23 tháng 8, 2011

Ở SÀI GÒN

Đàm Hà Phú - Tôi viết nhiều vậy mà chưa viết về Sài Gòn, kể cũng là thiếu. Tôi sinh ra ở Hà Tĩnh, lớn lên ở Nha Trang và định cư ở Sài Gòn từ năm 18 tuổi đến giờ. Vậy mà năm lần bảy lượt muốn viết một cái gì về Sài Gòn, tôi viết rồi lại ngưng vì chẳng biết viết gì.

Sài Gòn là mảnh đất lạ kỳ. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta chẳng biết viết gì, nói gì về nó. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta nhớ về nó khi đang ở trong lòng nó. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta thương nó bằng một thứ tình cảm mơ hồ nhưng mãnh liệt đến ngạt thở, như kiểu một thứ tình nghĩa khác, không phải là quê hương.

Tôi đến Sài Gòn lần đầu tiên năm 1991, trên một cái xe cấp cứu. Không phải xe chở tôi, là tôi quá giang xe cấp cứu chở một bệnh nhân viêm màng não từ bệnh viện Khánh Hòa chuyển viện vào Chợ Rẫy.

Tôi nhớ như in khi người tài xế lần đầu vào Sài Gòn đã đi vào đường một chiều và bị hàng loạt xe gắn máy suýt đụng phải. Tôi nhớ mình đã tháo cái nhẫn 2 chỉ vàng trên tay để nhét vô vớ vì nghe nói cướp ở Sài gòn sẳn sàng chặt tay bạn chỉ để cướp một chỉ vàng.

Ngày đó, ấn tượng đầu tiên của tôi là Sài Gòn quá lớn và quá đông.

Tới bây giờ, ấn tượng của tôi cũng vẫn là Sài Gòn quá lớn và quá đông.

Sài Gòn lớn. Tôi đồ nó phải lớn hơn cả Singapore hay HongKong. Từ ruộng đồng Hóc Môn ra đến biển Cần Giờ, từ vườn cây Thủ Đức mút đến miệt Bình Chánh xa xôi. Ở đâu cũng là đất Sài Gòn.

Câu nói ấn tượng nhất về Sài Gòn tôi nghe từ một ông già đã 40 năm chạy xe xích lô: “Không thằng nào dám vỗ ngực nói mình biết hết đất Sài Gòn”.

Sài Gòn đông. Ngoài đường, trong chợ, hàng quán…đều ngùn ngụt người. Từ khu Chợ Lớn đầy người Hoa nói tiếng Hoa đến khu Dân Sinh kiếm cái gì cũng có, mà không có người ta cũng kiếm cho bằng được.

Từ những đường phố luôn tấp nập người xe đến những cái chợ bán buôn thâu đêm suốt sáng. Đâu đâu cũng đầy người, càng ngày càng đông. Tôi dám cá rằng hơn phân nửa số người bạn gặp ở Sài Gòn đều không phải là người Sài gòn chính gốc. Như tôi.

Ở Sài Gòn có một thứ không khí khác, có lẽ được quánh đặc bởi bụi, khói, bởi mùi mồ hôi, mùi đồ ăn, bởi tiếng xe, tiếng người bởi muôn ngàn thanh âm, màu sắc mà một khi đã quen hít thở với nó, bạn sẽ không bao giờ quên được, nếu không nói là khó mà rời xa được.

Ở Sài Gòn, đất dung nạp vào nó đủ mọi hạng người, từ anh trí thức hàn lâm đến chị bán trôn nuôi miệng, đều cảm thấy đất này dễ sống hơn chỗ khác.

Từ giới nghệ sĩ có tài và bất tài đến mấy bà buôn thúng bán bưng đều nuôi mộng lập nghiệp nơi mảnh đất lắm người nhiều xe này.

Ở Sài Gòn, bạn hay chứng kiến những tai nạn giao thông nho nhỏ do xe máy, thường cả hai bên va chạm đều tự dựng xe lên, nhìn ngó xe của mình, xuýt xoa vài tiếng rồi nổ máy xe, mạnh ai nấy đi, thậm chí họ cũng chẳng nhìn nhau.

