13 tháng 12, 2011

TÀU CÓ DÂN TỘC "CHOANG", MÌNH CÓ DÂN TỘC... "KHIẾP"!..

Mai Tiến Nghị - Trung đội mình có hai tay người dân tộc Tày Cao Bằng tên là Hà Văn Tiết và Ma Văn Thắng.

Các hắn rất ít chuyện trò với bọn mình, nhưng được cái nết hiền lành chịu khó. Anh em mang nặng thì sẵn sàng giúp đỡ, ốm đau thì cơm cháo tận tâm. Những khi chỉ mình hai hắn với nhau, thì nói chuyện với nhau cả ngày không biết chán, líu lo như chim, nghe cũng vui vui.

Đặc biệt Hà Văn Tiết còn biết tiếng Lào. Chả biết hắn học bao giờ.

Hôm tiếp xúc với dân Lào ở Binh trạm 34, chàng Tiết nhà ta còn hung hăng lên phiên dịch. Chả biết hắn dịch tiếng Việt ra tiếng Lào như... thế nào, nhưng đến khi ông người Lào nói, thì hắn dịch ra tiếng Việt như sau: “Ló bảo thế lày: Kính thưa thằng Thủ tướng bộ đội...”, làm bọn mình cười vãi nước mắt nước mũi, Tiết không giận, cũng đứng nhe răng cười.

Còn Ma Văn Thắng thì cứ khăng khăng nói với mình: “Họ tao là họ Mai!”. Mình bảo: "Họ tao làm gì có thằng... ma như mày!".

Một lần, hắn hỏi mình: “Viết thư bằng bút bi đỏ có được không?”. Mình bảo: “Được chứ sao không!. Trông càng đẹp, tình cảm càng dạt dào!”.

Lạy giời!. Vậy mà hắn viết thư cho vợ bằng mực đỏ thật. Hì hục gần buổi sáng thì viết xong thư cho vợ, hắn đưa lên ngắm nghía rồi gọi mình đến: “Đẹp thật mày ạ!. Trước tao không biết, cứ đi viết bằng mực xanh!”.

Mình hoảng hồn vội bảo: “Tao nói đùa đấy!”. Hắn đỏ mặt, xé ngay cái thư rồi hằm hằm bỏ đi.

Hôm sau hắn chửi mình: “Mày tưởng mày là người Kinh mà khôn à?. Mày chê tao người dân tộc à?. Tao nói cho mà biết nhá!. Bác Hồ bảo Dân tộc anh hùng, chứ có bảo... người Kinh chúng mày anh hùng đâu à!”.

Mình xanh mặt, xin lỗi hắn rối rít. Nghe xong, hắn hì hì cười đắc ý lắm, còn móc thuốc rê cho hút.

Cả Tiết và Thắng đều rất thích văn nghệ. Mình được các hắn quý, vì hát cũng tạm và rất hay hát.

Những ngày giời mưa ở Hậu cứ, hai tay Tiết và Thắng đứng ở hai đầu lán Trung đội è è thổi kèn lá “giao duyên”.

Buồn đến nẫu ruột mà không ai dám nói gì, vì sợ các hắn giận.

Đánh nhau thì thôi, ở Hậu cứ thì một tuần, có một tối sinh hoạt văn nghệ Đại đội.

Lính mấy chục người, quanh đi quẩn lại cũng mấy bài, hát đi hát lại.

Chính trị viên Mạo, dân Bắc Ninh thì lần nào cũng chỉ có bài Quan họ theo điệu “Gió đưa cây cải”. Sau thành quen, cánh mình cứ thấy Chính trị viên tham gia sinh hoạt, thì đề nghị: Thủ trưởng hát bài “Gió đưa cây cải vào soong”...

Còn tay Sửu người Nghệ An, lần nào cũng khoe giọng tiếng Tàu qua bài “Ra khơi nhờ tay lái vững”:

“Tá hải giang xing kháo tua sâu
Oản ù sâng tì quó thi thai dang
Uy li chứ xeng ủ mèo choàng
Càn cưa ming tâu chư mao trửa tung ti sư xẻng
Uy pu lì a lua ti quo thi hải giang
Cưa ming xỉn trung li pú khải cung sán tảng
Mao trửa tung ti sư xeng sừ púa lúa thi thai dang”.

Hắn hát nhiều đến nỗi, trong Đại đội thằng nào còn... sống đến hôm nay, chắc cũng còn thuộc.

Lần nào mình cũng phải hát. Ít nhất là 2 bài. Anh em thích lắm. Nhiều lúc mình cũng thấy râm ran, mũi phồng như cà chua.

