ của cây thuốc phiện, thuốc nhiều và dễ kiếm hơn cơm ăn.

Ngọc kể rằng, Ngọc cũng có một cô bạn gái. Khi biết Ngọc sa vào thuốc phiện bàn đèn, cô ấy đã lôi được Ngọc ra khỏi vũng lầy ấy sớm nhất.

Ngọc đi cai nghiện thành công rồi về công tác tại huyện vùng cao này, cô gái đã đi lấy chồng. Cô ấy không thể theo Ngọc lên vùng sơn cước heo hút, điện không có, đường đi lại thì khổ như thời chiến tranh...

Em thấy không? Tình yêu có thể kéo một người hư hỏng thành một người tử tế, nhưng lại không đủ để người ta chịu đựng gian khổ!..
Anh quay sang nhìn gương mặt Ngọc nghiêng nghiêng trong nắng chiều.

Như hiểu ánh mắt dò hỏi của anh, Ngọc bảo: "Chỉ thương cô ấy chứ không trách gì cả!. Mấy ai dám bỏ phố lên rừng?".

Còn Ngọc, chẳng phải vì mặc cảm lỗi lầm mà phi lên đây. Đó là một tình yêu khác, tình yêu với cây rừng.

Công việc của Ngọc ở cái bản nghèo này là vận động bà con không phá rừng, hướng dẫn bà con làm lúa nương, tham mưu cho chính quyền xã giao đất, khoán bảo vệ rừng cho dân, để người dân sống dựa được vào rừng, mà rừng vẫn được phát triển một cách bền vững...

Nghe thật dài dòng đúng không em?. Nhưng việc của Ngọc là ngày nào cũng đi bộ từ bản nọ sang bản kia, đói đâu ăn đó, tối đâu ngủ đó. Đêm về nhẩm tính mỗi ngày đi quanh tới 3 ngọn núi.

Với một người như Ngọc, ở thành phố chúng mình gọi là COCC (con ông cháu cha), và nhiều COCC ở thành phố chỉ biết có mỗi việc là ăn và chơi... Như Ngọc, chẳng lạ lắm sao em?.

Nhìn Ngọc hùng hục lội khe, đêm về để cả quần áo ướt rượt mà ngủ. Anh tin là Ngọc yêu rừng thật.

Hơn thế, Ngọc đang làm việc với một khát vọng được cống hiến. Tuổi trẻ của Cha anh và Cha em cầm súng bảo vệ Tổ quốc vì khát vọng hòa bình.

Còn bao người trẻ tuổi ở thế hệ chúng mình, đã từ bỏ những cám dỗ đời thường, từ bỏ nhu cầu được ăn ngon, mặc đẹp để tình nguyện về những bản làng xa xôi hẻo lánh, góp sức mình, để mong có ngày “miền núi tiến kịp miền xuôi”?.
Bên cạnh bọn anh, tiếng chim rừng kêu khe khẽ sau lùm sim dại, vài con rết to tướng nằm im lìm trên phiến lá mục buồn rầu và rất nhiều vắt, chỉ chờ chân người qua là bám lấy hút máu, rồi tự chết khi đã quá no nê.

Có lẽ, rừng cũng giống như một xã hội thu nhỏ, nơi anh và em mỗi ngày vật lộn với cuộc sống quanh mình!..

Ở thành phố, mùa này đang tới tiết Nôel, mọi người sẽ bàn chuyện Nôel này tổ chức Party ở đâu. Chắc ngoài phố, nhiều gian hàng đã bán cây thông lắp giàn đèn nhấp nháy.

Anh cũng đang băn khoăn đứng trước một quầy hàng tạp hoá bán hàng Tết ở Xiêng My.

Quầy hàng bán những chiếc cặp ba lá, mà 20 năm trước ở nông thôn, mọi người hay dùng, những chiếc khăn mặt dệt dầu mỏng tang mà lại không thấm nước, đường hoa mai và những gói kẹo thủ công.

Học sinh lớp 5A, bản Naka khiêng thùng mứt được tài trợ về trường.

Anh đi theo chúng, nghe mùa Xuân rưng rưng về bên khe suối nhỏ...

Bọn anh đi qua thung lũng Xiêng My - nơi đang có một dự án của nước ngoài tài trợ nhằm cải tạo đất đồi thành ruộng nước.

Người ta đang cố gắng hạ sơn để bóc lớp đá sỏi thành cơm, gạo cho người dân…

Anh đang tập để biết tin và anh biết niềm tin đã có, thì bao giờ cũng là có thật. Anh tin là khi trở về, anh sẽ sống tốt đẹp hơn, có ý nghĩa hơn rất nhiều.
Những ngày ở rừng, anh mới biết là chưa bao giờ mình cảm thấy cuộc sống thanh thản như thế.

Như lớp đất mịn, vừa được xới lên và khi anh cúi xuống, chạm vào lớp đất mịn còn ấm đường cày, thì bình yên cũng về, bồi hồi trôi qua ngón tay!..

Xiêng My-Nghệ An.


(Trước ngày Noel lòng lành).

10 tháng 9, 2012

VÀI LỜI CÙNG BẠN ĐỌC!..

Kính thưa Bạn Đọc!.

Lúc 16h14, ngày 4/9/2012, Mai Thanh Hải đã đăng tải bài viết "TBT Đinh Đức Lập cáo buộc 2 Ủy viên Bộ Chính trị ép Báo Đại Đoàn kết bán rẻ trụ sở tại TP. Đà Nẵng cho tư nhân" và lúc 2h52, ngày 5/9/2012 đăng tiếp bài "Làm mất uy tín lãnh đạo, cũng chỉ như Đinh Đức Lập mà thôi", phản ánh việc có 1 đoạn băng ghi âm trên youtobe.com đưa việc TBT Báo Đại Đoàn kết Đinh Đức Lập có hành vi vu khống, làm mất uy tín của các Đồng chí lãnh đạo.

Đặc biệt, trong 2 bài viết mang tính phản ánh này, Mai Thanh Hải đã đề nghị cơ quan chức năng sớm vào cuộc kiểm tra - xác minh - làm rõ hành vi vi phạm pháp luật trên và xử lý nghiêm minh, nhằm bảo vệ uy tín của các Đồng chí Lãnh đạo Đảng - Nhà nước - Bộ Công an. 

Ngay sau đó, cơ quan chức năng đã liên hệ với Mai Thanh Hải Blog.

Để giúp cho cơ quan chức năng thực hiện nhiệm vụ điều tra - xác minh và làm rõ việc có hay không việc TBT Báo Đại Đoàn kết Đinh Đức Lập có hành vi vu khống, làm mất uy tín của các Đồng chí Lãnh đạo Đảng - Nhà nước - Bộ Công an, Blog Mai Thanh Hải xin được gỡ 2 bài viết trên.