Ở Sài Gòn thỉnh thoảng có người chạy theo bạn ngoài đường chỉ để nhắc bạn nhớ gạt chân chống xe hoặc coi chừng bị rớt cái ví lòi ở túi quần sau.

Ở Sài Gòn, bạn dễ thấy những quán xá tạm bợ và tối giản đến không ngờ, nhiều quán cà phê chỉ với một cái lon bò húc làm biểu tượng vậy mà một ngày bán không dưới 300 ly café bằng cách bưng đến tận nơi.

Có một xe bánh mì nhỏ chỉ bán buổi chiều tối mà doanh thu hằng ngày lên đến cả chục triệu.

Có một bà chỉ bán nước sâm vỉa hè mà sau ba năm đã mua được căn nhà mặt tiền to vật ở chính nơi mà bà xin đặt xe nước sâm của mình.

Ở Sài Gòn có nhiều bạn trẻ mặc đồ như tây, ngồi ở café máy lạnh với laptop trước mặt và viết đơn xin việc, nhưng cũng có nhiều bậc trung niên mặc quần đùi uống café cóc ở vỉa hè bàn chuyện xây cao ốc cho thuê.

Ở Sài Gòn bạn có thể xin làm phụ việc ở bất cứ đâu mà lương tháng vẫn bằng một kế toán mới tốt nghiệp đại học, người ta có thể mua cùng một món đồ với giá chênh lệch nhau đến cả chục lần mà không hề áy náy.

Có nhiều nữa, nhiều thứ nữa ở Sài Gòn mà tôi muốn viết mà vẫn không viết được, tôi xin kết bằng một câu chuyện nhỏ, của tôi.
Công việc đầu tiên mà tôi làm để sinh nhai ở đất Sài Gòn này là làm bốc xếp ở cảng. Một bữa tối nọ, chừng hơn mười giờ, trời mưa lớn, tôi đạp xe từ cảng về sau ca làm. Đói, lạnh và mệt làm tôi lả đi, tôi tấp đại xe đạp vào một mái hiên và ngồi bệt xuống, ngủ thiếp đi.

Đột nhiên tôi chợt thức vì tiếng cửa sắt kéo ra, một người phụ nữ mở cửa và hỏi thăm tôi bằng giọng nam bộ rất phúc hậu. Bà mở rộng cánh cửa cho tôi vào, bà đưa cho tôi một cái áo để thay và chỉ ít phút sau, bà lại xuất hiện với một tô mì gói nghi ngút khói, có cả mấy cọng ngò. Bà chỉ nói gọn: “Ăn dzô là phẻ liền hà”. Mà thiệt tình, ăn hết tô mì tự nhiên tôi thấy “phẻ” quá, có lẽ vì từ đó, tôi không nghĩ mình có thể sống ở đâu tốt hơn mảnh đất này. Tôi “phẻ” luôn từ đó đến giờ.

Tôi chịu không thể nhớ căn nhà ấy, nó nằm đâu đó trên đường Lý Chính Thắng. Tôi cũng chịu, không nhớ nổi gương mặt người đàn bà ấy, như mọi người đàn bà ở thành phố này. Bạn đừng nói tôi vô ơn.

Ở Sài Gòn, nói chuyện đó chỉ nhận được một cái khoát tay và câu trả lời trớt quớt: “Bỏ đi. Ơn nghĩa gì cậu ơi!”.

Rồi tôi cũng giúp một người khác như thế, rồi tôi cũng nói giọng Sài Gòn, tôi cũng khoát tay khi người ta cảm ơn: “Bỏ đi. Ơn nghĩa gì cậu ơi!”.

Sài Gòn là một mảnh đất lạ kỳ. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta nhớ về nó khi đang ở trong lòng nó. Vậy đó!..

ĐỘC TÀI

Tác giả Huy Đức
Quê choa  - Đại hội Đảng XI đưa ông Nguyễn Phú Trọng lên làm Tổng Bí thư từ tháng Giêng năm 2011. Nhưng, nhân sự chủ chốt đều đã được quyết định từ ngày 22-12-2010, bởi Hội nghị 14 của Trung ương khóa trước.
Cũng như các tân Tổng Bí thư, ông Trọng chỉ có thể thay đổi cán cân quyền lực khi chuyển dịch được một số vị trí chủ chốt trong Chính phủ và trong các Ban của Đảng.