Trong một lần, trái với thường lệ, anh em giới thiệu mình hát trước. Mình đứng lên, cố tìm trong đầu xem còn bài nào mới thì hát, chứ hát lại thì chán lắm. Nhớ mãi mới ra, mình hát điệu chèo “Quân tử vu dịch”, trước khi hát còn giới thiệu đây là đoạn Dương Lễ tiễn Châu Long trong vở chèo "Lưu Bình Dương Lễ":

"Thiếp đâu dám quên tình đôi lứa
Tưởng những lúc mặn nồng hương lửa
Nhớ những lúc môi kề má tựa
Ngao ngán thay cảnh vợ xa chồng
Gió lạnh đêm đông, lẻ loi cô phòng
Ngày xanh mòn mỏi, vào ngóng ra trông
Trăm năm chút nghĩ đèo bòng
Xa nhau ai có thấu lòng cho ai”

Cả Đại đội lặng nghe, nhìn Thắng thấy hắn rơm rớm mắt…

Tất cả vỗ tay rầm rầm khi mình hát xong, rồi gào lên: “Hay lắm! Hay lắm!… Hát lại!. Hát lại đi!…”.

Mình đang định hát lại, thì Chính trị viên xua tay: “Thôi!. Bây giờ người khác hát!”..

Sửu ta lại lên: “Tá hải giang xing kháo tua sâu, oản u sâng…

Chính trị viên vỗ tay, rồi còn bảo: “Vỗ tay! Vỗ tay đi các đồng chí!. Hát hay lắm!”. Nhưng lính nghe đến thuộc rồi, nên chỉ vỗ tay vài cái chiếu lệ.

Sinh hoạt văn nghệ xong, thấy có lệnh triệu tập cán bộ Trung đội lên hội ý gấp. Mình đã mắc võng ngủ, thì thấy Trung đội trưởng lay dậy. Đành mắt nhắm mắt mở, theo anh ta ra ngoài.

Trung đội trưởng hỏi: - Tối nay cậu hát cái bài ấy là có ý đồ gì?.

Mình ngớ người: - Bài hát chèo, văn công với đài Hà Nội vẫn hát. Ý đồ gì đâu!.

Trung đội trưởng bảo:

- Cậu phải cẩn thận đấy nhá!. Phải xác định lại lập trường tư tưởng!..

Mình chả hiểu tại sao lại “phải xác định lại lập trường tư tưởng”, nhưng không dám hỏi thêm.

Ngày hôm sau cứ canh cánh lo. Đợi trưa vắng người, khều thằng liên lạc Đại đội ra hỏi. Thằng này bảo:

- Tối qua Chính trị viên triệu tập họp Ban Chỉ huy vì chuyện của mày đấy!.

- Chuyện tao làm sao?.

- Mày ngu!. Chính trị viên bảo xem lại tư tưởng của mày, rất có thể đã dao động tư tưởng, để kẻ địch lợi dụng. Hát như thằng phản động “ngao ngán thay cảnh vợ xa chồng”, làm mất ý chí chiến sĩ!.

Mình vã mồ hôi hột. Tay liên lạc còn bồi tiếp:

- Ông ấy bảo cái bài hát... "Quân tử mắc dịch" là bài hát phản động. Chiến sĩ phải hát như thằng Sửu mới hoành tráng, mới khí thế chói lọi!. Ông ấy giao cho Trung đội theo dõi mày đấy!. Cẩn thận nhá!..

Lại được nhắc “phải cẩn thận”. Ối giời ơi!..

Tuần sau, trước khi sinh hoạt văn nghệ, Ma Văn Thắng bảo mình: - Tối nay mày lại hát cái bài… cái bài gì mà có "i hi hi" ấy nhá. Tao nghe hay lắm!. Tao thích lắm!..

Mình bảo: - Không dám hát nữa đâu!. Vì sợ cấp trên lại bảo "dao động tư tưởng"!.

Thắng chửi luôn: - Tư tưởng cái con củ cặc!. Sợ đếch gì!. Cứ hát nhá!…

Mình lắc đầu: - Khiếp rồi!..

Thắng ta bĩu môi: - Mày á?. Mày đếch phải dân tộc Kinh. Mày là thằng dân tộc... Khiếp!.

Ôi!. Vậy mình bị gán là thuộc "dân tộc Khiếp”.

Tối mai (14/12), thấy bảo có chương trình Văn nghệ “Láng giềng gần” Tàu Ta phối hợp trên ti vi. Nếu vậy, thế nào cũng có Tàu hát tiếng ta, ta hát tiếng Tàu.

Vậy là nhớ thằng Sửu hát tiếng Tàu, bài “Ra khơi nhờ tay lái vững” của Tàu. Và rợn người nhớ câu hát:

“Ta hải giang xing kháo tua sâu…

Rồi lại nhớ đến cái câu Ma Văn Thắng, gán cho riêng mình...