Thành thật xin lỗi bạn đọc và rất mong bạn đọc có thông tin về những sai phạm liên quan đến đoạn băng phản ánh việc TBT Báo Đại Đoàn kết Đinh Đức Lập có hành vi vu khống, làm mất uy tín của Lãnh đạo Đảng - Nhà nước - Bộ Công an, gửi đến Blog Mai Thanh Hải (qua comment hoặc email: thanhhai2006@gmail.com) 

Xin trân trọng cảm ơn bạn đọc - Những người yêu thương của mình!..

9 tháng 9, 2012

CỜ TỔ QUỐC NGOÀI TRƯỜNG SA!

Lá cờ Tổ quốc, trong gió bão Trường Sa, trên 1 con tàu Hải quân từ đất liền ra đến với đảo chìm Núi Le (Trường Sa). Mình và rất nhiều bè bạn đã lặng đi và rưng rưng nước mắt, khi thấy qua gió bão dập vùi, nhưng cờ vẫn dính vào dây buộc nguồn cội và sao vàng 5 cánh vẫn sáng bừng trên biên đảo yêu thương. Ở rất nhiều nơi khó khăn, khắc nghiệt như các đảo ngoài Trường Sa, DK1, cột cờ Lũng Cú, Đồn - Trạm Biên phòng... những lá cờ quật cường trước gió bão này, sau khi được thay, đã thành kỷ vật, gìn giữ cẩn thận trong phòng Truyền thống, Phòng Hồ Chí Minh. Những ai chuyên ngồi 1 chỗ soi mói, nâng quan điểm, hãy ra với Trường Sa thực tế mùa biển động, sống với bộ đội, sẵn sàng hy sinh vì biên đảo và chấp nhận nằm xuống vì Tổ quốc đi, rồi hãy phán xét: "Tại sao không thay cờ? Tại sao lại đưa hình lá cờ rách này lên mạng!". Với tụi mình, lá cờ thiêng ngoài đảo là Tổ quốc, là đất nước quê hương - Cờ có thể rách trước gió bão, nhưng sao vàng không rách và vẫn kiên trung bừng sáng 5 cánh sao vàng dẫn đường, chỉ lối, trong nguyên vẹn trái tim chúng mình, những người Việt ở khắp bốn biển năm châu!.. (Hình:Thiềm Thừ)

8 tháng 9, 2012

MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG

Tuân Phẹt - 2h sáng. Vo ve vo ve. Cái lỗ thủng trên màn to bằng nắm tay. Muỗi vào thả giàn. Ghét mấy con muỗi đéo tả. Hôm nay mới tả được.

Cố gắng bắt một con to nhất. Ru ngủ cho nó. Rồi ngồi kêu vo ve bên tai. Con muỗi mắt thâm quầng, lảo đảo bay đi…

4h sáng. Tén ten tẻn tèn ten. Có tin nhắn. Giật mình thức giấc:“…Tắt đèn sớm, nhớ uống thuốc ngủ nhé…”. Được quan tâm hạnh phúc đến phọt nước mắt…

7h, quáng quàng dậy. Hôm nay phỏng vấn ở Công ty mới, lần mần nghĩ đến đợt thử việc trước ở Mai Linh, trong giấy báo trúng tuyển có ghi “Chỉ đeo cà vạt xanh”, thế mà lúc đến, thấy chúng nó còn mặc cả quần áo.

Bị đuổi trong nhõn một ngày. Nghĩ đến mà rùng cả mình…

8h, hối hả đến nơi.Rồi cũng đợi được đến lúc vào phỏng vấn. Thằng già nhăn nhở hỏi: "Quan hệ với đồng nghiệp?”. Lạnh lùng trả lời: "Tuần 2 lần, tuần khỏe có khi 3 lần!”. Thằng già trợn mắt. Chắc nó tiếc cái tuổi thanh xuân.

10h, đọc báo: "Chen lấn lên xe, 2 thanh niên tử nạn".

Nhìn kĩ lại thì đúng cái bến xe buýt hôm qua mình đi, đúng số hiệu xe ấy, đúng 2 cái đứa bị mình ủn xuống lúc xe sau trờ tới. Thật trùng hợp…

12h trưa, cơm. Sao bây giờ cái đéo gì cũng có chất bảo quản. Lẳng lặng gọi về cho bu xin ít rau củ cải thiện: "Bu nhớ gửi cho con cái loại toàn phân tươi í nhé, ăn phân hóa học sợ lắm…”.

Bu già ậm ờ, không biết có nghe rõ không. Thương bu già thắt ruột.

2h chiều, đi họp phụ huynh cho thằng cháu.

Nghe bác Hội trưởng phăm phăm phát biểu: "Tôi đánh giá lớp ta, các cháu trai ai cũng có tinh, ấy là cái tinh thần học tập…” .

Tỉnh dậy nước dãi vòng quanh mép. Lớp chỉ còn lác đác vài người…

5h, tắc đường. Nan hoa cắm đầy vành. Đầu lênh láng tóc.

Đứng im hít khói xe nhám phổi. Lắp cánh bay thì sợ quýnh dây điện chết còn đau đớn gấp bội. Cam chịu cam chịu…

8h, trà đá, thấy 1 thằng choai choai đi xe wave tàu, giật túi của chị lao công rồi phóng vèo qua chỗ mình. Tiện cốc trà đá tạt thẳng vào mặt nó. Thằng choai choai cắm đầu vào cột điện. Mình đứng dậy bỏ đi.

Phần vì ngại lên báo. Phần vì cảm thấy trên đời còn nhiều việc anh hùng hơn thế. Lúc sau chạy ra xem, vẫn thấy chị lao công đứng bải lải: "Thằng khốn nạn nào tạt nước vào mắt con bà….”

10h, giặt quần áo. Nhớ hồi xưa ba hay nói, nếu con chăm chỉ, con sẽ có tất cả.

Đúng là sau này có thật, 2 đôi tất, 1 đôi là tất Cả, to hơn, đôi bé gọi là tất Thứ, để đi luân phiên trong 6 cái mùa đông.

11h, xem tivi. Chẳng hiểu chương trình nói về cái gì.

Chỉ biết mang máng anh Vương nào đấy làm mất nỏ thần của cơ quan, không báo Công an, cũng không kêu Tài vụ xuất tiền mua đền cái khác, lẳng lặng bỏ trốn cùng con gái.

Trộm nghĩ về cái tính vô trách nhiệm của người Việt..