 Trong gần 7 tháng trước khi kết thúc nhiệm kỳ, ông Trọng vừa là Chủ tịch Quốc hội, vừa là Tổng Bí thư. Quốc hội Khóa XII khi ấy vẫn còn 2 Kỳ họp và người từng đề nghị thành lập Ủy ban Điều tra độc lập vẫn đang là Phó Chủ nhiệm một Ủy ban. Đặc biệt, với cương vị Bí thư Đảng Đoàn, ông Trọng có gần như toàn quyền để cấu trúc một Quốc hội có thể giám sát từng bước đi của Chính phủ. Chỉ cần ông tái đề cử những Đại biểu như Nguyễn Minh Thuyết, Lê Văn Cuông… thì thông điệp chính trị mà cử tri và Thủ tướng nhận được từ ông sẽ là mạnh mẽ.

 Rất tiếc, cũng như những nhiệm kỳ trước, chỉ có 33,4% số Đại biểu Khóa XII được đưa vào Quốc hội Khóa XIII. Những cán bộ được Đảng cử đi làm Đại biểu của dân, sau một nhiệm kỳ nghe tranh luận và tham gia tranh luận công khai, kỹ năng đại biểu vừa mới nhích lên đã bị cho về hưu hoặc chuyển đi làm việc khác. Năng lực lập pháp và giám sát bị thất thoát. Công việc phê chuẩn nhân sự Chính phủ lại phải đặt vào tay của những người lần đầu đặt chân tới nghị trường. Những gì mà trong Trung ương, trong Bộ Chính trị không tiện nói với nhau cũng không có cơ hội được nói ra trong cơ quan dân cử.

 Ngày 11-7-2011, Bí thư Tỉnh ủy Kiên Giang Bùi Quang Bền được điều ra làm Thứ trưởng Bộ Công an. Ngày 7-8-2011, một cựu Bí thư khác của Kiên Giang, Đại tướng Lê Hồng Anh, được điều sang Thường trực Ban Bí thư. Đành rằng về lý thuyết, trong Đảng không có bè cánh, cục bộ địa phương. Nhưng, nhìn “đội hình” ấy không ít người băn khoăn về vai trò của Tổng Bí thư mà ông Trọng đang nắm giữ.

 Những người quan sát ông Nguyễn Phú Trọng từ khi đang là Tổng Biên tập Tạp chí Cộng Sản không bất ngờ lắm khi ông bỏ qua những cơ hội này. Nhưng, nhiều người vẫn kỳ vọng vì ông là một trong hai người trong “tứ trụ” có đời sống cá nhân khả kính.

Chủ tịch Trương Tấn Sang không ít lần từ chối cám dỗ biệt thự Phùng Khắc Khoan để giữ căn phố lầu xây trên nền đất 4x16m ở Thạch Thị Thanh mà ông được cấp từ hồi làm Bí thư Huyện ủy. Nhiều nhà lãnh đạo tỉnh rất cảm kích trước cái cách mà ông Nguyễn Phú Trọng tế nhị trả lại quà cáp, phong bì.

Hai con của Tổng Bí thư hầu như không có điều tiếng “cậy thế, cậy quyền” còn vợ ông thì được những người gần gũi mô tả như là một phu nhân mẫu mực. Nhưng, Đảng Cộng sản, mà ông đứng đầu, đang là một Đảng cầm quyền. Sự liêm chính là cần thiết, nhưng vai trò của ông không chỉ là để bảo vệ thanh danh của một cá nhân.

Việt Nam đang đứng trước nguy cơ đi từ một nền độc tài tập thể sang độc tài cá nhân. Nếu để cho điều đó xảy ra thì sẽ là thảm họa cho cả dân và Đảng.

Hãy về từng xóm, từng thôn, gặp những người dân phải bán ruộng để tìm đường cho con thoát khỏi sự bế tắc ở nông thôn, kể cả để được vào học ở các trường của Quân đội, Công an…, mới thấy tương lai trong sạch của chính quyền là vô vọng. Công lý đang là một thứ rất xa xỉ với thường dân. Hãy về các tỉnh để coi chủ nhân những căn nhà to đẹp nhất là ai.

