28 tháng 8, 2011

XIN CÁC ỦY VIÊN TRUNG ƯƠNG, NGƯỜI SAPA - LÀO CAI!..

Các cháu bé người Mông ngồi bệt ăn xin, ngủ gật giữa trời mưa, trước cửa Công an Thị trấn Sa Pa (Lào Cai)
Mai Thanh Hải Blog - Mình đã sững sờ khi chứng kiến cảnh những em bé người Mông từ mấy tháng tuổi cho đến 5-10 tuổi vác rá, mang mũ ngồi bệt ven những con đường Thị trấn Du lịch Sa Pa (huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai), có nhiều khách du lịch ngang qua, để ăn xin. Đợt trước, cách vài tháng mình công tác Lai Châu và có rẽ qua Sa Pa, nhưng chỉ thấy các em lẵng nhẵng "mai phục", "bao vây" du khách, nài nỉ bán vòng tay, mũ đội đầu lưu niệm, như đã diễn ra bao năm nay. Vậy mà trước năm học này, các em lại...
Ven đường cạnh Nhà thờ đá Sa Pa, đoạn lên Khu Du lịch Hàm Rồng

Không chỉ ngồi bệt, chìa tay, mũ, rá xin tiền ở ven đường, các em còn chịu khó leo lên tận Cổng Trời, Sân Mây trên Khu Sinh thái Hàm Rồng, đứng bên lèn đá, co ro dưới mưa lạnh, ngáp mây, đợi du khách đến gần, thò đầu ra xin tiền, khiến không ít người giật thót, suýt ngã...

Rời Sa Pa về Hà Nội, mình đã tìm đọc nhiều, hỏi nhiều và hết thảy đều nhận được câu trả lời: "Chưa sách vở nào viết, chưa nghe người nào kể đến chuyện này", "Trong Lịch sử và phong tục tập quán của đồng bào các dân tộc miền núi Việt Nam, không có dân tộc nào có nét sinh hoạt... xin ăn"...

Miền núi khó khăn, vất vả nhưng người dân, bao năm qua bám vào nương rẫy, núi rừng để ít nhất, mất mùa ngô lúa, cũng còn khóm măng, củ mài, quả dứa chặt, đào trong rừng, về ăn cầm hơi qua ngày;
Chờ đợi vận may, mặc cho trời mưa to

Đồng bào dân tộc, từ bao năm nay cũng còn giữ nguyên thói quen tương trợ, giúp đỡ, "tối lửa tắt đèn" có nhau (ở địa bàn rừng núi, nhà cửa thưa thớt, có khi mỗi nhà 1 ngọn núi, không lửa đèn cùng nhau, sống sao nổi trước thiên nhiên, thú dữ và sự cô độc; đó là chưa kể đến việc các gia đình trong bản, phần lớn đều có quan hệ huyết thống và việc giúp nhau trong cuộc sống hàng ngày là lẽ đương nhiên)...

Mình cứ lẩn mẩn: Ngày 8/11/1946, Bộ đội ta đánh tan Quân Quốc Dân đảng, giải phóng Sa Pa lần thứ nhất; ngày 3/11/1950, ta giải phóng Sa Pa lần 2 và từ đó, chính thức Sa Pa nằm dưới sự quản lý của những người Cộng sản... Vậy mà hơn 60 năm sau ngày giải phóng, những em bé người dân tộc Mông, có lẽ lần đầu tiên trong sự phát triển của tộc người, từ cuối Thời kỳ Băng hà, đã vác rá ra ngồi ven đường xin ăn - Hình ảnh mà ngay ở những vùng, có "truyền thống ăn xin", ở nhiều phố - chợ, tại các huyện - tỉnh miền xuôi, cũng bị xóa bỏ, từ rất lâu, hàng mấy chục năm nay...
Đứa mũ, đứa rổ và đứa... đổi chỗ

Chứng kiến cảnh các em xin ăn du khách trong và ngoài nước, từ mọi nơi đến ngắm cảnh, trải nghiệm Sa Pa - Vùng Du lịch của Việt Nam, nổi tiếng trên toàn thế giới, mình thực sự xấu hổ. Càng xấu hổ hơn nữa, khi hỏi chuyện "Sao chính quyền không ngăn chặn tình trạng này?", những người dân Sa Pa bán hàng chỉ tay lên những chiếc loa phóng thanh, treo đầy Thị trấn, thi thoảng lại dõng dạc phát đi cái gọi là "Những điều du khách đến Sa Pa cần chú ý", trong đó có câu: "Du khách không cho tiền các cháu bé, để tạo điều kiện cho các cháu cắp sách đến trường"... và bảo mình: "Họ ngăn chặn đấy!".

Ở Trung tâm Thị trấn Sa Pa, ngay giữa Vườn hoa Trung tâm, người ta dựng 1 tấm bia đá to đùng, trên đó có chép lại nguyên văn "Thư Bác Hồ gửi các cháu Nhi đồng Sa Pa", ngày 19/11/1946.

Trước tấm bia đó, ngay kề Trung tâm Hành chính của huyện Sa Pa, người ta cũng mới dựng 1 tấm pano to đùng, xanh đỏ sặc sỡ rất bắt mắt với khẩu hiệu: "Đảng bộ, nhân dân các dân tộc huyện Sa Pa quyết tâm thực hiện tốt cuộc Vận động Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh". Phía trên dòng chữ, Cờ Đảng và cờ Tổ quốc ngạo nghễ tung bay; Bác Hồ râu tóc bạc phơ, hiền từ nhìn các em bé...
Thư Bác Hồ gửi các cháu Nhi đồng Sa Pa


Lẩn mẩn: Chả mấy huyện trong cả nước, được như Sa Pa, bởi có Ủy viên Dự khuyết Trung ương Đảng Khóa XI, tên Hầu A Lềnh đã giữ chức Bí thư Huyện ủy, Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy Lào Cai, từ cách đây mấy năm, vẫn đang độ "tuổi trẻ - tài cao", chưa đến 40 và hình như Bí thư Lềnh cũng người Mông ta?..

Cứ lẩn mẩn: Các dân tộc trên toàn quốc đang "ghen tỵ" với người Mông, bởi người Mông có chính khách Giàng Seo Phử, mang dòng máu người Mông và sinh ra lớn lên ở ngay Bắc Hà, Lào Cai, hiện là Bộ trưởng - Chủ nhiệm Ủy ban Dân tộc của Chính phủ, Ủy viên BCH Trung ương Đảng. Bộ trưởng Phử người Mông đã từng trải qua các chức vụ Bí thư Tỉnh ủy Lào Cai, Phó Trưởng Ban Tổ chức Trung ương và là Đại biểu Quốc hội Khóa XI, XII...