Lại đêm, ném cái dép sang mái nhà hàng xóm, ồn ào, nghe loáng thoáng: "1 giờ rồi mà đéo cho người ta ngủ à?”.

Chỉnh lại đồng hồ rồi thiếp đi lúc nào không hay…

LỜI CẢNH BÁO GỬI ĐẾN 17.000 NHÀ BÁO

Hiệu Minh  - Đưa hối lộ 15 triệu đồng = 750USD có đáng bị 4 năm tù, mặc dù anh tác nghiệp để nhử Công an ăn hối lộ?. Ai cũng biết là vô lý khi so vụ án này với Công an đánh chết người chỉ bị xử 4 năm, cô bé tát Công an bị phạt 9 tháng tù. Và ăn cắp mấy con vịt bị phạt nặng hơn cả tội giết người.

Nhưng ở đây là câu chuyện khác. Chỉ cần điểm những tin tức Việt Nam những tuần qua sẽ hiểu hơn tình thế đáng thương của Hoàng Khương.

Tổng Cua lười viết nên chỉ ghép các tít trên BBC VN thành entry.


Kể từ khi Đảng sẽ ‘phê và tự phê’ trên toàn quốc từ tháng đầu tháng 8 đến nay, Bộ Chính trị hoàn tất tự kiểm điểm, vào ngày 12-8.

Sau đó một tuần 20-8, ‘Bầu Kiên’ bị bắt, tức Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ tịch Hội đồng sáng lập Ngân hàng ACB, mạnh thứ 2 ở Việt Nam.

Vụ bắt đã gây chấn động, Việt Nam thêm bất ổn với các vụ bắt giữ, vì Hệ lụy chính trị của việc bắt Bầu Kiên mà Chính quyền phải trấn an vụ bắt giữ Bầu Kiên, thị trường Chứng khoán Việt Nam sụt năm tỷ đôla
Vụ bắt ảnh hưởng lớn tới mức mà chính Thủ tướng lên tiếng sau vụ Bầu Kiên là do ông “chỉ đạo” trong lúc Chủ tịch Sang nêu quyết tâm chỉnh đốn

Ngay sau đó Tổng giám đốc ACB bị bắt càng làm cho tình hình thêm nóng. Blog với những tin thâm cung bí sử đã thu hút hàng trăm ngàn người thăm. Báo  chí Quốc tế coi đây là ‘Biến động chưa từng thấy’

Phó chủ tịch Sacombank Trầm Bê nói với BBC rằng ông ‘không phải nạn nhân duy nhất của tin đồn’ và coi Vụ bắt Bầu Kiên là ‘vấn đề nhạy cảm’

Tiếp theo, Dương Chí Dũng bị bắt ‘ở nước ngoài’ ngày 5-9 tại Campuchia mà các quan chức  tuyên bố Thủ tướng ‘chỉ đạo’ bắt Dương Chí Dũng trong lúc TBT Trọng thừa nhận ‘Có lãnh đạo suy thoái’

Trong lúc rối ren như canh hẹ, kinh tế gia Lê Đăng Doanh nhận xét Nhóm lợi ích nhân danh ổn định chính trị’ và ông chỉ ra, thất bại Vinashin như “đứa con hoang” và đề nghị sớm chấm dứt việc thí điểm đặt các tập đoàn trực tiếp do Thủ tướng Dũng quản lý.

Đúng lúc Bản Việt xem xét khởi kiện Dragon Capital thì PetroTimes ‘tố’ ông Đặng Thành Tâm và một nhân vật tí hoen Trưởng Văn phòng Công ty đầu tư Sài Gòn ở HN bị an ninh bắt vì “Chiếm đoạt tài liệu bí mật Nhà nước”.

Tin quốc tế đồn đại, VN nhiều dân nghèo gần nhất khu vực và rằng, VN ‘có thể phải nhờ IMF cứu’ dù phía VN bác tin xin cứu trợ.

Trong lúc cả nước đang ngóng tin từ Ba Đình về những thay đổi sau cuộc chính đốn Đảng, từ cao đến thấp, Nhà báo Hoàng Khương bị bốn năm tù, một phóng viên báo Tuổi Trẻ trong vụ án đưa và nhận hối lộ cảnh sát giao thông.

Theo nhận xét của nhiều người thì đây là một tai nạn nghề nghiệp, Hoàng Khương không đáng bị xử nặng như thế.

Tuy vậy, búa tòa đã gõ. Án nặng là cảnh báo từ nhà cầm quyền gửi tới 17 ngàn nhà báo “hiểu” thế nào là chống tham nhũng trong bối cảnh hiện nay.

Người ta nói “không có vùng cấm” là chỉ nói trên miệng cho vui tai. Ý tại ngôn ngoại, là người cầm bút thì phải hiểu ý tứ thâm thúy của câu này. Vụ PMU18 và nhà báo Nguyễn Việt Chiến vào tù thay anh Nguyễn Việt Tiến chưa đủ hay sao.

Để hạ nhiệt tin tức nóng bỏng từ Ba Đình tuồn khắp các hang cùng ngõ hẻm như một thách thức chế độ, từ vỉa hè đến câu lạc bộ các cụ hưu trí Ba Đình hiện, text trên iPhone và hàng ngàn blog khác nhau, để đánh lạc hướng dư luận, thì “con dê tế thần” Hoàng Khương đã đến rất đúng lúc.

Có lẽ người ta cần dân chúng nổi giận về vụ án hơn là để ý vào các vụ bắt giữ mà nhà quan sát nổi tiếng Carl Thayer từ Học Viện Quốc phòng Úc gọi đó là Biên độ cuộc chiến

Một công dăm ba việc, lợi đủ đường. Nhưng rất có thể, nhân tính không bằng trời tính, kiểu quan tòa Kangaroo này chỉ đổ thêm dầu vào lửa, và lòng tin của dân chúng cạn dần. Dốt nát, dối trá, tham lam và độc ác trong trong thế giới internet này đâu có giấu được.

Chỉ người nghèo là khổ nhất, đất nước không thể tiến lên vì lợi ích gia đình riêng và các nhóm tranh nhau quyền lợi. Đó mới là nỗi lo của gần 90 triệu người Việt.

Thương thay cho Hoàng Khương. Anh không may mắn chút nào, trớ trêu rơi vào bẫy việt vị . Trong tiếng Anh có câu “in the wrong place at the wrong time” mà tôi không có cách nào dịch cho thoát như tình thế của nhà báo kiêm tù nhân hiện nay.

Hiệu Minh Blog mong Hoàng Khương và gia đình vượt qua những ngày khó khăn này.