Chi phí tham nhũng nằm ở trong ký thịt, mớ rau. Chi phí tham nhũng đang lấy hết lợi nhuận của các nhà đầu tư. Nhiều tên tuổi lớn đang phải xoay xở để có được những khoản vay đảo nợ và vay để trả lãi ngân hàng; có không ít đại gia đã thực sự “chết lâm sàng”; tiền bạc vẫn vào túi quan tham, trong khi những người làm ăn chân chính thì chỉ mong giữ vốn.

“Quyền lực có khuynh hướng tha hóa, quyền lực tuyệt đối thì tha hóa tuyệt đối” (Lord Acton). Không có nền độc tài nào có thể giúp cho một quốc gia phát triển lâu bền. Phải lựa chọn cho Việt Nam một mô hình mà quyền lực nhà nước được kiểm soát để những kẻ tha hóa khó có thể tồn tại. Việt Nam không thể mời Bill Clinton, hay Tony Blair… về lãnh đạo như mời các huấn luyện viên bóng đá cho đội tuyển quốc gia.

Nhưng đừng lấy lý do khác biệt về văn hóa để không tiếp thu những thành quả mà trí tuệ loài người xưa nay đúc kết. Loay hoay cải tiến cái mô hình nhà nước đã thất bại ở nhiều nơi cũng giống như năm 2003, khi thế giới chuẩn bị xuất xưởng Boing 7E7, Airbus 380, Việt Nam vẫn loay hoay chắp vá từ những mảnh máy bay cũ của Liên xô để ráp những chiếc Vam I, Vam II, bay được 45 phút rồi để 6-7 năm nằm đắp chiếu.

Hãy nắm lấy cơ hội sửa đổi Hiến pháp 1992, không chỉ để cứu vãn tình thế của Đảng hiện nay mà còn đem lại chút hy vọng vào tương lai Dân tộc.

Có rất ít người tin vào khả năng tự thay đổi của Chính quyền Cộng sản. Nhưng cũng có không ít người sợ hãi cách mạng sau những gì mà họ đã chịu đựng kể từ năm 1945. Những người nổi dậy đã vào đến Thủ đô Tripoli nhưng Lybia cũng phải trải qua nhiều tháng trong chiến tranh, hàng ngàn người chịu thương vong và con đường phân chia quyền lực phía trước cũng có thể còn nhiều đau đớn.

Sự mỏi mệt của nhân dân cũng có thể coi như là một cơ hội của Chính quyền, nên tìm một lối thoát cho cả hai bằng một tiến trình cải cách. Trước khi Quốc hội thay thế bản Hiến pháp hiện thời và Đảng dân chủ hơn trong cách chọn người. Sự liêm chính của cá nhân Tổng Bí thư phải giúp đánh thức lương tri các đồng chí của ông, phải trở thành sức mạnh chính trị để hạn chế sự lộng quyền trong Đảng.

 Trước khi các nhánh quyền lực nhà nước có thể kiểm soát nhau một cách chính danh. Sự phân công trong Đảng cũng có thể tránh được độc tài cá nhân: Người nắm quyền lực kinh tế thì không được dính dáng tới Quốc phòng, An ninh; người nắm Quân đội, Công an thì không có trong tay báo chí, Quốc hội và các đoàn thể.

Đành rằng, Đảng lãnh đạo theo nguyên tắc tập trung dân chủ, Bộ Chính trị sẽ bàn bạc và quyết định tập thể, nhưng tiền bạc và sự sợ hãi cũng có khả năng chi phối các lá phiếu.

Người dân còn xuống đường để biểu tình phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc là còn kỳ vọng vào Chính quyền Việt Nam. Đừng để sự phẫn uất khiến họ quay lưng. Chính quyền độc tài nào cũng cần sự trung thành của Quân đội và An ninh. Nhưng, ngay cả chính quyền độc tài thì cũng cần dân.