Ấy cứ lan man lằng nhằng thế. Mà sao bên Tàu, nó có cả dân tộc “Choang”…
--------------------------------------------------------------------------------------------------
* Hình ảnh chỉ có tính chất minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết của tác giả MTN

TRẮNG ƠI LÀ TRẮNG

Buổi chiều, rất mệt mỏi và đau đầu, nhức mắt nhưng vẫn ngồi cười 1 mình khi nhìn thấy tấm hình quảng cáo kem đánh răng, mới được post lên Kho hình bác Mạnh Hải. Tấm hình này được chụp những năm 1967-1968, trên đường từ Sài Gòn xuống Biên Hòa. Thế mới biết, việc quảng cáo tấm lớn, chả phải bây giờ mới có. Nhìn ngộ quá, hén!. Bác nào đã sống Sài Gòn thời kỳ này, chỉ cho cả nhà biết chỗ nào, bây giờ với?..

VÌ SAO CÔNG AN TP.HỒ CHÍ MINH CHƯA BẮT HOÀNG KHƯƠNG?..

PV Hoàng Khương (giữa), nhận giải Báo chí TP.HCM 2010
Phan Lợi - Ngày 28/11, Công an TP.HCM có văn bản đề nghị “kiểm điểm và thu hồi thẻ nhà báo của phóng viên Nguyễn Văn Khương” (tức PV Hoàng Khương), người thực hiện bài “CSGT giải cứu xe đua trái phép”.

Hiện Ban Biên tập báo Tuổi Trẻ TP.HCM đã ra quyết định tạm đình chỉ công tác đối với phóng viên Hoàng Khương, đồng thời ngày 3/12 thông báo trên mặt Báo về việc này.

Trước đó, ngày 18/11, Công an TP.HCM khởi tố, bắt tạm giam cựu CSGT Huỳnh Minh Đức về tội nhận hối lộ và một cá nhân tên Hòa về tội môi giới hối lộ.

Được biết, kết quả trên xuất phát từ các bài viết trên Tuổi Trẻ (thứ Ba 5/7/2011, bài “Đồng tiền xóa sạch hồ sơ” và Chủ Nhật, 10/07/2011, bài “CSGT giải cứu xe đua trái phép”) của Hoàng Khương.
CSGT Huỳnh Minh Đức (phải) nhận 10 triệu

Theo nội dung bài viết ngày 5/7, 23g15 ngày 23/6, một xe đầu kéo va chạm với xe du lịch dẫn đến cả hai xe bị tạm giữ.

Hai cán bộ của Đội CSGT Bình Thạnh (trong đó có Huỳnh Minh Đức) được cử khám dấu vết.

Bài báo nêu rõ quá trình giải quyết vụ việc ông Đức hù phải phạt tài xế, giam bằng 2 tháng. Sau khi được “năn nỉ” ông Đức nói sẽ “nghiên cứu” lỗi nhẹ để không bị tước GPLX, không giam xe với giá: “Ba chai (3 triệu đồng: sếp chai, em chai, Lộc chai”).

Sau khi nhận tiền, ông Đức cười an ủi: “Coi như thua trận banh chứ có gì đâu”.

Còn theo bài viết ngày 10/7, ngày 23/4 Đội CSGT Bình Thạnh lập biên bản vi phạm đối với Hòa do điều khiển xe máy “độ” với các lỗi: điều khiển xe máy lạng lách đánh võng, gây rối trật tự… Ngay tại thời điểm bị lập biên bản, Hòa không xuất trình được giấy tờ xe, giấy tờ tùy thân.

Sau đó đương sự nhờ người móc nối Thượng úy Huỳnh Minh Đức và bị ông Đức hù: “Lỗi này phải đưa ra kiểm điểm trước Tổ Dân phố. Muốn “binh” phải đi đúng đường. Đưa biên bản coi rồi báo giá. Đưa tiền là lấy xe”.
Người móc nối nói đưa trước 10 “chai” (triệu) cho ông Đức và đếm tiền đặt trên bàn, ông Đức xếp lại ngay ngắn rồi đút túi và nói “chủ nhật đưa giấy tờ xe, khoảng thứ năm, thứ sáu lấy xe, khỏi ra Phường kiểm điểm”.

Đến 3/7 (Chủ nhật), ông Đức trả xe tại quán cà phê. Bài viết đăng kèm tấm hình ông Đức đang nhận tiền từ người môi giới (do Hoàng Khương chụp) và khẳng định việc trả xe là sai quy trình.

Đáng chú ý, tại quyết định khởi tố bị can Hòa, cơ quan điều tra nhận định: Hòa đã có hành vi móc nối nhận tiền của Tuấn và Nguyễn Văn Khương (Nhà báo Hoàng Khương), đưa cho Đức giải quyết trái quy định đối với xe vi phạm giao thông và đua xe trái phép.

Xung quanh việc này Báo CAND và ANTG đăng nhiều bài chỉ trích cách thức tác nghiệp của Hoàng Khương, đồng thời đề nghị xử lý nghiêm hành vi gài bẫy CSGT của nhà báo này, cho rằng đã cấu thành tội đưa hối lộ.