HM Blog. 7-09-2012

"VỤ ÁN HOÀNG KHƯƠNG" HAY ĐÒN DẰN MẶT SỰ THẬT?..

Đào Tuấn - "Ai sẽ làm hiệp sĩ? Ai sẽ ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng?" - Đây là câu hỏi, từ ngày hôm nay sẽ không có câu trả lời.

Cuối năm ngoái, sau hàng loạt những quy định, nào là: CSGT không được mang kính đen, không được “anh hùng Núp”... CA TP. Hà Nội đặt ra một quy định nghe rất tức cười: "CSGT không mang theo quá 100 ngàn đồng tiền mặt lúc làm nhiệm vụ". Thậm chí, một lãnh đạo CSGT còn nói: "Trong trường hợp, CSGT muốn mang theo tiền để sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đi xử lí việc cá nhân thì số tiền đó phải niêm phong và có chữ kí của lãnh đạo Đội CSGT"...

Quy định này đã lâu rồi, mà giờ nhắc đến không thể nhịn cười, vì sự ngộ nghĩnh, nhảm nhí và ngớ ngẩn của nó. Liệu cần có một lực lượng “Cảnh sát ví” để thực thi mệnh lệnh này?. Và liệu sẽ phải có thêm quy định “Cảnh sát ví” không mang theo quá 100 ngàn khi kiểm soát ví?.

Hồi HĐND TP. Hà Nội tổ chức kỳ họp thứ 3, Phó Giám đôc CA TP. Hà Nội Lưu Quang Hợi bình luận về tính hiệu quả của “quy định 100 ngàn” này như sau: "Chúng tôi không khám người, nhưng trong quá trình tổ chức thực hiện có sự giám sát giữa đồng chí, đồng đội với nhau và có quy trình trong công tác được duyệt qua các Tiểu đội. Chúng tôi theo dõi, nói chung là có hiệu quả, ngăn chặn được nhiều hiện tượng tiêu cực. Chúng tôi chưa thống kê những trường hợp vi phạm nhưng, nói chung là có hiệu quả, chưa có trường hợp nào vi phạm!"...

Câu trả lời đá đấm nhau loạn xạ, quả thực cũng hồn nhiên và hài hước y như quy định 100 ngàn.

Nói đi nói lại, tiêu cực trong lực lượng CSGT bị phát hiện hầu hết là từ báo chí, với “nghiệp vụ” rất đơn giản: Giả người vi phạm đưa tiền. Sau đó đưa lên báo.

Đến hôm qua, không ít các Phóng viên Điều tra đã tái mặt sau khi án văn tuyên ra con số 4 (năm tù) cho Hoàng Khương, một trong vô số các nhà báo, rất đơn giản: “Đưa tiền, sau đó đưa lên báo”.

Vụ án Hoàng Khương, dưới giác độ kinh tế, có thể nói là xoay xung quanh con số 15 triệu đồng.

Cấu thành vật chất của tội nhận hối lộ là (của đưa hối lộ) có giá trị từ 2 triệu đồng trở lên.

Chẳng hạn, nếu Hoàng Khương chỉ đưa 1,9 triệu, thì anh không đến nỗi phải ra tòa.

Nhưng với lạm phát liên tục ở mức 2 con số, 2 triệu đồng giờ chỉ “đủ” cho lỗi đèn đỏ, sai làn, vượt tốc.

Chẳng hạn Hoàng Khương có ý định “cứu xe” vi phạm với chỉ 1,9 triệu, không khéo anh đã bị viên cảnh sát lập biên bản, còng tay ngay lập tức vì tội…đưa hối lộ.

Bởi vậy, 15 triệu là số tiền cần và đủ, theo yêu cầu của viên cảnh sát, để có thể “cứu xe”, và dù không phải tiền túi của Khương, cũng là đắt đối với nhuận bút của hai bài điều tra.

Nhưng cái giá đắt nhất cho 15 triệu và 2 bài điều tra chống tiêu cực mà Hoàng Khương phải trả là một kết cục không thể tồi tệ hơn: Gần 1.500 ngày tù, chính xác là 1460 ngày.

"Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại". Có lẽ nếu được chọn lại, tôi tin Hoàng Khương sẽ không bao giờ chọn làm Phóng viên Điều tra, thậm chí, không bao giờ làm nghề báo.

Cái giá mà Hoàng Khương phải trả cho sự ngây thơ vào “niềm tin công lý” của anh hôm nay, có lẽ cũng là một gáo nước lạnh cho những đồng nghiệp còn mơ ngủ của anh, bởi rất đơn giản là hầu như tất cả các Nhà báo từng điều tra về mãi lộ đều đã “phạm tội”, chỉ là “chưa bị lộ”, bởi ai cũng từng phải “tay phải đưa tiền, tay trái thủ máy ghi âm”.

Không đưa tiền thì làm sao chống được tiêu cực?.

Làm sao trả lời “cơ quan chức năng” câu hỏi to đùng “Bằng chứng đâu?”.

7 năm trước, sau buổi nói chuyện “hậu sự” về vụ PMU18 tại trụ sở Hội Nhà báo, nhất là sau Hội nghị Báo chí toàn quốc ở Quảng Ninh, những Nhà báo điều tra kinh nghiệm nhất, lành nghề nhất, thiện chiến nhất (và có cái mũi thính nhất) ở hầu hết các tòa báo đã “quăng bút”, chuyển mảng công việc.

Có khi chỉ bởi cái giá phải trả là quá đắt, so với đồng tiền cơm áo vẫn lĩnh ở Tòa soạn, hoặc đơn giản hơn, trong khi nhuận bút ngày càng bèo thì tiền tiêu cực, để thực hiện điều tra - ngày càng cao.

Vậy thì ai sẽ làm hiệp sĩ? Ai sẽ ăn "cơm nhà vác tù và hàng tổng"?..

Đây là câu hỏi, từ ngày hôm nay sẽ không có câu trả lời.

Một án văn nhân danh Nhà nước không thể không xem xét đến cái lợi, cái hại. 1.500 ngày tù, về tội đưa hối lộ- cho một Nhà báo điều tra chống tiêu cực, sẽ được cái lợi gì?..

Cái lợi, thực ra là rất khó nhìn thấy, trừ phi sự trả đũa, đòn dằn mặt sự thật và những ai có ý định công bố sự thật- cũng “Nhân danh Nước Cộng hòa”- được coi là một cái lợi.
------------------------------------------------------------------
* Nhan đề bài viết do MTH đặt lại.