Đừng quá sợ hãi các “thế lực thù địch” mà sợ luôn cả nhân dân. Ngay cả các vụ án Chính trị thì Chính trị cũng phải đứng trên An ninh chứ không phải là ngược lại. Đừng nghĩ lấy lại được vài lô đất của nhà thờ là thành công. Điều Chính quyền cần là giáo dân, là sự đoàn kết quốc gia, chứ không phải là vài thầy tu dễ bảo.

 Cơ quan điều tra thì có quyền bắt người, nhưng phải để cho Viện Kiểm sát cân nhắc trước khi phê chuẩn và hãy để Luật sư làm tròn bổn phận. Ngay cả bị cáo là Cù Huy Hà Vũ, thì cũng phải để cho Tòa án độc lập, nếu tòa thấy vô tội thì phải để Tòa trả tự do. Tuyên giáo cũng phải cân nhắc chính trị trước các yêu cầu của cơ quan Công an. Đừng vì áp lực mà để cho các công cụ truyền thông nhà nước trở nên lố bịch.

Chính quyền có hơn 700 tờ báo, có VTV, nhưng người dân cũng có internet. Không giống Bắc Triều Tiên, Việt Nam hiện có hơn 30 triệu người có thể tiếp cận với những tiếng nói đa chiều. Đảng chỉ có thể gặt hái được lợi ích Chính trị khi công lý chiến thắng, chứ không phải cứ nhất định là cơ quan điều tra chiến thắng.

Huy Đức (Nguồn: Quê Choa Blog)

NGHỆ THUẬT LÀM QUEN VỚI BẠN GÁI

Đinh Vũ Hoàng Nguyên - Cách đây khoảng chục năm, mình lúc ấy tiệm cận tuổi ba mươi. Mình là con một, nên ông bà già cũng muốn mình lấy vợ. Nhưng chờ mãi, hai cụ cũng chẳng thấy mình đem cô nào về ra mắt.

Bà bác mình nói với ông bà già mình: “Thằng này có khi dát quá, nên không biết cưa gái!”. Ông bà già mình bảo: “Chả biết nữa!”

Thế rồi có lần bà bác đi hiệu sách, thấy ở đó có bày quyển Nghệ thuật làm quen với bạn gái, bà mới mua về tặng mình. Bà nói: “Chứ mà mày dát, là vì mày không biết cách nói chuyện, không có kinh nghiệm tán gái. Đọc những quyển thế này người ta hướng dẫn cho, sau có gặp con gái cũng đỡ lắp bắp…”

Bác mình nhiệt thành thế thì đương nhiên mình cảm ơn. Nhận xong, mình cất trong đống sách lộn, cũng chẳng mở xem lần nào.

Thế rồi gần chục năm sau, mình cũng lấy vợ.

Một lần, vợ mình lục lọi đống sách cũ, thấy cái quyển Nghệ thuật làm quen với bạn gái này. Vợ mình lật xem mấy trang, mặt tự nhiên thẩn thẩn. Thế rồi vợ mình nói:

- Em mới đọc có mấy trang cái quyển này, tự nhiên đối chiếu lại mình, thấy mình nhẹ dạ quá!

- Nhẹ dạ là sao?

- Thì đây nhé, trong sách này người ta nói: “Khi tiếp cận một đối tượng nữ, nhất thiết lời ăn tiếng nói của bạn phải lịch sự, từ tốn, hòa nhã, và tuyệt đối không văng tục”. Thế mà ngày xưa, từ một đứa cả đời chưa bao giờ nói bậy là em, đi với anh ba hôm, em bị nhiễm cái tật văng “Đéo”!.

- Thế là tội của anh à?
-  Lại còn không nữa?. Đây này, sách này họ lại còn viết: “Trước khi đi gặp bạn gái, có thể bạn nên đánh răng, hơi thở thơm tho sẽ tăng sự thiện cảm ở bạn gái” – Đọc xong, vợ nói tiếp – Đi chơi cùng em, chả biết trước lúc đi anh có đánh răng không. Nhưng có lần anh đợi em dưới nhà, em thấy anh băm bổ chạy ra xin thuốc lào mấy ông đang đánh cờ, rít sọc sọc, mồm hôi mù!.