Và lại lẩn mẩn: Tân Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và đầu tư (Bộ quyền thế và to nhất các Bộ) Bùi Quang Vinh khóa 2011-2016, cũng là Ủy viên BCH Trung ương Đảng và cũng gắn bó với Lào Cai hơn 35 năm, mới chân ướt chân ráo rời "mảnh đất người Mông" từ ghế Bí thư Tỉnh ủy Lào Cai...
Quyết tâm học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Bác

Mình biết: Học tập Bác khó lắm; học tập Bác tình yêu thương đồng bào còn khó hơn. Thế nhưng, xin các Ủy viên Trung ương người Lào Cai, hãy cố học Bác một lần thôi: Hãy thương những cháu bé người Mông đang xin ăn ven đường phố du lịch Sa Pa, ngay trước mắt bàn dân thiên hạ, khách trong và ngoài nước; để các cháu được yên tâm đi học chăm ngoan, như Bác Hồ đã dặn từ gần 60 năm trước; giúp các cháu không phải lo cơm áo gạo tiền, khi chỉ vài ba tuổi... Quan trọng nhất, là để một dân tộc lớn như dân tộc Mông, giữ được bản sắc, phong tục truyền thống và cùng đoàn kết dưới mái nhà Việt Nam, theo câu nói quen thuộc "54 dân tộc anh em quây quần!".
--------------------------------------------------------------------

HÌNH ẢNH MỘT SỐ CHÁU BÉ NGƯỜI MÔNG, ĂN XIN TRÊN ĐƯỜNG PHỐ SAPA

Ven đường cạnh Nhà thờ đá Sa Pa


Em bé này mới 5 tuổi   
2 chị em và 1 bạn, trước cửa Trụ sở Công an Thị trấn Sa Pa


Ngồi sau xe hơi đắt tiền, cũng không che khỏi ướt mưa


Em ngủ, chị ngủ và... bạn hàng xóm cũng ngủ

Công trình đá đặt tấm bia ghi thư Bác Hồ gửi Nhi đồng Sa Pa

Nội dung Thư

Pano áp phích cách đó không xa

27 tháng 8, 2011

HÃY CHO TÔI LÊN ĐƯỜNG

Mai Thanh Hải Blog - Bài hát của Nhạc sỹ Hoàng Hiệp, do Ca sĩ Ái Vân trình bày, ngay tháng 3/1979, khi lính Trung Quốc ào ạt tấn công các tỉnh biên giới phía Bắc, bắn giết bộ đội - nhân dân, phá hoại toàn bộ nhà cửa kho tàng, cơ sở vật chất của 6 tỉnh biên giới phía Bắc...


Những hình ảnh, thước phim tư liệu của một thời, không thể nào nói được khác về độ chân thực, tính lịch sử... Mình lại phải lưu vào đây, để làm tư liệu sau này vậy!..

26 tháng 8, 2011

CHỈ NHÌN THẤY, Ở THÁI LAN

Tấm biển này đặt ở ngay Cửa khẩu Quốc tế đường bộ, từ Lào sang Thái Lan, bên sông Mê Kông. Vừa bước chân xuống đất Thái, tấm biển này đã đập vào mắt, khiến ai cũng ngạc nhiên, thích thú và cảm thấy rất bình an vì được "Quân đội bảo vệ". Hình ảnh các nam nữ Quân nhân, đại diện cho các lực lượng Thủy - lục - không quân, cảnh sát rất xinh đẹp, tươi cười với nụ cười, đôi tay chào rất đặc trưng Thái, hình như chỉ có ở Thái Lan và chỉ người Thái mới quan tâm đến mọi cách tiếp thị, giới thiệu du lịch. Lại chạnh buồn khi nghĩ đến du lịch Việt Nam: Bao năm, cứ quanh đi quẩn lại mấy khẩu hiệu - hình ảnh cũ mèm đến thuộc lòng, có khi chỉ 1 hình ảnh PR cho ngành Du lịch, cũng bị kiện lên kiện xuống vì bản quyền ảnh, cuộc sống nhân vật...  Chẳng biết bao giờ mới khá khẩm lên được và khách du lịch đến 1 lần, còn muốn quay thêm lần nữa?. Khách trong nước còn không giữ được, nói gì đến khách ngoài?..

VĂN NGHỆ BỜ HỒ

Mai Tiến Nghị - Tối Chủ nhật, ông bạn “Đếch nói nữa…” lại lò dò sang nhà mình. Sự lạ, khi hắn sang chơi vào cái thời điểm ấy, vì buổi tối, hắn thường bị vợ cấm ra khỏi nhà. 

Vừa vào đến cửa hắn đã bô bô:
- Thủ đô bây giờ vui thật!.

À! Thì ra hắn đi Hà Nội về. Chắc là lên thăm con!… Và sang đây là để khoe với mình về chuyện Thủ Đô.

- Thủ đô thì bao giờ chả vui mà phải khen!.

- Không! Mấy Chủ nhật trước có vui vậy đâu. Tớ vừa xuống xe, đáp xe buýt lên Bờ Hồ, gặp giời mưa, vậy mà thấy múa hát tưng bừng!. Chỗ nào cũng múa hát!. Ngay ở chỗ Bờ Hồ cũng có đến 4-5 đám múa hát rộn ràng!

Điều này thì mình biết vì trên Đài nói là "Múa hát mừng Tết Độc lập". Mình hỏi:

- Chắc là hay lắm nhỉ?.

- Được cái bổ mắt!..

- Sao lại bổ mắt?.

- Thì toàn bọn con gái mặc quần đùi, áo may ô khoe đùi trắng lôm lốp, vú vế thỗn thện như ấm tích, rốn sâu như cái chén… Nhảy như choi choi, mồm uốn éo ngợi ca, ca ngợi… cuộc sống tươi đẹp vững vàng tiến lên thiên đường Chủ nghĩa xã hội… Chả như đám gái quê nhà mình cẳng như cẳng cò, đen như chân trâu, người thẳng đuỗn như cá rô đực, mồm lúc nào cũng quàng quạc chửi chồng!..

Mình phải vội bịt mồm hắn lại: "Đàn bà nó nghe thấy thì chết bây giờ!".

Hắn trợn mắt thì thào:

- Dưng mà... đếch có người xem!. Chỗ nào đông được vài ba chục người. Còn lại diễn cho Giời xem, đất xem. Thế mới lạ!..

Mình trêu: "Vậy mình ông ngắm thoải mái!. Sướng quá còn gì!".

Hắn bảo:

- Đếch chịu được!. Vì mấy cái loa inh tai nhức óc. Loa ở sân khấu. Loa ở ngoài đường. Loa ở trên xe. Loa cầm tay, thi nhau hô trật tự. Cứ như chửi nhau! Mấy lị, đứng xem mà cũng run!..

- Vì sao?.