7 tháng 9, 2012

HẬU VỤ XỬ PV HOÀNG KHƯƠNG: MẤT MÁT VÀ ĐỔ VỠ

Sự đổ vỡ của những thứ to lớn - thành trì, hầu hết đều bắt nguồn từ những sự việc - hình ảnh nhỏ nhoi, giản đơn như thế này. Khái niệm "niềm tin và hy vọng", từ những năm chiến tranh, mà mình dễ gặp lại nhất khi xem lại những hình ảnh tư liệu trong video clip bài hát "Hà Nội - Niềm tin và hy vọng", vốn đã đổ vỡ, chỉ còn chút móng lung lay, hôm nay cũng sụp xuống, cùng sự thất vọng chảy tràn trên gò má nhăn nheo của người Cha đã sinh ra đồng nghiệp. "Ác độc và không có tính người!" - Ai đó nó vậy hơi quá, nhưng quả thật dửng dưng dìm con người ta vào con số 4, mặc cho người mẹ đang hấp hối trong Bệnh viện, Cha già yếu và vợ con bệnh tật - nhỏ nhoi... thì chỉ ngày hôm nay, người ta mới gặp được, trên đất nước này. Bảo vệ và xây dựng chính thể - chế độ không chỉ đơn thuần là việc xếp gạch xây nhà, trộn xi măng trát vữa, mà quan trọng hơn cả là niềm tin - sự đồng thuận, góp sức từ trong tinh thần, tâm tưởng cho sự tồn tại, đứng vững của mọi quyết sách - cách hành xử. Nếu niềm tin mất mát và sự hy vọng đổ vỡ, từ những người dân bình thường nhất, những người cầm bút hay được gán là "chiến sĩ bảo vệ mặt trận văn hóa - tư tưởng" nhất, thì việc đổ vỡ của những điều lớn lao là hiển nhiên, không thể chối cãi... Giữ gìn chế độ - chính thể, không thể bằng những cách phi lý và độc ác, như thế này!.

NẰM TAY ẤM LÊN BIÊN GIỚI CAO BẰNG...

Từ những năm bắt đầu cuộc chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược 2/1979, mình đã thuộc bài "Khi trở lại Cao Bằng" của Nhạc sĩ Tân Huyền, với những lời hát đẹp như trong tranh vẽ: "Khi trở lại Cao Bằng con đường tươi màu nắng/ Tiếng chim hót trên cao giữa rừng già im vắng/ Khi trở lại Cao Bằng làng bản mờ trong sương/ Vẫn ngọt ngào tiếng hát của người đi làm nương/ Ơi Cao Bằng yêu thương"...

Cao Bằng biên cương không chỉ là bản làng, rừng núi mà còn in dấu những gương mặt bộ đội: "Ra biên giới tiền tiêu càng yêu đời chiến sĩ/ Bao tháng ngày không nghỉ/ Bảo vệ đất quê hương/ Giữ Cao bằng yêu thương", trước những mưu đồ - toan tính cướp đất, phá làng bản của quân xâm lược.

Thế nhưng, thân thương nhất là hình ảnh: "Khi trở lại Cao Bằng bỗng gặp mùa xuân sang/ Nhánh đào hồng giữa chốt, đồng đội vui cười vang" ở vùng trời biên cương, bao năm rồi tưởng như yên bình, nhưng thực ra chưa có 1 ngày bình yên.
Bao năm rồi dưới miền xuôi, khái niệm "chiến hào, điểm chốt" đã bị lãng quên. Có mong manh nhớ lại, cũng chỉ trong ký ức của những cựu chiến binh một thời lửa đạn.

Thế nhưng trên dọc dải biên giới Cao Bằng (nơi mà khi đánh giá... thế mạnh, người ta đành thở dài: "Tiềm năng... cột mốc"), vẫn còn vẹn nguyên những điểm chốt Biên phòng bao nhiêu năm nay, đứng đó giữ mốc - giữ đất, chấp nhận mọi khó khăn, gian khổ, thiếu thốn cho hậu phương phía sau mình được bình yên, vui vầy trong nhung lụa và ánh sáng...

Tháng 9 này, trở lại miền biên giới Xuân Trường (Bảo Lạc, Cao Bằng), bên cạnh những người bạn miền nước miền xuôi, trong Nam ngoài Bắc, trong nước ngoài nước... hầu hết mới chỉ biết đến Cao Bằng quan sách báo, thơ ca nhưng đã hội tụ lại với nhau thành nhóm "GÓP LẠT BUỘC PHÊN DẬU CAO BẰNG", góp từng đồng bạc, gói hàng để có những món quà dành cho hơn 800 đứa trẻ con lít nhít đang sống - học tập bên cột mốc và sau này lớn lên, lại gồng lưng lên bảo vệ cột mốc... cứ thấy quấn quýt trong đầu lời hát về biên cương - người lính: "Một vùng trời biên cương/ Đang nâng bước đoàn quân của Binh đoàn Pác Bó/ Trong ánh điện soi tỏ càng nặng nghĩa quân dân/ Ơi Binh đoàn yêu thương/ Ơi Cao Bằng yêu thương"...

Một tấm áo, một chiếc cặp sách, cuốn vở, cây bút, cân gạo, chai mắm, gói muối... không thể san bớt những vất vả, nhọc nhằn trên vai các em, trên lưng những người lính Biên phòng. Chỉ mong đó là cái nắm tay, ánh mắt động viên - khích lệ của người hậu phương với người nơi tiền tuyến, để cùng giữ canh biên giới, cương vực quốc gia, bao máu xương cha ông đã đổ.

Và cuối tháng 9 này, chúng mình lại lên biên giới Cao Bằng!..

Xin tìm hiểu về Chương trình tại các bài viết trước: PHÊN DẬU CAO BẰNGGÓP DÂY LẠT, BUỘC "PHÊN DẬU CAO BẰNG"
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
CHƯƠNG TRÌNH GIÚP ĐỠ HỌC SINH XÃ XUÂN TRƯỜNG, BẢO LẠC, CAO BẰNG

A. KHÁI QUÁT TRƯỜNG – LỚP – HỌC SINH
I. MẦM NON - MẪU GIÁO.
Tổng số 247 hs, học ở 1 điểm Trường chính và 12 điểm Trường nằm tại các Thôn bản, cụ thể:

- 3 tuổi: 66 hs (30 nữ, 20 nam)
- 4 tuổi: 80 hs (34 nữ, 46 nam)
- 5 tuổi: 101 hs (51 nữ, 50 nam).
II. TIỂU HỌC
Tổng số 2 trường, 426 học sinh

TRƯỜNG TIỂU HỌC XÃ XUÂN TRƯỜNG
Tổng số 216 hs ở 01 điểm Trường chính và 5 điểm thôn bản).