Vợ lại mở sách đọc:

- “Về trang phục đương nhiên bạn phải chỉn chu, tốt nhất bạn nên bỏ áo trong quần, trang phục của bạn đứng đắn sẽ làm bạn gái sớm trao gửi sự tin tưởng”. Trong khi anh đến gặp em, lúc nào cũng nghễu nghện cái quần đùi. Em hỏi: "Tại sao đi với em, anh toàn mặc quần đùi thế?", thì anh bảo: “Để lúc nào tụt, nó nhanh!”.

- Rồi sao nữa?

- Sách họ nói: “Để bày tỏ tình cảm với bạn gái, bạn có thể chọn hình thức viết thư, trong thư bạn nên lồng tình cảm của mình trong các biểu hiện thiên nhiên, như mây mưa gió lá trăng sao…, lời lẽ sẽ bay bổng hơn. Bạn cũng có thể trích một số đoạn của nhạc Trịnh Công Sơn trong lời thư..." - Đây này, họ viết mẫu đây này: “Dù ở nơi xa xăm này anh vẫn từng đêm âm thầm ru: Ngủ đi em đôi môi lửa cháy /Ngủ đi em mi cong cỏ mượt…” - Đấy, sách hướng dẫn thế. Trong khi hồi yêu anh, em đi công tác, về nhà nhận được mẩu giấy. Mở ra, thấy ghi: “Đồ ngu, anh yêu em!”.

Mình nghe vợ kể một thôi, chả biết nói gì! Một lát, vợ nói tiếp:

- Cái quyển này là quyển Nghệ thuật làm quen với bạn gái. Em mới đọc có ba trang, đã thấy ngày xưa mình hố quá. Chả được hưởng tí nghệ thuật làm quen nào vẫn đâm đầu lấy anh. Giờ mà đọc hết quyển này nữa, đối chiếu lại hồi ấy, khéo em đập đầu tự tử, vì uất!!!.

TÌNH YÊU THỜI XỊT LỐP

Nàng đang đi chợ, xe bỗng xịt lốp.Vào hàng vá xe, nàng choáng váng gặp lại người tình cũ thời sinh viên.

Chàng vẫn vậy, phong trần, nam tính và hấp dẫn. Giờ làm chủ tiệm vá xe.

Kỷ niệm cũ ùa về trong nàng: Ngày xưa, 2 người yêu nhau lắm. Nhưng vì chút hiểu lầm. Nên chia tay.

Nàng giờ đã chồng con đề huề. Còn chàng vẫn lãng tử.

Vá xe xong, nàng ra về, lòng ngổn ngang.

Tối đó, đang xem tivi cùng chồng, nàng bảo: "Em sang nhà ngoại, sáng mai về!". Vẫn dán mắt vào tivi, chồng dặn với: "Sáng mai về sớm em nhé!".

Nàng đi như bay ra khỏi nhà. Đến nhà chàng vá xe. Nhưng hồi hộp. Chỉ dám núp gốc cây nhìn vào.

Và, thật bất ngờ.

Dưới ánh trăng vàng. Lung linh mơ màng.

Chàng mở cửa. Bước líu ríu về phía nàng.
Tim nàng đập rộn ràng. Chàng như cảm nhận được. Tiến về phía gốc cây, nơi nàng đứng.

Và rồi

Dưới ánh trăng vàng. Lung linh mơ màng.

Nàng thấy. Chàng đang... RẢI ĐINH RA ĐƯỜNG

Những cái đinh nhọn hoắt. Chĩa lên trời.

Dưới ánh trăng vàng. Lung linh mơ màng.

(Nguồn: Tuân Phẹt)

"ÔNG LÊ NIN Ở NƯỚC NGA"...

Mai Thanh Hải Blog - Mình là mình phục và thần tượng Ông Lê Nin lắm.