Theo cách “lên tiếng” này, khả năng sau khi được Báo CAND “dọn đường”, cơ quan CSĐT CA TP HCM sẽ khởi tố bị can (và có thể bắt) nhà báo.

Dĩ nhiên, khi cơ quan điều tra thực thi công vụ thì không ai có thể cản, bởi theo BLTTHS hoạt động của họ là độc lập và chỉ tuân theo pháp luật.

Tuy nhiên điều khó hiểu là tại sao cơ quan điều tra không thực thi luôn quyết định tố tụng với Hoàng Khương, sau đó thông báo đến Ban Biên tập Tuổi Trẻ và Cục Báo chí về quyết định của mình, để hai nơi này automatic đình chỉ công tác và thu hồi thẻ nhà báo (theo Luật) mà lại làm động tác “chuyền bóng” để các cơ quan kia “sút” trước?..

Thật hay là Ban Biên tập Tuổi Trẻ đã rất nhanh “ghi bàn”…
Tuy nhiên điều rất đáng quan tâm là ý kiến của một Phó Chủ tịch Hội Nhà báo VN (đăng trên báo CAND hôm 6/12).

Theo ý kiến vị này thì Hoàng Khương biết việc CSGT (Huỳnh Minh Đức) tiêu cực mà lại không thực hiện nghĩa vụ công dân tố giác đến cơ quan điều tra là không công bằng, công tâm.

Cách vị này nói “Khi anh phát hiện ra có hành vi đưa, nhận hối lộ giữa người thi hành công vụ và người vi phạm thì cách tốt nhất là anh nên trình báo cơ quan có thẩm quyền để bắt quả tang và xử lý cả người đưa và nhận hối lộ”, có lẽ cũng giống như quan điểm nhiều cán bộ Công an, khi trao đổi với các phóng viên trẻ và phần nào cũng thuyết phục được một số người.

Hơn thế ý kiến của một vị Lãnh đạo Hội nghề nghiệp còn có thể tác động rất lớn đến suy nghĩ, cách thức hành nghề của nhiều Hội viên…

Thế nhưng xét kỹ quan điểm này là không chính xác, bởi khi Hoàng Khương đăng tải hành vi nhận hối lộ của Đức lên mặt báo nghĩa là Khương đã thực hiện việc báo tin tội phạm theo quy định tại Điều 100 BLTTHS.

Theo điều luật này thì “tố giác của công dân” và “tin báo trên các phương tiện thông tin đại chúng” có giá trị pháp lý ngang nhau, không cái nào “to” hơn cái nào. Hoàng Khương là nhà báo và vị này đã báo tin tội phạm thông qua việc thực hiện nhiệm vụ của mình, nên không thể phê phán anh ta.

Và có lẽ vì lý do này chính cơ quan điều tra còn lưỡng lự trước khi thực thi quyết định tố tụng?..

Nguồn: Quê Choa
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Hình ảnh CSGT Thanh Hóa, Nghệ Tĩnh, Quảng Bình nhận hối lộ, do PV Hoàng Khương ghi lại.

"THẰNG THUẾ NÓI GÌ CHẢ ĐÚNG!"...

Đinh Vũ Hoàng Nguyên - Có thằng bạn học Đại học Mỹ thuật Công nghiệp cùng mình, giờ chuyển sang đi buôn ở Lạng Sơn.

Nó mời gã Trưởng phòng ở Cục Thuế của một tỉnh mà Công ty nó hay vận chuyển hàng qua, đi nhậu.

Trong cuộc nhậu, gã Trưởng phòng này kể ở tỉnh lão có đền thờ ông Lý Thường Kiệt ba lần đánh quân Nguyên, ai đi buôn thì nên về đấy thắp hương.

Thằng bạn mình nói:

-Trần Quốc Tuấn mới đánh quân Nguyên chứ!.

Gã Trưởng phòng Cục Thuế nói:
- Mày nhầm rồi!. Là Lý Thường Kiệt. Lịch sử mày hiểu thế đéo nào bằng anh!.

Thằng bạn mình có tí rượu vào, mặt sưng lên, vẻ muốn cãi lắm.

Mình mới góp mồm:

- Anh nói đúng rồi!. Lý Thường Kiệt sai Tư Mã Ý đánh Thoát Hoan, Thoát Hoan còn phải chui vào ống đồng chạy!.

Gã Trưởng phòng Cục Thuế nhìn thằng bạn mình, đắc thắng:

- Đấy!. Thấy chưa?. Mày hiểu thế đéo nào bằng anh về Sử!...

Lúc đi đái, thằng bạn mình nói với mình:

- May mày chen vào, chứ tao cãi.

Mà nhỡ thằng ấy thù vặt, thì có ngày mình ôm mồm vì ông Lý Thường Kiệt!.