- Lớp 1: 6 lớp - 46 hs (22 nữ, 24 nam)
- Lớp 2: 6 lớp – 34 hs (25 nữ, 9 nam)
- Lớp 3: 6 lớp – 46 hs (20 nữ, 26 nam)
- Lớp 4: 6 lớp – 45 hs (17 nữ, 28 nam)
- Lớp 5: 5 lớp – 45 hs (20 nữ, 25 nam).

TRƯỜNG TIỂU HỌC CAO BẮC
Tổng số 210 hs

- Lớp 1: 5 lớp – 42 hs (23 nữ, 19 nam)
- Lớp 2: 5 lớp – 49 hs (27 nữ, 22 nam)
- Lớp 3: 6 lớp – 45 hs (19 nữ, 26 nam)
- Lớp 4: 5 lớp – 45 hs (16 nữ, 26 nam)
- Lớp 5: 4 lớp – 29 hs (11 nữ, 18 nam).

III. TRUNG HỌC CƠ SỞ
Tổng số 167 hs

- Lớp 6: 50 hs (25 nữ, 25 nam)
- Lớp 7: 40 hs (20 nữ, 20 nam)
- Lớp 8: 37 hs (15 nữ, 22 nam)
- Lớp 9: 40 hs (20 nữ, 20 nam).

B. DỰ KIẾN HÀNG CHO CÁC TRƯỜNG – CẤP HỌC
I/ MẦM NON
1/ Áo rét: 247 chiếc. Cty Cổ phần Rượu bia Nước Giải khát Aroma (Hưng Yên) giúp đỡ.

2/ Chăn bông: 30 chiếc; chiếu cói: 30 chiếc (chia đều 13 điểm Trường, phục vụ việc ngủ trưa của các cháu).

3/ Mũ len: 247 chiếc.

4/ Các vật dụng phục vụ sinh hoạt - bữa ăn trưa: 100 kg gạo, nước mắm, muối tinh, mì tôm, bánh kẹo, sách truyện, đồ chơi...
 II/ TIỂU HỌC
1/ Đủ 426 cặp sách (01 chiếc/hs): Cân đối tiền, tìm nguồn mua ưu đãi
2/ Đủ 2.130 cuốn vở (05 cuốn/hs): Cân đối tiền, tìm nguồn mua ưu đãi
3/ Các phần bánh kẹo, kem đánh răng, bút mực - chì cho học sinh

III/ TRUNG HỌC CƠ SỞ
1/ 167 đôi giầy (ủng) chống rét (01 đôi/hs): Cân đối tiền, tìm nguồn mua ưu đãi
2/ 835 cuốn vở (05 cuốn/hs): Cân đối tiền, tìm nguồn mua ưu đãi
3/ Các phần bánh kẹo, kem đánh răng, bút mực viết - bút chì...
4/ Công ty Cổ phần Lý Sơn (Quảng Ngãi) tặng 10 kg cá cơm khô cho học sinh nội trú. Các thực phẩm còn lại (dầu ăn, bột canh, mì tôm, nước mắm), chia cho các bếp nội trú.

ĐỒN BIÊN PHÒNG XUÂN TRƯỜNG (ĐỒN 147, BĐBP CAO BẰNG)
1/ Đầu đĩa VCD-DVD-Karaoke mới: Bạn Phú, Cửa hàng Kinh doanh Điện tử ủng hộ
2/ Ampli phục vụ tuyên truyền chủ quyền, hội họp: Cân đối, mua tặng.
3/ Bộ máy tính (đã qua sử dụng): Anh Xuyên và lớp Cao học QTKD ủng hộ.
4/ Máy in: Cân đối, mua tặng

CÁC VẬT DỤNG KHÁC
1/ Quần áo cũ (chỉ nhận và chuyển lên những quần áo trẻ em, quần áo người lớn mặc mùa đông được giặt ủi, là phẳng): Các điểm Trường và Đồn Biên phòng, làm hàng dự trữ, sử dụng khi mùa đông lạnh, học sinh đến Trường không có đồ ấm.
2/ Đầu đĩa VCD-DVD: Điểm Trường chính, phục vụ việc chào cờ, sinh hoạt Đội và các Tổ Công tác Biên phòng nằm trên cột mốc
3/ Sách truyện: Thư viện tại các điểm Trường và Đồn Biên phòng.

C/ CẬP NHẬT ỦNG HỘ CHO TRẺ EM XÃ BIÊN GIỚI XUÂN TRƯỜNG, BẢO LẠC, CAO BẰNG

1/ anh Lê Việt Đức, chị Trần Thị Thu Hằng (Thụy Sỹ): 5.000.000 VND.

2/ anh Hoài Sơn (Nha Trang, Khánh Hòa): 8 thúng nước mắm nhĩ cá cơm (loại 0,5 lít/chai) = 48 chai.

3/ anh Nguyễn Văn Hải (Học viện Biên phòng, Sơn Tây): 30 chăn bông, 30 chiếc chiếu.

4/ Chiều 24/3/2012: Nhận 30 thùng Mì tôm Gấu Đỏ (30 gói/thùng = 900 gói), do bạn Đức Anh huy động sự giúp đỡ của Siêu thị Số 2, Triều Khúc (Thanh Xuân, TP. Hà Nội).

5/ Chiều 2/9/2012: Nhận 100 kg gạo của bạn Phạm Huyền (http://www.facebook.com/huyennga172) và Miu Qoat (http://www.facebook.com/miu.qoat) ủng hộ.

6/ Chiều 5/9: Nhận 584 hộp kem đánh răng và 400 phần bánh kẹo do bạn Đức Anh huy động từ hệ thống Siêu thị T – Mart (Khu Đô thị Đại Từ, Linh Đàm, Hà Nội).

7/ Ngày 7/9: Nhận 20 kg cá cơm khô do Cty Cổ phần Thủy sản Lý Sơn (Quảng Ngãi) gửi.