Ngay từ hồi bé, còn đi học Trường làng, cái bọn chíp hôi thò lò mũi xanh, quần rách lòi cả chim, hở hết mông chúng mình, đã phải gân cổ ê a cắm mặt vào sách giáo khoa, vừa gào như con vẹt vừa sụt sịt quệt nước mắt nước mũi, dưới tiếng "cộc cộc" từ cái thước to đùng của cô giáo, gõ xuống bàn, báo hiệu "bắt đầu đọc/ xuống hàng":  

"Ông Lê Nin ở nước Nga
Mà em lại thấy rất là Việt Nam
Cũng vầng trán rộng thênh thang
Y như trán Bác mênh mang đất trời

Cũng đôi mắt đẹp sáng ngời

Y như mắt Bác đang cười với em
Cũng yêu các cháu thiếu niên
Y như tình cảm thiêng liêng Bác Hồ.


Ông Lê nin ở nước Nga
Mà em lại thấy rất là Việt Nam".


Bài thơ này có tên là "Ông Lê Nin" và hình như là của Nhà thơ Trần Đăng Khoa. Đọc xong bài này, tụi mình phục luôn cả tác giả Trần Đăng Khoa, quá là... "thần đồng".

Đọc nhiều, nghe nhiều - càng phục, càng thần tượng nên mình không thích, và... ghét ai đó, cứ nói khác về "Ông Lê Nin của mình", ví như: "Lê Nin đang ở nước Nga/ Đánh đùng một cái ông ra nước ngoài/ Lê Nin đang ở nước ngoài/ Đánh đùng một cái ông nhoài về Nga"...

Hoặc nói chuyện Ông Lê Nin có tượng ở Hà Nội, đối diện Đại Sứ quán Trung Quốc (dạo này, cứ sáng Chủ nhật, chỗ Ông đứng, toàn được các chú Công an căng hàng rào, đuổi người tập thể dục vươn thở, mấy đôi lứa không có tiền vào nhà nghỉ, đành phải than thở mặn nồng ngoài ghế đá gốc cây.... để hết chỗ "tụ tập trái pháp luật, mang theo một số băng rôn, biểu ngữ và hô khẩu hiệu, gây huyên náo, mất trật tự công cộng" - Từ của Báo Hà Nội Mới), mình không đồng ý với cách viết: "Ông Lê Nin ở nước Nga/ Nhưng ông lại đứng vườn hoa nước mình/ Ông Lê Nin ở nước mình/ Nhưng ông lại đúng dân tình nước Nga"...

Viết thế là sai quan điểm, vớ vẩn cho đăng tên lên Báo Hà Nội Mới hoặc vồ như vồ ếch, tống lên xe BUS,đưa ra Mỹ Đình, bắt nhịn đói qua trưa, chết giờ...

Mình cũng rất phục Nguyên soái Stalin cũng ở bên Nga, lãnh đạo tài tình và đánh quân phát xít Đức rầm rầm. Chẳng thế mà trong "Tập thơ Việt Bắc, 1954" của nhà thơ Tố Hữu, sáng tác tháng 5/1953, có nguyên 1 bài thơ về Stalin với nhan đề "Đời đời nhớ ông" với câu thơ bất hủ: "Yêu biết mấy, nghe con tập nói/ Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!"...


Thế nhưng hôm nay, xem câu chuyện của 1 người Việt bước chân đến nước Nga, chụp lại những hình ảnh Ông Lê Nin mặt buồn rười rượi, tay cầm cờ ngồi trên bậc đá với đầy đủ lễ phục, hoa đại lễ cài trên ngực áo, giữa Quảng Trường Đỏ lịch sử và được tác giả ghi rõ rành, rành mạch là: "Người ra Quảng trường đỏ, chụp ảnh với khách du lịch, kiếm chút tiền còm sống qua ngày, nhưng không có chân dài và ngực đẹp như PD Thái Lan nên Người cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, lại còn bị cảnh sát đuổi"... Tự dưng thất vọng quá: Chả có lẽ bên nước bạn Nga, lại hành xử... ngố đến như vậy?..

Càng buồn khi xem hình Stalin ngồi dưới hầm với lời bình: "Nguyên soái Stalin cũng theo chân Lãnh tụ ra Quảng trường kiếm ăn, bị Cảnh sát đuổi, chạy tuốt vào đường xuống xe điện ngầm"...