Cái loại mình đi buôn, thằng Thuế nói đéo gì chả đúng!..
---------------------------------------
* Hình ảnh trong bài viết chỉ có tính chất minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết của tác giả ĐVHN.

* Hình ảnh sưu tầm trên mạng.

12 tháng 12, 2011

ĐẤT MŨI MÙ XA

Nguyễn Ngọc Tư - Nơi ấy, lúc đất chuyển vào xuân, phù sa bắt đầu nôn nả lấn biển, rừng mắm xanh non rào rạt tiến về phía trước giữ đất lại cho người.

Nơi ấy, những ngôi nhà đều không cửa, nhà mở toang cho gió Nam vào, chướng tới, bấc qua, nhìn nhà là hiểu người, chân thật đến bày cả gan ruột...

Nhưng rồi đến với làn sóng di dân ào ạt, cái không cần thay đổi đã thay, còn cái cần thay đổi thì chưa đổi bao giờ. Đất Mũi ngày xưa sẽ đến một ngày xa mãi...

Thỉnh thoảng anh gọi điện cho tôi từ TP. Hồ Chí Minh, hỏi vụ con chó cò nó ra làm sao, trái giác là trái gì mà nấu được canh chua bông súng... (sao mà những gì tôi viết ra đều khó hiểu như thế không biết).

Có nói gì thì cuối cùng, anh cũng gạ, hỏi rằng: “Còn Đất Mũi!. Chỗ đó nó ra làm sao, em hả?”.

Trời!. Đất nước mình hẹp te vậy, mà lời anh hỏi sao nghe thăm thẳm mù xa?.

Nhưng anh lại hỏi lầm người rồi.

Tôi là đứa bạc bẽo từ Đất Mũi ra đi, không nhớ thương, luyến tiếc.

Tôi là loại người thấy nhà người ta đẹp hơn nhà mình, thấy vợ người ta đẹp hơn vợ mình, nên tôi bảo rằng, “Dạ, Đất Mũi cũng thường thôi anh!”.

“Thường à?”.

Phải!. Thường lắm, thường thiệt là thường!. Tôi trả lời mà tự xấu hổ trong lòng.

Về nói lại với cô em gái. Em tôi la lên: “Ôi trời!. Sao anh không mời ảnh về thăm quê mình một chuyến cho biết hả anh?”.

Đó là lúc tôi lặng đi: Cái bản chất mến khách của người Đất Mũi trong tôi, cũng đã phai rồi.

Thành ra trong câu chuyện này có tới ba người, anh, tôi và cô em gái Đất Mũi rặt ri. Tôi thành nhịp cầu nối hai miền đất.

Em tôi nhắn với anh rằng: Đất Mũi thiệt tình không có núi cao, không có biển xanh, cát trắng, không cung đình cổ kính lại càng không có phổ cổ đìu hiu.

Đất Mũi chỉ có bùn sình, rừng thẳm và biển.

Dẫu biển không xanh ngằn ngặt mà đục ngầu phù sa nhưng ở đây nhiều biển lắm.

Biển đằng trước, biển bên phải, biển bên trái.

Bình minh, mặt trời từ biển quẩy nước ngoi lên rồi khi chiều về, mặt trời chín đỏ già nua lại ngụp về biển sau một ngày tự cháy.

Bây giờ, Đất Mũi đang mùa gió chướng.

Coi ra thì người xóm Mũi sướng nhất đời rồi, ngọn Nam, ngọn chướng về, xóm Mũi là nơi đón, thưởng thức trước tiên.

Em tôi muốn mời anh về ngay mùa này, lúc đất chuyển vào xuân.

Gió mùa phây phẩy, gió đưa trời lộng lên cao, phù sa bắt đầu nôn nả lấn biển.

Rồi không lâu lắm đâu, từ bãi bồi, đất sẽ cồn lên, một rừng mắm xanh non rào rạt tiến về phía trước giữ đất lại cho người.

Mùa này, ba khía chuẩn bị vào hội.

Không biết hẹn hò nhau từ hồi nào, ba khía tụm về xúm xít đeo trên gốc mắm, rễ đước. Con nào con nấy thịt chắc nụi, gạch ứ đầy mai (nói tới đây, tự dưng thèm ba khía muối ăn với bần chua cháy lòng).

Cũng mùa này, bắt đầu con nước rông. Cây đước nhón cái rễ như cái nơm cao lên đến nửa thân cây, những cái rễ mới thò xuống từ trong tán lá rừng xanh biếc.

Nước tràn bờ bãi, người xóm Mũi bắt đầu cuộc sống rặt trên sàn.

Những cây đước lót sít sao nhau để làm lối vào nhà, lối qua bên hàng xóm, lối ra nhà tắm, chuồng gà.

Trẻ con chạy rượt, u hơi ở trên sàn, nhảy lò cò bên những bụi hẹ, bụi ớt lơ thơ trồng trong thúng.