8/ Tối 7/9, bạn Hà Phương (http://www.facebook.com/phuong.h.anh.9), Báo Bảo hiểm xã hội, ủng hộ 1.000.000
9/ Bạn Vân SK (http://www.facebook.com/van.sk.5) cùng các bạn công tác tại Báo Sức khỏe Đời sống: 4.500.000
5/ Bạn Miu Qoat (http://www.facebook.com/miu.qoat): 1.000.000

CHI TIẾT SỐ TIỀN ỦNG HỘ QUA TÀI KHOẢN, TỪ 30/8-7/9/2012
 
07/09/2012VNCK - 0031510+1,000,000.00 IBVCB.0709120193531001.Can bo ngan hang phat trien viet nam VDB ung ho tre em Xuan Truong - Cao bang
07/09/20121426 - 0000030+4,000,000.00 NGUYEN THI KIM YEN - CTY KHONG GIAN DEP UNG HO TRE EM XUAN TRUONG CAO BANG GD TIEN MAT
06/09/2012VNCK - 0011228+500,000.00 IBVCB.0609120763013001.Quynh Anh ( Ban Tran Viet Phuong) ung ho tre em Xuan Truong -Cao Bang
 





30/08/2012V412 - 0000041+500,000.00 VU THI THANH HAU NT UNG HO TRE EM XUAN TRUONG CAO BANG GD TIEN MAT
30/08/2012VNCK - 0068708+2,000,000.00 IBVCB.3008120527667001.Ung ho tre em Xuan Truong-Cao Bang





CHI TIẾT SỐ TIỀN ỦNG HỘ QUA TÀI KHOẢN, TỪ NGÀY 24-30/8/2012

29/08/2012VNCK - 0052078+500,000.00 IBVCB.2908120555575004.Nguyen Thu Ha ung ho tre em Xuan Truong Cao Bang
29/08/2012J633 - 0007133+300,000.00 Sender:01307001.DD:290812.SHGD:10000173.BO: TRUONG NGOC VINH.IBUNG HO TRE EM XUAN TRUONG, CAO BANG.
29/08/2012J633 - 0006748+500,000.00 Sender:01204011.DD:290812.SHGD:10000049.BO: VU DANG THUAN.THUAN VU BAC LIEU UNG HO TRE EM NGH EO VUNG BIEN GIOI CAO BANG
28/08/2012VNCK - 0018365+300,000.00 IBVCB.2808120647437001.Huyen, Huong (ban Ga Xinh) ung ho tre em Xuan Truong, Cao Bang
27/08/2012J633 - 0006813+1,000,000.00 Sender:01307001.DD:270812.SHGD:10000040.BO: DO THI NGOC. UNG HO TRE EM XUAN TRUONG, CAO BANG
27/08/2012VNCK - 0087219+500,000.00 IBVCB.2708120173231002.Ung ho tre em Xuan Truong, Cao Bang
27/08/20125978 - 0006620+300,000.00 FTF.CN:9704366801002089016.FrAcc:0081000216170 .ToAcc:0011002663078

CHI TIẾT SỐ TIỀN ỦNG HỘ QUA TÀI KHOẢN VCB, TỪ NGÀY 7-24/8/2012

Ngày giao dịchSố tham chiếuTrạng thái (+/-)Số tiềnMô tả
23/08/20124640 - 0006624+300,000.00 /Ref:P436770{//}/Ref:P436770{//}Ung ho tre em Xuan Truong, Cao Bang D.Vi CHUYEN:NGUYEN THI LAN HUONG
23/08/2012L267 - 0000044+2,000,000.00 MAI HOA ODAKA UNG HO TRE EM SAN TRUONG CAO BANG
22/08/2012G838 - 0000142+1,000,000.00 VU THI NHUAN-UNG HO TRE EM XUAN TRUONG-CAO BANG GD TIEN MAT
21/08/20125060 - 0000023+300,000.00 TRAN THUONG UYEN - UNG HO TRE EM XUAN TRUONG CAO BANG GD TIEN MAT
21/08/2012VNCK - 0070625+500,000.00 IBVCB.2008120016205001.Ung ho tre em Cao bang
21/08/20129569 - 0000049+1,000,000.00 vu thi thanh lanh cong doan ngan hang vn ung ho tre em xuan truong tinh cao bang GD TIEN MAT
21/08/2012X998 - 0000073+2,000,000.00 PHAM VAN CUONG NT//NHO A.HAI CHUYEN GUI GIUP "TRE EM XUAN TRUONG-CAO BANG" GD TIEN MAT
20/08/2012J633 - 0011545+250,000.00 Sender:01201005.DD:200812.SHGD:10000257.BO: PHAM THI HUONG.DAO MAI PHUONG GUI EM XUAN TRU ONG SGD VCB
20/08/20123832 - 0006291+500,000.00 FTF.CN:9704366800625785018.FrAcc:0011000680799 .ToAcc:0011002663078
07/08/2012VNCK - 0001177+1,000,000.00 IBVCB.0608121035583002.Ung ho hoc sinh bien gioi Cao Bang

6 tháng 9, 2012

NỤ CƯỜI HOÀNG KHƯƠNG!...

Chùng lòng xuống khi thấy gương mặt đồng nghiệp giữa đầm đậm màu áo Cảnh sát - An ninh. Nhưng không hiểu sao rất lạ là mình không thấy buồn, không thấy sợ, không thấy chán ngán, khi bắt gặp nụ cười của đồng nghiệp, giữa cái chốn đậm đặc mùi lao tù, chết chóc và toàn màu áo - gương mặt đầm đậm, đăm đăm ấy. Cố gắng lên, Khương nhé!.. Cái nghiệp chữ nghĩa trong thời buổi này, không dễ được yên lành. Nhưng đó là cái nghề, đã ăn sâu vào trong mỗi giọt máu - thớ thịt nên khó mà chối bỏ hoặc ngoan ngoãn phụ bạc lại nghề được. Mình cùng tin vào những điều thành thật, công bằng và sáng sủa hơn, ở tương lai xa gần, Khương nhé!..
Xem Tường thuật phiên tòa trên Tuổi trẻ: Ở đây



VIẾT CHO CON NGÀY VÀO LỚP 1

Võ Nhật Thủ - Ba viết những dòng này trong tâm trạng “mơn man của buổi tựu trường", không phải của ba mà là của con, bởi hôm nay là ngày đầu tiên con vào lớp 1

Đường đến trường sáng nay đông quá, nào người, nào xe qua lại như nêm vì có bao người cũng giống như ba: Lần đầu tiên đưa con mình đến lớp.

Ngôi trường này bao lần ba chở con ngang qua và nói rằng, đó là nơi con sẽ học. Hôm nay con đã thực sự bước vào.

Sân trường dưới bóng cây xanh, hình như vui hơn bởi bao anh chị lớp trước, sau 3 tháng hè họ được gặp lại nhau nên cứ tíu tít nói cười, nhưng với con lại ngỡ ngàng, xa lạ.

Chiếc cặp trên hai vai con hình như trĩu nặng.

Ba nắm tay con, mong chút hơi ấm của tình thương sẽ cho con vững tin hơn, trong những bước chập chững đầu tiên của tuổi học trò.

Cô giáo cười chào ba rồi âu yếm nắm tay dẫn con vào lớp học. Ba mỉm cười nhìn con đưa tay tạm biệt. Con chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong ánh mắt con có thoáng chút buồn.