- Toàn thấy Công an là Công an. Công an áo vàng. Công an áo xanh. Công an Cơ động. Người đeo băng đỏ nhan nhản. Dùi cui nhăm nhăm. Khiếp! Chả nhẽ có mấy đứa con gái mặc quần đùi mà phải huy động lực lượng bảo vệ cẩn thận thế. Lại có cả Công an cầm biển cấm chụp ảnh. Mà ở chỗ Bờ Hồ, trái tim Thủ đô lại cấm chụp ảnh. Định giở điện thoại ra chụp nhưng lại sợ bị bắt!…

- Mình làm gì nên tội mà sợ bị bắt?.

- Thì bị bắt rồi sẽ có tội. Bao giờ mà chả thế. Vậy là mình chuồn!..

"Thật chả ra làm sao. Có vậy mà cũng kể!" - Hắn hình như thấy sự vô duyên của mình, còn cố vớt vát:

- Dưng mà tốn kém quá, lãng phí quá!. Tớ cứ cho rằng mỗi đám hát í vậy, cũng phải mất hàng trăm triệu… tiền sân khấu, buồm bạt, loa máy, diễn viên ăn uống tập luyện, Công an bảo vệ, xe cộ đón đưa… Mươi đám như vậy tốn tiền tỷ chứ chả chơi.

Mà lại đếch có ai xem. Rõ dớ dẩn. Trong khi đó mình ở quê làm bục mặt để đóng thuế cho Nhà nước. Trên cứ hô hào tiết kiệm, tiết kiệm… Thằng dân làm lấm mặt để các ông tiết kiệm kiểu ấy à?..

Thằng này lại bắt đầu chuyển giọng tiêu cực đây. Mình phải giải thích:

- Thì đây là hoạt động chính trị để chào mừng…

Hắn ngắt lời:

- Chào mừng cái gì?. Chào mừng lạm phát tăng vọt à?. Chào mừng giá cả leo thang lên giời à? Chào mừng…

Chợt hắn đưa tay bịt mồm: "Cái mồm!. Cái mồm!. Đếch nói nữa không lại bảo là… Thôi tao về!"

Và hắn đứng dậy... Về!..

25 tháng 8, 2011

CHỮ "NHẪN" TRONG CUỘC ĐỜI ĐẠI TƯỚNG

Mai Thanh Hải Blog - Hôm nay, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, bước qua tuổi 100, ở độ tuổi "xưa nay hiếm" (hôm nay cũng là ngày sinh nhật Nhạc sĩ/ Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo). Nghĩ mãi, chả biết viết gì, bởi với Đại tướng, mọi lời ca ngợi - tung hô đều vô nghĩa và Đại tướng chỉ muốn dung dị, đời thường. Thưa Đại tướng! Chúng con chỉ xin được nói 1 câu "Chúc Đại tướng khỏe", như những lần Đại tướng xuống với bộ đội và cả đoàn quân hô, đến vỡ to lồng ngực và rền vang trong tim: "CHÚC ĐẠI TƯỚNG KHỎE!"...


Xin được đăng lại bài của năm trước, viết về Đại tướng
------------------------------------------------------------------------

Tờ báo mình làm, sáng nay có một bài của GS. Nguyễn Lân Dũng, đặt tên là "Đại tướng Võ Nguyên Giáp chăm lo xây dựng đội ngũ trí thức" nhân kỷ niệm  sinh nhật lần thứ 100 của ông. Ngồi ở cuộc họp giao ban, mình ngứa mồm định nói rằng: "Bài này, thực không hiểu là viết về "bác Giáp", về GS Nguyễn Lân "bố tôi", hay viết về chính "tôi"- GS Nguyễn Lân Dũng.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại ngậm miệng, nhẫn đi một tí có lẽ là hơn nhất. Chẳng phải là sự trí nhẫn, mà biểu hiện bên ngoài là sự bình thản, đã giúp Đại tướng thượng thọ trăm tuổi, vượt qua bao cơn "bạo bệnh" đó sao.

100 tuổi. Chỉ có sự bình thản đến ghê gớm của một một bản lĩnh phi thường, hoặc một sự nhẫn nhịn hơn người mới giúp người ta có thể chiến thắng cả thời gian đến như thế.

Tác giả Lê Mai đã viết: "Giữa những ngày chiến tranh cực kỳ khốc liệt, ông vẫn chơi đàn piano. Hình như, âm nhạc làm cân bằng con người ông. Ông đã ngồi đệm đàn đàn piano để Nghệ sỹ Nhân dân Tường Vi hát". Giữa mặt trận, một ông Tổng Tư lệnh đệm đàn cho người Nghệ sỹ nhân dân hát bài hát ngợi ca người lính của mình, thật là một hình ảnh xúc động, hiếm có.

Nhưng có nhiều cuộc chiến không ác liệt bởi súng nổ và máu đổ. Có những điều còn đáng sợ hơn cái chết. Có những kẻ thù còn nguy hiểm hơn kẻ thù ngoài mặt  trận. Mình rất muốn được hỏi ông rằng: "Ông phải ngồi thiền nhiều nhất là khi nào? Thời chiến hay thời bình?".

Đến nay, vẫn còn tồn tại trong dân gian câu chuyện về "bài thơ chữ Nhẫn" mà cứ 10 người thì 9 cho rằng đó là bài thơ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp (người còn lại chắc không biết là của ai). Có những câu thế này:


Có khi nhẫn để yêu thương
Có khi nhẫn để liệu đường lo toan
Có khi nhẫn để vẹn toàn
Có khi nhẫn để chớ tàn sát nhau.

(Bản phổ thông dùng chữ "tàn hại"- Tại hạ để chữ tàn sát)

Cách đây ít lâu, có người khẳng định đây là bài thơ của Cụ cử Tử An Trần Lê Nhân (1888-1975) người làng Bát tràng đồng soạn giả Cổ học tinh hoa, từng làm quan đốc học tỉnh Hưng Yên. Và bài thơ này sau đó được Giáo sư Trần Văn Hà đọc tặng cho Đại tướng.

Trên tạp chí “Thế giới trong ta”, Giáo sư Trần Văn Hà (người cháu, gọi giáo sư Trần Lê Nhân là bác ruột) đã kể lại trong một dịp đến chúc tết “Thầy Võ" , Giáo sư đã đọc để Đại tướng nghe bài thơ “Nhẫn” này.

Còn Đại tướng khi nghe xong thì vẩn vơ, dáng vẻ trầm ngâm. Nhưng thôi, dù là thơ của ai thì Nhẫn vẫn là một chữ cả đời phải học, dùng trăm năm không cũ, không hết.