Cá thòi lòi dạn dĩ theo con nước chạy rột rẹt dưới sàn nhà, có lúc ngóc đầu lên, nhìn thom lom, ý hỏi: "Ai đây ta?. Ai mà lặn lội tới xứ bùn sình rừng rú này, ai mà ngó tui thiếu điều lòi con mắt ra, lạ lắm sao?".

Lạ lắm, nếu anh đến, thể nào anh cũng bảo cái mũi đất cùng trời cuối đất này, sao mà lạ quá đi?..

Lạ chớ!. Em tôi cười: Lạ từ cái cây, ngọn cỏ, vụ trái giác với con chó cò chỉ là chuyện nhỏ.

Em tôi hỏi anh đã từng thấy nụ bông đậu cộ tím biêng biếc như những chiếc giày cao cổ (em bảo chắc như đinh đóng cột rằng hầu hết hoa dại ở xứ tôi đều có màu tím thủy chung)?..

Anh đã thấy những bông vẹt cứng cỏi xòe chơm chởm như cái nơm cá, bao giờ kết trái, hoa lại trở thành chiếc ô che đầu?..

Rồi những trái quao mới sinh ra đã cong cong. Em tôi vì nuôi nấng mẹ già, không chịu lấy chồng, ai tới hỏi, em đều cắc cớ đòi lễ vật phải có một mâm muỗi tréo cánh và mâm trái quao thật thẳng (vụ trái quao này là tôi nói thêm với anh, chứ đời nào em nói).
Và còn những trái đước quê tôi, anh đã biết?.

Từ khi còn là trái xanh lủng lẳng trên thân cây mẹ, trái đước đã thẳng người trong tư thế một ngày cắm thẳng xuống bãi bùn mà không mảy may nghi ngờ, chọn lựa.

(Đôi lúc trên con đường văn chương cô độc, tôi chùn bước. Em tôi lại bảo tôi phải chặt lòng chặt dạ, phải giống như những trái đước ấy, lao xuống đất văn chương bằng niềm say mê mãnh liệt nhất).

Bao giờ ngồi nghĩ thật lâu về quê nhà, tôi cũng nhận ra rằng: Dường như Đất Mũi thiêng lắm, nhất là khi đất biết có người ngày mai chia xa, nên dưới kinh bắt đầu con nước rặt, nước chảy cạn chỉ còn một lạch nhỏ.

Quê xứ bắt đầu cồn lên những thứ mà ai cũng biết rằng không thể mang theo.

Đây mùi cá khô vừa mới se se nửa nắng, hăng hăng nồng nả bay vào gió.

Những giàn lưới tanh mặn mùi biển cả vắt mình trên những giàn phơi.

Tiếng tàu đêm ra biển rù rì.

Mẻ un trên những căn nhà nhỏ, bên sông tù mù cuộn khói.

Món hàu tái chanh, cá thòi lòi kho dừa, vọp nướng... mà em tôi đãi món nào cũng ngọt tự nhiên một cách kỳ lạ.

Mới nhớ có người đã từng thốt lên chừng như cảm động không chịu được, rằng: Ở đây chỉ có nước biển mặn thôi, tất cả thì ngọt bùi.

Người Đất Mũi sao mà hiền từ, mến khách thấu trời thấu đất vậy không biết?.

Dường như sống giữa bao la trời, bao la biển này, người ta phải học cách thương nhau để khỏi cô độc.

Làm sao tay xách nách mang những thứ này được đây, khi em gởi theo ít ba khía muối mang về?.

Ba khía thì mang về được rồi.

Còn cái tình cái nghĩa của người Đất Mũi đằm sâu vậy, làm sao bỏ vô giỏ xách theo được?..

Tôi vẫn không từ bỏ câu nói của mình rằng: Đất Mũi thường thôi, rất thường, nhưng hết thảy mọi thứ ở đây đều làm cho người ta nhớ vì lạ, vì thương.

Bầy dã tràng xe những hòn cát liu riu nằm trên bãi Khai Long, những bông rau muống biển mỏng tang mà chống chọi với gió trời, rập rờn tím ngát.

Hòn Khoai thì xanh thẳm ngoài kia với ngọn hải đăng chưa bao giờ tắt.

Dường như mọi thứ ở đây đều thắm và đậm.

Nắng thì lầm lì thôi là lầm lì, gió cởi mở thôi là cởi mở.

Rừng đã xanh là xanh lặc lìa, một màu rời rợi.

Biển đã đục là ngầu ngầu phù sa.

Nước đã mặn là mặn quéo đầu lưỡi.

Người Đất Mũi rặt đã thương là thương trọn, đã nhớ thì nhớ sâu, đã sầu thì sầu dai dẳng.

Hết thảy đều không thể nửa vời.
Cho nên khi anh về, đừng có từ chối mà không cạn từng ly rượu đế cay xè.