Ừ, con như vậy là hơn ba rồi!. Ngày xưa, cũng tuổi con bây giờ, ông nội dắt tay ba đến lớp vỡ lòng.

Thầy giáo già đưa ba vào lớp ngồi gần cửa sổ. Nội nói gì đó với thầy hình như là những lời gửi gắm.

Nội đến cửa sổ nhìn ba rồi nói ”Thôi ở đó mà học nghe con!” Nội khẽ xoa đầu ba rồi tạm biệt.

Lúc ấy ba muốn khóc òa, muốn chạy theo nội nhưng không hiểu sao có cái gì đó níu chân ba lại. Tâm trạng ba lúc đó buồn, thật buồn…

Ừ!. Cái cảm giác của ngày đầu tiên đến lớp ấy vẫn cứ mãi theo ba đến suốt cuộc đời.

Con đã bỏ lại sau lưng những 5 năm mẫu giáo, những gấu Misa, những trò chơi có cả tiếng khóc, tiếng cười. Con đã là cô bé tiểu học rồi đó!.

Con sẽ được học, được vui trong một môi trường mới. Tiếng học vần ê a của con và bạn bè, rồi sẽ là lời đồng dao chắp cánh cho con bay vào khung trời mới: Tuổi thơ trong tuổi học trò.

Con của ba, dễ thương và ham học. Đôi mắt tròn to sẽ còn nhiều câu hỏi cho ba, cho thầy cô vì những điều con muốn biết.

Kiến thức từng ngày, từng ngày ở trường sẽ giúp con giải được những câu hỏi “hóc búa” mà nhiều lần ba vẫn còn cứ nợ con bằng chỉ một câu trả lời: "Chuyện này con còn nhỏ chưa hiểu được đâu! Lớn rồi con sẽ biết".

Thế giới học đường sẽ mở cho con những điều mới lạ con sẽ hiểu rằng những gì mình biết, những gì mình có thật hạn hữu biết bao!.

Con sẽ có niềm say mê khi chinh phục được những bài toán khó. Kiến thức địa lý từ lời giảng của thầy cô đưa con về với những vùng đất xa xôi.

Rồi con sẽ như ba, có lúc lặng im nuốt từng lời thầy về những trang lịch sử có lúc bi thương, có khi hào hùng của dân tộc.

Lúc đó con sẽ hiểu rằng tại sao thế hệ ba, phải cứ đau đáu vì niềm đau Biển Đảo.

Quê hương sẽ tượng hình trong con từ những lời ru, bằng những câu ca dao con đã học, để một ngày kia con có đi xa, hình ảnh quê hương cứ thấp thoáng trong con bằng những cánh cò…..

Ba sẽ là người bạn bên con. Học cùng con, vui cùng con. Sẽ chỉ cho con những điều ba biết, sẽ giúp con tìm ra phương pháp nào là hữu hiệu nhất để cùng con khám phá kho tàng kiến thức bao la của nhân loại.

Ba sẽ không ngại chỉ cho con những thất bại của chính cuộc đời mình. Vâng!. Ba sẽ dạy lại thất bại của cuộc đời ba, để bước chân con không bao giờ dẫm lại.
Nói vậy chứ ba không “bắt” con phải học. Con hãy cứ vui, cứ chơi. Ba không muốn tuổi thơ của con bị đánh mất.

Ba đã có tuổi thơ đáng nhớ. Tuổi thơ của ba ngày đó là những trò nghịch ngợm bắn chim, hái trái…, là những cánh diều bay cao cùng với đám bạn chăn trâu trên cánh đồng quê nội.

Ba học ít, chơi nhiều nên đến lớp cứ nơm nớp sợ thầy vì không thuộc bài, không làm được bài tập.

Ừ!. Tuổi thơ trong ba ngập tràn niềm vui, không bị ai đánh cắp, nhưng cũng có chút hối hận vì những mảng tối riêng mình.

Lớp 1, lớp 2…cho mãi đến những năm cuối của tuổi học trò, con hãy cứ vui, cứ chơi,  chơi vô tư và học trung thực nhưng hết mình.

Mỗi điểm 9, điểm 10 của con sẽ là niềm vui của ba. Nhưng ba sẽ buồn nếu những điểm ấy của con giống như ba ngày nào, vì có được từ sự lọc lừa hoặc do sự dễ dãi, dung túng của thầy cô.

Điều ba sợ không phải là thành tích học của con bị ảnh hưởng bởi những vui chơi của tuổi trẻ, mà điều ba sợ nhất là việc học của con biến thành con quay, trong những trò chơi gian lận của người lớn.

Ba sợ một ngày kia con về trút hết bực dọc ở trường vào ba bằng những câu hỏi:

- Tại sao con phải học điều này? Tại sao nhà trường bắt chúng con phải vậy?..

Những câu hỏi kiểu này đã xoáy trong ba và trong bao thế hệ kế tiếp.

Nó đớn đau chỉ vì sự chạy đua thành tích, có khi cả đồng tiền nữa đã và đang lăn tròn trên lương tâm của người làm Giáo dục. Ai đã và sẽ trả lời hả con?.

Dù câu trả lời đơn giản và rất thật. Nếu thế hệ con còn những câu hỏi đó, thì trong ba sẽ buồn biết bao!..

Con của ba sẽ học giỏi mà!. Ba tin điều đó. Chặng đường 12 năm sẽ không dài với cuộc đời đâu con!.

Ba không mong con kết thúc “cuộc đua” bằng vòng nguyệt quế, mà chỉ mong con nâng niu, trân trọng điều hay, lẽ phải.

Những kiến thức từ thầy cô, từ nhà trường con tích lũy từng năm, từng chặng ở năm tháng học trò mới chính là hành trang quý nhất để con vững chân bước tiếp vào đời.

Ô!. Ba viết mông lung quá!. Dẫu sao con cũng mới chỉ lớp 1 mà!. Sao ba viết cho con có cả chuyện người lớn?.

Những chuyện này con còn quá nhỏ, đừng đọc, dù biết rằng hôm nay con đủ sức đọc rồi, vì từ hồi Mẫu giáo cách đây 1 năm con đã đọc thông, viết thạo. Ba sẽ để dành đây cho con, một ngày kia, khi đủ lớn con sẽ đọc.

Câu chữ ba viết có lẽ không hay nhưng chắc sẽ gợi lại cho con chút kỷ niệm bâng khuâng, của ngày ba đưa con vào lớp 1.
-------------------------------------------
* Bài viết: Võ Nhật Thủ Blog.
* Hình ảnh minh họa: Mai Thanh Hải Blog