Thế đâu là hình ảnh về sự bình thản của ông?.
Đoạn dưới đây trích từ bài viết của nhà báo Huy Đức:

"Tiếng vỗ tay như vỡ tung Cung Hữu Nghị Việt Xô khi Thủ tướng Võ Văn Kiệt nhấn giọng: “Xin chào mừng Đại tướng Võ Nguyên Giáp, thời đó là Tổng Tư lệnh Chiến dịch Điện Biên Phủ, người đã chấp hành triệt để và sáng tạo quyết định của Chủ tịch HCM và Bộ Chính Trị, cùng Bộ Chỉ huy Chiến dịch, chỉ đạo trận quyết chiến chiến lược Điện Biên Phủ giành toàn thắng”. Thật khó biết điều gì đang diễn ra trong lòng Tướng Giáp, từ lâu ông đã có 1 gương mặt rất ít biểu lộ. Nhưng, những giọt nước mắt của những người có mặt hôm ấy thì không thể kềm chế, chúng lăn rất nhanh trên má họ; lăn khi, tiếng vỗ tay vẫn cứ kéo dài. Hôm ấy là ngày 6/5/1994, tại Hà Nội, Nhà nước tổ chức lễ kỷ niệm 40 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ.


Bài diễn văn dài của Thủ tướng Võ Văn Kiệt chỉ vỏn vẹn có 59 từ nói về Tướng Giáp, lại được viết rất công thức, “rào đón” bằng cả “Bộ Chính Trị” và “Bác Hồ”. Sở dĩ, chúng có thể tạo ra sự rung động đặc biệt đến vậy, là vì đó là lần đầu tiên trong hơn 1 thập kỷ, cái tên Võ Nguyên Giáp lại  được nhắc đến trong 1 buổi lễ chính thức. Điện Biên Phủ là 1 chiến thắng  “chấn động”, 1 chiến thắng đưa Võ Nguyễn Giáp trở thành 1 bậc tướng huyền thoại. Nhưng, năm 1984, khi chuẩn bị số đặc biệt mừng 30 năm Điện Biên, vào giờ chót, 1 tờ báo lớn đã phải “bóc” hình Tướng Giáp".

Tác giả Lê Mai viết: Năm 1984, giữa lúc thế giới và Việt Nam đang chuẩn bị kỷ niệm 30 năm chiến thắng Điên Biên Phủ thì người ta giao cho ông Giáp kiêm thêm chức phụ trách Uỷ ban Sinh đẻ có kế hoạch. Việc đó, dù quan trọng, nhưng ai làm cũng được. “Họ” ghen tỵ với tài năng của ông, với hào quang của ông, với sự yêu mến của nhân dân dành cho ông?.
“Họ” muốn viết lại lịch sử, muốn phủ định vai trò của ông? “Họ” bảo, thôi cất cái mũ phớt đi được rồi (ám chỉ hình ảnh Võ Nguyên Giáp đội mũ phớt, đứng trước hàng quân). “Họ” tâng bốc, đồng chí (….) là Tổng Công trình sư của đường lối đánh Mỹ và là Tổng Tư lệnh trên thực tế. Chỉ một câu đó thôi, đã phủ nhận hai nhân vật lịch sử là Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp.

Nhà sử học Dương Trung Quốc thì nhớ lại: Năm 2004, vào dịp kỉ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, tôi đã có dịp hỏi Đại tướng về một trong những nhiệm vụ dân sự mà ông đã đảm nhiệm là Chủ tịch Ủy Ban Quốc gia Dân số và  sinh đẻ có kế hoạch. Tôi tưởng đấy là câu hỏi "nhạy cảm" nhưng ông cười và trả lời: Chắc có nhiều điều thêu dệt lắm phải không? Thực ra, khi đó, chính anh Tô (Thủ tướng Phạm Văn Đồng) trực tiếp "nhờ" tôi gánh vác vì theo tập quán Quốc tế, với vấn đề quan trọng này thì phải cấp Thủ tướng phụ trách mà anh Tô quá bận. Đối với tôi, đấy là một nhiệm vụ, mà đã là nhiệm vụ thì phải hoàn thành...

Mình tin là Sử gia họ Dương đã nói thật. Tin cả câu trả lời của tướng Giáp cũng thật. Nhẫn đã đến độ "Mưa to (coi) như mưa nhỏ. Mưa nhỏ như không mưa" thì quả là đã đạt đến hai chữ TRÍ NHẪN

Liên quan đến quan điểm về chữ nhẫn của Tướng Giáp, trong một cuộc giao lưu gần đây một bạn đọc đã đặt câu hỏi: "Tôi có cảm giác chữ NHẪN xuyên suốt trong Bác Giáp. Nghe nói, Bác Văn luôn khuyên cán bộ dưới quyền phải biết nhẫn, biết kiềm chế?". Bà Võ Hòa Bình, con gái của Tướng Giáp đã trả lời như sau: "Những khi bạn bè, đồng chí, người thân hoặc chính bản thân ông gặp lúc khó khăn, bao giờ chúng tôi cũng thấy ở Ba một thái độ bình thản. Ông điềm tĩnh nhưng kiên quyết làm rõ đúng - sai với niềm tin rằng sự thật và cái đúng sẽ sáng tỏ. Và ông đã truyền cho chúng tôi niềm tin như vậy".

Còn Đại tá Trịnh Nguyên Huân, người mấy chục năm theo Tướng Giáp thì đáp: "Hiểu chữ Nhẫn có rất nhiều cách hiểu. Để mọi người hiểu quan điểm của mình, cần phải thuyết phục và có thời gian. Đấy cũng là Nhẫn. Để thực hiện việc nào đó, cần thuyết phục mọi người để họ hiểu và đi vào hành động, cũng cần thời gian. Đấy cũng là Nhẫn. Trong khoa học, để ra một chính sách một chiến lược về khoa học, có nhiều quan điểm khác nhau, nhưng để đi tới thống nhất, Đại tướng cũng phải thuyết phục. Đấy cũng là chữ Nhẫn". (Trích đến đây thì mình hết kiên nhẫn trước sự kiên nhẫn của Đại tá Huân trong việc giải thích chữ Nhẫn).

Viết đến đây, mình chợt nhớ là mình đã điện hỏi chị Lương Thị Bích Ngọc, đồng hương Quảng Bình và cũng là người tổ chức buổi giao lưu bên Bee. Chị Ngọc rối lên rằng: "Tế nhị lắm! Phải bỏ nhiều câu hỏi lắm". Lại than: "Giờ tao còn đang run đây!".

Vì sao, đến giờ làm một cái giao lưu trực tuyến tôn vinh người Anh hùng dân tộc, vẫn còn phải ngó trước ngó sau, bỏ cái này thêm cái kia vì "tế nhị" thì quả thực, mình không hiểu được.