Cũng đừng trả giá nửa ly thôi, làm lòng bà con mình buồn nghen!.

Mà!. Anh dứt khoát phải gặp em tôi một lần.

Cô có tất cả đặc trưng của người Đất Mũi, da ngăm ngăm, rắn rỏi, mắt hay cười.

Em hay hồn nhiên xắn quần cao đến khỏi đầu gối lội qua kinh những lúc nước ròng, mộc mạc không giả đò mắc cỡ làm duyên...

Những năm tháng qua đi đã làm em tôi khôn lớn.

Em bắt đầu biết buồn, mà toàn buồn chuyện đâu đâu không hà.

Mỗi lần lên thành phố thăm tôi, em đều ngồi thừ ra, em nói: Chắc mơi mốt rồi, chẳng còn Đất Mũi ngày xưa nữa.

Đất Mũi của ngày em lên 9-10, từ Vàm Rạch Tàu đến tận cuối xóm Mũi thưa thớt nhà, nhưng những ngôi nhà đều không cửa.

Nhà mở toang cho gió Nam vào, chướng tới, bấc qua, tầm nhìn thông thống.

Nhìn nhà là hiểu người, chân thật đến bày ra cả gan ruột của mình mà rộng rãi, hào sảng.

Tháng tám hội ba khía. Tháng chín mùa cua lên bãi. Tháng mười hội cá đường.

Rừng dày rậm rạp, rừng chồm sát mé kinh để níu kéo chút hơi ấm con người.

Cái hồi mà thiên nhiên ở đây hào phóng tới mức cha ông chúng tôi chắc lòng chắc dạ tuyên bố với quân thù, chừng nào “Khai Long hết xác cá đường, thì Mũi Cà Mau đó tao nhường cho bây!”.

Thấy em buồn, tôi chỉ cười: "Sao mà cô đi lo chuyện thiên hạ không vậy?".

Em giận tôi, em bảo: “Không!. Đó là chuyện của quê hương, của nhà mình, của thời thơ ấu chúng mình!”.

Em tôi nghĩ hoài, rồi sau này khi tôi đưa anh về thăm biết làm sao bây giờ?.

Làm sao để đưa anh đến một ngôi nhà bình yên trải lòng ra như thế. Với một làn sóng di cư của hàng trăm, hàng ngàn người từ nơi khác tới, người Đất Mũi khép cửa lòng tin.

Người bản xứ vẫn gắn bó mình với chiếc ghe cào, ghe câu đánh bắt gần bờ; với những chân đáy hàng khơi, thì những người mới đến sống bằng cách phá rừng, càn quét bãi bồi.

Nên em bảo: Cố rủ anh về khi trở qua mùa gió chướng, bởi gió Nam là mùa gió buồn nhất. Mùa này, tôm cá về bãi, người mới đến thôi phá rừng mà đi đẩy te, xiệp, giăng lưới ba màng, sạt sò huyết, mò vọp, bắt cua.

Những cách đánh bắt hết thảy đều mang tính tận diệt.

Bãi bồi nhão nhừ dấu chân người, vạt mắm nhỏ xíu xanh líu ríu mới vừa bắt rễ để lấn biển giữ phù sa, đã bị càn phá giạt trôi, dẫu lòng đất âm ỉ muốn sinh sôi mà chân thì không sao bước tới.

S. Antov viết rằng: Mỗi người có những ước mơ khác nhau, nên không hiếm khi bi kịch đã xảy ra, vì có số ước mơ phải hy sinh, để những ước mơ khác trở thành hiện thực.

Tôi nghĩ tới Đất Mũi. Ước mơ đất của em tôi, của người yêu thiên nhiên đã đau đớn gục xuống cho bầy trẻ con có tiền đi học, khạp gạo để ở góc nhà được đầy, bữa cơm không chỉ muối trắng, tối ngủ mùng lành, có mền đắp để qua mùa gió bấc năm nay...
Rồi lẫm đẫm đất đã đổi thay, cái bản sắc vùng đã phai nhạt ít nhiều (em lo là không còn cái chất riêng của miền đất cuối, anh sẽ bảo anh ra Cần Giờ sướng hơn, chớ lặn lội làm chi mấy ngày đường).

Lô xô những ngôi nhà tạm bợ mọc lên, chen nhau bạt trống huơ cả mấy khoảng rừng.

Thiên nhiên bắt đầu nghèo nàn, rách rưới, mà đất vẫn hiền như mẹ, dẫu con lầm lỗi vẫn ôm vào tấm lòng.

Em than thở với tôi, đã có câu “nghèo cho sạch, rách cho thơm” còn sáng tác ra câu “bần cùng sanh... lâm tặc, ngư tặc” chi vậy không biết?.