Năm 1986, nhà nghiên cứu Trần Bạch Đằng phát biểu: "Tất cả chúng ta đều có thắc mắc giống nhau: Kỷ niệm 30 năm chiến thắng Điên Biên Phủ mà không nhắc đến tên đồng chí Võ Nguyên Giáp. Lịch sử là lịch sử, nếu thiếu chân thật, sẽ ảnh hưởng đến đạo lý…Trong đấu tranh tư tưởng, có khi một người nào đó bị đánh giá là sai, rồi với thời gian, ý kiến của người đó chịu được thử thách, là đúng thì chúng ta thẳng thắn công nhận cho đúng mức, bằng không sẽ có trường hợp kỳ quặc sau đây: Người đúng luôn luôn phải sai và người sai luôn luôn phải đúng! Một thứ số mệnh rất khó hiểu”.
Bình luận về chuyện này, tác giả Lê Mai viết: Bản lĩnh lớn của ông là ở chỗ, không bao giờ ông thanh minh cho cá nhân mình bất cứ việc gì. Kể cả với những người “xấu chơi”, ông vẫn giữ thái độ hoà nhã, cư xử nhã nhặn. Bởi, tầm văn hoá của ông cao hơn hẳn họ. Cũng có người không đồng ý với ông điểm này, điểm khác, song đặt mình vào hoàn cảnh của ông để mà hành động, thật không đơn giản chút nào. Hành động bao giờ cũng cao hơn mọi lời nói!.

Bài học lịch sử là: Người nào định xoá bỏ lịch sử, người đó sẽ bị lịch sử xoá bỏ! Đó là quy luật!.

Năm nay Vị tướng của nhân dân đã tròn trăm tuổi, nhưng vẫn còn rất nhiều dấu hỏi xung quanh cuộc đời ông. Chẳng hạn, về hồi Mậu Thân, (Nói như nhà sử học Dương Trung Quốc, Mậu Thân là một khoảng trống trong sử liệu), cái hồi mà Hữu Thỉnh viết:

Có trận đánh trở về
Nhìn đống súng thừa như nhìn thừa đũa bát
Thừa đến nỗi những người sống sót
Cũng không nỡ nhận mình là may

Hay câu chuyện Thành Cổ, nơi mà vị Tướng "tiếc đến từng giọt máu của lính" có lẽ đã khóc khi nghe những câu thơ Lê Bá Dương "Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ/Đáy sông còn đó bạn tôi nằm".

Vì sao hồi Mậu Thân, Tướng Giáp được đưa sang Bungari "nghỉ ngơi"?. Vì sao hồi đánh Thành Cổ, ông lại không được quyết định chiến thuật?... Tất cả đều là những khoảng trống.

Bản thân những gì viết về Tướng Giáp cũng có những "khoảng trống", đến nỗi Nhà thơ Trần Đăng Khoa từng viết: Thực sự vị danh tướng ấy thế nào, số phận ra sao thì cho đến nay, vẫn chẳng có mấy ai biết.

Đoạn kết dưới đây lấy lại của Nhà báo Huy Đức:

Năm 1975, kết thúc chiến tranh.

Năm 1977, Đại tướng Võ Nguyên Giáp được cho thôi chức Bí thư Quân ủy trung ương, thôi Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, những chức vụ mà ông được giao kể từ năm 1946.

Năm 1982, ông không còn là Ủy viên Bộ Chính trị.

Năm 1983, ông được giao kiêm nhiệm chức Chủ tịch Ủy ban Quốc gia về Sinh đẻ có kế hoạch.

Năm 1983, dân gian làm thơ: “Nhà thơ làm kinh tế/Thống chế đi đặt vòng”.

Cũng trong năm 1983 ấy, ông về quê, thảnh thơi đi bộ ra chợ Tréo (huyện Lệ Thủy, Quảng Bình). Chợt hỏi: “Bún chợ Tréo chấm ruốc, giờ có còn ngon không?”. Mấy người dân quê nghe “bún chấm ruốc” từ miệng vị Tướng lẫy lừng, không hiểu sao, òa khóc...

Đào Tuấn

TỔ TRƯỞNG DÂN PHỐ

Đinh Vũ Hoàng Nguyên (tiếp theo Phần 2) - Hoan Xồm tuổi khoảng bốn mươi, là cháu gọi vợ ông Cứ bằng cô ruột, nhà cũng ở khu dưới. Vợ ông Cứ mất đã 7-8 năm, nhưng gã này với ông Cứ vẫn qua lại thân tình.

Ngày trước Hoan Xồm đi tù về, hai vợ chồng nghèo tướp, ông Cứ liền xin cho đi học lái xe. Vài năm gần đây, Hoan Xồm lái xe tải chạy mấy tỉnh phía Bắc, xem ra tiền nong rủng rỉnh, xây được nhà. Thỉnh thoảng xe tải của gã dừng trước ngõ để dỡ hàng. Có lúc hàng chất thành đống to, gã hô lũ trẻ con bọn mình bê vào nhà cho gã. Bê xong, gã phát cho mỗi thằng ba nghìn.

Dạo ông Xích đang vận động mọi người trong khu bầu mình làm tổ trưởng, ông Cứ nói với Hoan Xồm:

- Báu gì cái chức mõ chả ra mõ, lý chả ra lý. Trước là tổ trưởng mỗi khu dưới nó dễ. Dân xóm đành rằng máu chó, nhưng tính từng người mình biết, nói phải là nhà nào cũng nghe. Giờ thêm cả cái khu trên!.

Mà tao ngại nhất dây với mấy lão về hưu! Hôm tao lên thu tiền làm cỗ Trung thu cho bọn trẻ con, mỗi hộ góp năm trăm.

Có cái lão nhà trên đó bảo tao: "Xét ở quan điểm của thực hữu luận, cái con khỉ gì gì… thì trẻ em là quyền lực của thế hệ thứ ba, nhân loại tiến bộ xác lập những quyền không thể chối cãi của trẻ em là…. ". Tao bảo “Tôi chỉ lên thu mỗi hộ năm trăm”.

Lão ấy bảo: “Vấn đề không phải là tiền, mà tôi muốn biết những người sử dụng đồng tiền ấy có hiểu rõ về mục đích hướng trẻ em tới quyền tham gia tới các giá trị cộng đồng hay không?”.

Thế là tao nói: “Hôm nào tổ chức Trung thu cho bọn trẻ, danh sách những hộ nào đóng tiền sẽ có trên bảng tin, nhà bác không đóng thì thôi. Trẻ con bây giờ nó tinh, ai tốt với nó nó biết!”, rồi về. Nhưng cái lão ấy chập, chứ mà biết điều, hôm sau lại mang tiền xuống nhà tao nộp.

Hoan Xồm bảo:

- Cháu lạ gì mấy lão trí thức về hưu, cứ ra điều ta đây cống hiến này nọ. Nên giờ làm thì đéo làm, nhưng lý luận đầy mình!

- Mà lại còn có tay, tao thông báo đi họp Tổ Dân phố, thế là tay ấy bảo từ trước đến nay hắn chỉ đi họp nếu có giấy mời đàng hoàng, còn không có giấy mời thì miễn dự. Có lộn mề không?.

Tao nghe cái con mụ Thấn nó chửi ra rả hàng sáng, cũng không mệt bằng gặp mấy cái lão cựu cán bộ ấy. Còn cái nhà ông Xích mà thích làm Tổ trưởng thì tao nhường ngay, tao còn cảm ơn, chứ việc gì phải đi vận động!..

- Cậu không được nhường!.

- Sao lại không nhường?.
- Cậu làm Tổ trưởng lâu năm, ai người ta cũng tin. Ngay cái con mụ Thấn bị động đực kinh niên chửi chả chừa ai, cũng chưa bao giờ chửi cậu. Mà cháu đây, đi buôn hàng biên giới, thỉnh thoảng cũng phải đánh xe về qua nhà đổ hàng.

Cái lão Xích mà làm tổ trưởng, nhỡ nó lên cơn hoắng, nó suốt ngày hoạnh họe xe đỗ sai qui định, hay hàng mình bốc xuống nó chim cú chim lợn… Sợ thì cháu chả sợ, nhưng rách việc!.

Mà cái loại người hèn và bẩn như lão Xích, đôi khi nó thèm thấy thằng khác chết còn hơn cả thèm tiền. Nên cậu không nhường được!..

- Hóa ra mày xúi tao tiếp tay cho mày buôn lậu à?.

- Ngày xưa cháu chỉ biết đi tù, giờ mới kiếm được cái nghề đi buôn. Tròn méo gì thì cũng là nghề! Mà thực ra, cháu làm việc này là chung tay cùng nhà nước, phục vụ đời sống nhân dân. Cậu làm Tổ trưởng thì cháu yên tâm phục vụ nhân dân hơn. Cậu phải nghĩ thoáng thoáng thế chứ!.

Thế rồi lần ấy ông Cứ ra ứng cử.

(Còn tiếp)





24 tháng 8, 2011

GẶP MẶT CÁC CỰU CHIẾN BINH THAM GIA TRẬN HẢI CHIẾN TRƯỜNG SA 14/3/1988

Mai Thanh Hải Blog - Các bạn Trung tâm Dữ liệu Hoàng Sa nhờ mình thông báo về Chương trình "Vòng tròn bất tử - Vòng tay đồng đội", sẽ tổ chức đầu tháng 9/2011, tại TP. Đà Nẵng. Đây là lần đầu tiên, những người lính đã tham gia trận hải chiến Trường Sa 14/3/1988, bảo vệ đảo Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao thuộc quần đảo Trường Sagặp lại nhau và kể lại diễn biến vụ việc...

Mình thấy đây là hoạt động rất bổ ích và đáng quan tâm. Mong mọi người động viên, ủng hộ những người trẻ, đã có những hành động thiết thực giữ gìn chủ quyền biển đảo.
-----------------------------------------------------------------

TTDL Hoàng Sa trân trọng gửi đến bạn Thư ngỏ chương trình “Vòng tròn bất tử - Vòng tay đồng đội” mà chúng tôi đang thực hiện trong tháng này. Mong tiếp tục nhận được sự ủng hộ của các bạn.

Để xem thông tin chi tiết, tiến độ thực hiện cùng các hoạt động liên quan bạn có thể truy cập tại đây:

http://vongtronbattu.hoangsa.org/ (các hoạt động tri ân)
http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=61090 (chương trình 2.9.2011)

Nội dung thư ngỏ:

    Thư ngỏ chương trình
“Vòng tròn bất tử - Vòng tay đồng đội”

“Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
Bão táp chưa ngưng trong những vành tang trắng”

Hơn 20 năm trước, có những người lính Hải quân Nhân dân Việt Nam anh hùng đã hiên ngang chống chọi lại kẻ thù tàn bạo với tham vọng bành trướng ngàn năm, trong một cuộc chiến không cân sức. Người nằm xuống hòa dòng máu đào vào đất mẹ, biển cha; người còn sống mang trở về những câu chuyện về đời yêu, đời
lính, và giờ thêm cả những câu chuyện về đời thường.

Thời gian dù qua nhanh đến đâu, cuộc sống dù vất vả thế nào thì cũng không làm nguôi được nỗi nhớ đến những người đồng đội - những người chung ý chí, cùng thề sống chết giữ vững chủ quyền của Tổ quốc. Đã có nhiều cuộc gặp mặt như thế diễn ra trên khắp nơi trên dải đất Việt Nam.

Tiếp tục chuỗi chương trình “Vòng tròn bất tử - Tri ân chiến sỹ” mà Trung tâm Dữ liệu Hoàng Sa HoangSa.Org đã thực hiện từ tháng 7/2009 đến nay, chúng tôi dự định tổ chức buổi gặp mặt tất cả những cựu chiến binh đã tham gia hải chiến Trường Sa ngày 14/3/1988. Mỗi người một số phận, một miền đất nước, và chưa bao giờ có cơ hội gặp nhau sau 23 năm. Chương trình mong là cầu nối, để những người chiến sỹ
Hải quân năm xưa được gặp lại nhau, cùng nhau kể lại ngày đau thương của Hoàng Sa – Trường Sa và gửi gắm niềm tin của mình vào thế hệ đang tiếp bước bảo vệ quê hương, xây dựng đất nước; dẫu người gửi máu xương lại đảo xa, nhiều hơn nhiều lắm người trở về.

Chương trình dự kiến sẽ tổ chức vào ngày 02/09/2011 tại Khu du lịch Suối Lương - Đà Nẵng; và để thực hiện được chương trình này, chúng tôi cần sự giúp đỡ của tất cả các bạn. Chúng tôi mong rằng mình sẽ chiếc cầu nối đưa các bạn đến với lịch sử, và chính các bạn sẽ là người đi trên lịch sử và làm nên những điều tốt đẹp hơn.

Dự kiến chi phí cho chương trình:

Chi phí dự kiến:
- Chi phí đi lại: 20.000.000 ( Khoảng 27 khách mời)
- Chi phí sinh hoạt: 300.000/người/ngày x 27 ( người) x 2 ( ngày) = 16.200.000
- Quà lưu niệm: 100.000 x 27 = 2.700.000

Tổng: 38.900.000
Chi phí phát sinh dự trù: 10% x 38.900.000 = 3.890.000
Tổng cộng: 42.790.000 ( Bốn mươi hai triệu bảy trăm chín mươi ngàn đồng)

Mọi sự đóng góp xin gửi về:

- Paypal của Trung tâm Dữ liệu Hoàng Sa: http://hoangsa.org/forum/donate.php
- Ngân hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam (Vietcombank) chi nhánh Bến Thành
Chủ tài khoản: Nguyễn Thị Đài Trang
Số tài khoản: 0331003946764
Swift code: BFTVVNVX 00

Sau khi chuyển khoản các bạn vui lòng gửi email xác nhận về địa chỉ: info@hoangsa.org

Tiêu đề: Hỗ trợ buổi gặp mặt các gia đình thương binh - liệt sỹ CQ 88
Số tài khoản - ngân hàng chuyển khoản:
Chủ tài khoản:
Ngày chuyển khoản:
Số tiền:

Lưu ý:

- Tổng chi phí nêu ở trên không bao gồm chi phí của các thành viên Ban tổ chức.
- Trong trường hợp còn tiền sẽ được bổ sung vào quỹ để tiếp tục hoạt động tri ân chiến sỹ tại địa phương khác.