Tôi biểu: Em đừng tiếc nữa mà em không chịu nghe. Mới hay vừa ráo bùn, tôi đã không còn là tôi nữa. Chỉ có em thôi. Bấy lâu nay cái không cần thay đổi thì đã thay, cái cần đổi thì chưa đổi bao giờ.

Nhất là cái khoản luôn luôn nuối tiếc những gì mình không trở lại nữa... Mà!. Trời ơi!. Đời người có bao lâu đâu, không nhìn phía trước sau cứ lo ngoái lại?..

Anh à!.Em tôi có ý nhắn hỏi anh rằng: Có phải em tệ lắm không?. Bởi dù gì thì hơi ấm con người đang làm cho đất thức dậy sau gần trăm năm vì sông nước chằng chịt, vì rừng rậm hoang sơ cản đường người ta đi tới.

Cuồn cuộn theo dấu chân của những gia đình di cư, là xóm chợ xôn xao, những hàng quán mọc lên.

Đất cuối trời bừng tỉnh, sôi động. Những chiếc vỏ lãi cao tốc lướt băng băng trên sóng làm con đường vốn xa ròng rã gần lại.
Vậy thì lẽ ra em không nên buồn, không nên tiếc mới phải?.. Em đã nhắn vậy rồi anh còn chần chừ ngại ngần chi nữa mà không tới Đất Mũi hả anh?..

Để được đón anh về, có lẽ em tôi sẽ nhọc nhằn hơn nữa, bởi hết lòng cố giữ những gì đáng giữ.

Này biển, này rừng, này tôm cá trên bãi bồi, này tính cách hồn nhiên không vụ lợi của người Đất Mũi.

Để anh có thể ngồi quây quần với bà con, đêm thức nghe gió mùa tan trong bếp lửa. Bên bữa rượu ấm nồng, tôi ngồi đếm tóc anh, chợt giật mình thấy anh bạn mình tuổi đời, có còn trẻ gì đâu?. Hú hồn!. Chút xíu nữa là không kịp về Đất Mũi xứ tôi rồi. Đất Mũi gần gũi vậy, sao phải mất tới mấy chục năm trời mới đến được vậy ta.

Nhưng anh biết không?. Đi với anh dưới ánh nắng vàng dãi, len lỏi trong những mảng rừng loang lổ, nhìn về cái bãi đất bồi hoang vắng... Nếu thấy em tôi vui cười chơi chơi vậy, chưa chắc em đang thật đâu.

Với em tôi, Đất Mũi ngày xưa sẽ đến một ngày xa mãi.

Nếu em tôi thật sự mệt mỏi buông xuôi rồi, thì tôi biết làm sao đây anh?..

Cà Mau, tháng 12-2011
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

NHỮNG HÌNH ẢNH VỀ CÀ MAU, TRONG CHUYẾN ĐI CỦA MÌNH THÁNG 12/2011
Các bé bán lạc luộc, trứng cút rất khoái chụp hình với dân nhậu Bắc Kỳ như mình, ngay tại quán nhậu Cà Mau
Quán nhậu Đức Mập, đường Âu Cơ, TP. Cà Mau rất thân thiện, phục vụ nhiệt tình và... ngon, rẻ
Trên đường chạy từ Cà Mau ra Đất Mũi, gặp 1 đám cưới quê vùng sông nước, đang đi vỏ lãi đón dâu
Cầu đường bộ, khi xong sẽ nối đường bộ từ Cà Mau xuống Năm Căn - Ngọc Hiển
Sông nước nên tất nhiên đi lại toàn bằng xuồng máy (như xe máy trên bộ), tấp nập đông vui
Xa tít là Đất Mũi
Chào mừng đến với tận cùng Tổ quốc
Trông giống như cái... lò gạch
Gia đình này từ Sài Gòn, chạy xe xuống thăm Cà Mau đây
Mỏm đất chót mũi Cà Mau của Tổ quốc đây
Đất phù sa và nước cũng ngầu đỏ phù sa
Không thể không làm hàng tý, để lưu niệm cùng mảnh đất Mẹ
Lá dừa nước, phơi khô để lợp nhà
Nhìn  từ trên chòi quan sát xuống
Rừng đước Cà Mau
Lại... tự sướng
Nhà hàng duy nhất - quán nhậu nơi tận cùng Tổ quốc
Lại sướng ở... trong rừng
Những món hàng lưu niệm, rặt Đất Mũi
Cá khô phơi đầy đường
và ruồi nhặng cũng đầy cá
Cá cơm mới đánh bắt, mình gọi là... cá cơm 1 nắng
Cá rô đồng bán cả thau ngoài chợ
Thập cẩm cá, lươn, đồng, biển
Cá này chỉ có riêng ở vùng đất Cà Mau, mình quên mất tên rồi
Rổ này, hình như toàn vọp và túi lưới dưới thì lúc nhúc những rắn là rắn
Cá kèo Cà Mau
Bông súng thay rau
Lưu niệm chút, trước cổng chợ Cà Mau