Các hoạt động dự kiến:

- Giao lưu gặp mặt giữa cựu chiến binh - khách mời - thành viên và trực tuyến với bạn đọc
- Tham quan du lịch TP Đà Nẵng

Rất mong nhận được sự giúp đỡ các bạn.

Xin chân thành cám ơn!


Ban Tổ chức chương trình
Trung tâm Dữ liệu Hoàng Sa

HoangSa.Org

PR CHO CU PHÁT

Dành 1 Entry PR cho Cu em mình. Nói là "Cu em" bởi tự nhận là "Cu" (Cu làng cát) và là em của mình. Sinh ra, lớn lên và đang làm việc ở tận miền Trung, nhưng bài viết thì phủ sóng trên toàn thế giớ, toàn việc nhớn. Rất kinh!. Hi! Hi!..

Vài lời của Cu

"Culangcat sống trong môi trường blog chưa đầy một năm.

Hồi đầu thấy cái yahoo 360plus xài được, nhưng càng xài càng cà dựt

lại có khi hư trêu ngươi, đứng tim vì pos bài, lại có khi như ngọn đèn treo trước gió.

Chưa lên một tuổi nhưng đành giã từ, qua địa chỉ mới này, mong bà con ủng hộ.

http://culangcat.blogspot.com/"

"NHÀ NƯỚC NÀO THÈM ĂN BỚT"...

Đinh Vũ Hoàng Nguyên  (tiếp Phần 1)- Ông Cứ đi thu tiền ủng hộ đồng bào miền Trung bị lũ lụt. Qua nhà Hồng Cối bán bún chả, vợ Cối nói:

- Đóng thì cháu chả tiếc - Vợ Hồng Cối nhặt ba tờ năm trăm trong ngăn bàn: Nhưng chả hiểu mình đóng thế này có đến tay người cần nhận hay không, hay mà lại bị ăn chặn?.

- Tức là mày bảo tao ăn chặn à?

- Cháu không nói chú, chú ở đây thế nào ai chả biết! Cháu nói là nói cái bọn Nhà nước ý, nó ăn bớt!.

- Này! Này! Bọn nào là bọn Nhà nước? Mày ngồi bán hàng ở đây, lấn chiếm vỉa hè, lòng đường, Nhà nước có thương mày, nên mày mới có chỗ mà ngồi. Chứ mà Nhà nước làm nghiêm thì vợ chồng mày bắn xới lâu rồi. Mà tiền nhà mày đóng, chẳng qua mua được mấy gói mì tôm, Nhà nước nào thèm ăn bớt!.

- Thì cháu cứ nói thế! Không đúng thì thôi!. – Vợ Hồng Cối cười giả lả, kiểu cười trừ.

Hồng Cối mắng vợ:

- Con đĩ này, câm! Cái loại mày cứ mở mồm là ăn nói bậy bạ, có hôm ông vả cho mấy chưởng, gẫy mẹ nó hàm đừng có kêu! – Quay sang ông Cứ, Hồng Cối cười: Cụ tổ trưởng đừng chấp! Con vợ cháu đang mọc răng khôn, nó ngứa, nên hay nói cùn!..

- Tao mà thèm chấp chúng mày!!!. Mà mày cũng chừa cái thói vũ phu đi? Mày mà còn tẩn vợ, có ngày tao đưa lên Phường. Đây! Sổ đây! Ký đi!.

Ông Cứ đi tiếp đến nhà mụ Thấn. Lão Thông nộp một nghìn. Mụ Thấn từ trong nhà loe xoe chạy ra, ngó quyển sổ trên tay ông Cứ, rồi quát lão Thông:

- Đóng thêm một nghìn hai nữa! – Mụ Thấn quay sang ông Cứ nói: Bác ghi cho nhà em đóng tổng cộng là hai nghìn hai!.

- Sao hôm nay đóng nhiều thế?.

- Thì nhà cái con mẹ Đểnh đóng hai nghìn, nhà em lại thua nó chắc!.

- Ơ! Thế nhà này định đóng tiền ủng hộ đồng bào, hay thi tiền với nhà bà Đểnh? Mà này, đóng vào rồi là không có rút lại đâu nhé!.

- Bác coi thường nhà em thế!. Mà tổ sư thằng giời! Mày làm mưa bão lũ lụt, để nhân dân miền Trung phải khổ sở. Mày hú hí trong háng vợ nên mới đui mới mù…. Giời đánh thánh vật cả họ hàng hang hốc nhà mày…

- Thôi thôi, thôi! Để dành bài này sáng mai mà chửi! Tôi đi đây!

- Vâng, nhà bác đi ạ!... Mày cứ rúc đầu hú hí nữa đi! Rồi có ngày giời đánh thánh vật họ hàng hang hốc nhà… mày…

Lão Thông ngồi đấy, bảo:

- Hôm nay bà chửi đích danh giời. Mà bà lại còn “giời đánh thánh vật”, thì hóa giời đánh giời à?

- Thì thì… thì! Bà nhầm, mà mày biết vợ mày nhầm mà mày không nhắc sơm sớm… Mà giời có tự nó đánh nó thì cũng chẳng phải việc của mày.

Rời nhà mụ Thấn, ông Cứ qua nhà Hoan Xồm. Gã này đóng mười lăm nghìn. Ông Cứ nói:

- Mai tao tuyên dương mày trên bảng tin của Khu!.

Hoan Xồm hềnh hệch, bảo:

- Cháu đéo cần! Cậu đừng ghi tên cháu lên, kẻo lại có đứa ghen ăn tức ở!..

(Còn nữa)
------------------------------------------------------------------------------
* Tít bài viết được Mai Thanh Hải Blog thay đổi.

Hình ảnh trong bài viết chỉ có tính chất minh họa và lấy nguồn từ anh Gúc.

23 tháng 8, 2011

Ở SÀI GÒN

Đàm Hà Phú - Tôi viết nhiều vậy mà chưa viết về Sài Gòn, kể cũng là thiếu. Tôi sinh ra ở Hà Tĩnh, lớn lên ở Nha Trang và định cư ở Sài Gòn từ năm 18 tuổi đến giờ. Vậy mà năm lần bảy lượt muốn viết một cái gì về Sài Gòn, tôi viết rồi lại ngưng vì chẳng biết viết gì.

Sài Gòn là mảnh đất lạ kỳ. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta chẳng biết viết gì, nói gì về nó. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta nhớ về nó khi đang ở trong lòng nó. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta thương nó bằng một thứ tình cảm mơ hồ nhưng mãnh liệt đến ngạt thở, như kiểu một thứ tình nghĩa khác, không phải là quê hương.

Tôi đến Sài Gòn lần đầu tiên năm 1991, trên một cái xe cấp cứu. Không phải xe chở tôi, là tôi quá giang xe cấp cứu chở một bệnh nhân viêm màng não từ bệnh viện Khánh Hòa chuyển viện vào Chợ Rẫy.

Tôi nhớ như in khi người tài xế lần đầu vào Sài Gòn đã đi vào đường một chiều và bị hàng loạt xe gắn máy suýt đụng phải. Tôi nhớ mình đã tháo cái nhẫn 2 chỉ vàng trên tay để nhét vô vớ vì nghe nói cướp ở Sài gòn sẳn sàng chặt tay bạn chỉ để cướp một chỉ vàng.

Ngày đó, ấn tượng đầu tiên của tôi là Sài Gòn quá lớn và quá đông.

Tới bây giờ, ấn tượng của tôi cũng vẫn là Sài Gòn quá lớn và quá đông.

Sài Gòn lớn. Tôi đồ nó phải lớn hơn cả Singapore hay HongKong. Từ ruộng đồng Hóc Môn ra đến biển Cần Giờ, từ vườn cây Thủ Đức mút đến miệt Bình Chánh xa xôi. Ở đâu cũng là đất Sài Gòn.

Câu nói ấn tượng nhất về Sài Gòn tôi nghe từ một ông già đã 40 năm chạy xe xích lô: “Không thằng nào dám vỗ ngực nói mình biết hết đất Sài Gòn”.

Sài Gòn đông. Ngoài đường, trong chợ, hàng quán…đều ngùn ngụt người. Từ khu Chợ Lớn đầy người Hoa nói tiếng Hoa đến khu Dân Sinh kiếm cái gì cũng có, mà không có người ta cũng kiếm cho bằng được.

Từ những đường phố luôn tấp nập người xe đến những cái chợ bán buôn thâu đêm suốt sáng. Đâu đâu cũng đầy người, càng ngày càng đông. Tôi dám cá rằng hơn phân nửa số người bạn gặp ở Sài Gòn đều không phải là người Sài gòn chính gốc. Như tôi.

Ở Sài Gòn có một thứ không khí khác, có lẽ được quánh đặc bởi bụi, khói, bởi mùi mồ hôi, mùi đồ ăn, bởi tiếng xe, tiếng người bởi muôn ngàn thanh âm, màu sắc mà một khi đã quen hít thở với nó, bạn sẽ không bao giờ quên được, nếu không nói là khó mà rời xa được.

Ở Sài Gòn, đất dung nạp vào nó đủ mọi hạng người, từ anh trí thức hàn lâm đến chị bán trôn nuôi miệng, đều cảm thấy đất này dễ sống hơn chỗ khác.

Từ giới nghệ sĩ có tài và bất tài đến mấy bà buôn thúng bán bưng đều nuôi mộng lập nghiệp nơi mảnh đất lắm người nhiều xe này.

Ở Sài Gòn, bạn hay chứng kiến những tai nạn giao thông nho nhỏ do xe máy, thường cả hai bên va chạm đều tự dựng xe lên, nhìn ngó xe của mình, xuýt xoa vài tiếng rồi nổ máy xe, mạnh ai nấy đi, thậm chí họ cũng chẳng nhìn nhau.

Ở Sài Gòn thỉnh thoảng có người chạy theo bạn ngoài đường chỉ để nhắc bạn nhớ gạt chân chống xe hoặc coi chừng bị rớt cái ví lòi ở túi quần sau.

Ở Sài Gòn, bạn dễ thấy những quán xá tạm bợ và tối giản đến không ngờ, nhiều quán cà phê chỉ với một cái lon bò húc làm biểu tượng vậy mà một ngày bán không dưới 300 ly café bằng cách bưng đến tận nơi.

Có một xe bánh mì nhỏ chỉ bán buổi chiều tối mà doanh thu hằng ngày lên đến cả chục triệu.

Có một bà chỉ bán nước sâm vỉa hè mà sau ba năm đã mua được căn nhà mặt tiền to vật ở chính nơi mà bà xin đặt xe nước sâm của mình.

Ở Sài Gòn có nhiều bạn trẻ mặc đồ như tây, ngồi ở café máy lạnh với laptop trước mặt và viết đơn xin việc, nhưng cũng có nhiều bậc trung niên mặc quần đùi uống café cóc ở vỉa hè bàn chuyện xây cao ốc cho thuê.

Ở Sài Gòn bạn có thể xin làm phụ việc ở bất cứ đâu mà lương tháng vẫn bằng một kế toán mới tốt nghiệp đại học, người ta có thể mua cùng một món đồ với giá chênh lệch nhau đến cả chục lần mà không hề áy náy.

Có nhiều nữa, nhiều thứ nữa ở Sài Gòn mà tôi muốn viết mà vẫn không viết được, tôi xin kết bằng một câu chuyện nhỏ, của tôi.
Công việc đầu tiên mà tôi làm để sinh nhai ở đất Sài Gòn này là làm bốc xếp ở cảng. Một bữa tối nọ, chừng hơn mười giờ, trời mưa lớn, tôi đạp xe từ cảng về sau ca làm. Đói, lạnh và mệt làm tôi lả đi, tôi tấp đại xe đạp vào một mái hiên và ngồi bệt xuống, ngủ thiếp đi.

Đột nhiên tôi chợt thức vì tiếng cửa sắt kéo ra, một người phụ nữ mở cửa và hỏi thăm tôi bằng giọng nam bộ rất phúc hậu. Bà mở rộng cánh cửa cho tôi vào, bà đưa cho tôi một cái áo để thay và chỉ ít phút sau, bà lại xuất hiện với một tô mì gói nghi ngút khói, có cả mấy cọng ngò. Bà chỉ nói gọn: “Ăn dzô là phẻ liền hà”. Mà thiệt tình, ăn hết tô mì tự nhiên tôi thấy “phẻ” quá, có lẽ vì từ đó, tôi không nghĩ mình có thể sống ở đâu tốt hơn mảnh đất này. Tôi “phẻ” luôn từ đó đến giờ.

Tôi chịu không thể nhớ căn nhà ấy, nó nằm đâu đó trên đường Lý Chính Thắng. Tôi cũng chịu, không nhớ nổi gương mặt người đàn bà ấy, như mọi người đàn bà ở thành phố này. Bạn đừng nói tôi vô ơn.

Ở Sài Gòn, nói chuyện đó chỉ nhận được một cái khoát tay và câu trả lời trớt quớt: “Bỏ đi. Ơn nghĩa gì cậu ơi!”.

Rồi tôi cũng giúp một người khác như thế, rồi tôi cũng nói giọng Sài Gòn, tôi cũng khoát tay khi người ta cảm ơn: “Bỏ đi. Ơn nghĩa gì cậu ơi!”.

Sài Gòn là một mảnh đất lạ kỳ. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta nhớ về nó khi đang ở trong lòng nó. Vậy đó!..