Từ câu chuyện này, đề nghị các cơ quan chức năng của Việt Nam có ý kiến chính thức với các đồng chí Nga, phản đối việc đóng giả lãnh tụ, đi chụp ảnh với khách du lịch, lấy tiền và đứng ngồi bô nhếch, ảnh hưởng đến mỹ quan, trật tự công cộng và văn minh đô thị.

Nếu cần, có thể mời các đồng chí Nga sang học tập kinh nghiệm bảo vệ uy tín của Đảng - Chính phủ Việt Nam nói chung và bảo vệ uy tín, danh dự của cán bộ, lãnh đạo các cơ quan Đảng - Chính quyền - Đoàn thể nói riêng. Bất luận trong trường hợp nào, cũng phải gìn giữ như "con ngươi trong mắt mình"... Vớ va vớ vẩn là đưa lên HTV, Hà Nội Mới, An ninh Thủ đô ngay đấy. Nhá!..

(3 hình chụp nhân vật Lê Nin, Stalin tại Quảng trường Đỏ - Nga, do tác giả giaophuong, thành viên Diễn đàn Otofun.net thực hiện, hình còn lại, tìm qua google, trên mạng Internet)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nhân dịp này, cũng đề nghị các ngành chức năng của ta tặng lại các đồng chí Nga bài thơ của Tố Hữu, viết hình như dịp Stalin từ trần, bài thơ là à à à à:

ĐỜI ĐỜI NHỚ ÔNG

Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Stalin bên cạnh nhi đồng
Áo Ông trắng giữa mây hồng
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười

Stalin! Stalin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!

Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm sao, Ông đã… làm sao, mất rồi!

Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười

Yêu con yêu nước yêu nòi
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu!
Ngày xưa khô héo quạnh hiu
Có người mới có ít nhiều vui tươi

Ngày xưa đói rách tơi bời
Có người mới có được nồi cơm no
Ngày xưa cùm kẹp dày vò
Có người mới có tự do tháng ngày

Ngày mai dân có ruộng cày
Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai
Ơn này nhớ để hai vai
Một vai ơn Bác một vai ơn Người

Con còn bé dại con ơi
Mai sau con nhé trọn đời nhớ Ông!
Thương Ông mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng, yêu nước, yêu chồng, yêu con


Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường
Trên đường quê sáng tinh sương
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng


Ngàn tay trắng những băng tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.





(5-1953)



22 tháng 8, 2011

TÀU HỘ VỆ TÊN LỬA HQ-012 LÝ THÁI TỔ BẮT ĐẦU LÀM NHIỆM VỤ

Tàu Hộ vệ tên lửa HQ-012 tại quân cảng Cam Ranh, Vùng 4 Hải quân, sáng 22/8/2011
Mai Thanh Hải Blog - Sáng nay (22/8), tại Quân cảng Cam Ranh (Khánh Hòa), Quân chủng Hải quân đã tổ chức lễ tiếp nhận tàu HQ-012 Lý Thái Tổ. Các đồng chí Phó Đô đốc Nguyễn Văn Hiến, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Tư lệnh Quân chủng Hải quân; Trung tướng Trần Quang Khuê, Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam cùng đại diện các cơ quan Bộ Quốc phòng, các Tổng cục và Quân chủng Hải quân đã đến dự.
Kéo cờ Tổ quốc trên tàu

Tàu Hộ vệ tên lửa HQ-012 Lý Thái Tổ do Công ty ROSO BOPNE XPORT/Liên bang Nga sản xuất, có chiều dài 102 mét, chiều rộng 13,7 mét, lượng giãn nước 2.100 tấn, có thể chịu được sóng gió cấp 10 - 12. Trên tàu được trang bị hệ thống vũ khí phòng vệ và tấn công.

Tại lễ tiếp nhận tàu, Phó Đô đốc Nguyễn Văn Hiến phát biểu nhấn mạnh, trong xu thế hội nhập và phát triển, đặc biệt với những tiến bộ của khoa học công nghệ hiện đại, sự bùng nổ của kinh tế tri thức cũng như những thách thức cả về an ninh truyền thống và phi truyền thống có tính toàn cầu…đã và đang đặt ra những yêu cầu mới đối với sự phát triển ổn định, bền vững của mỗi quốc gia, dân tộc. 

Việc tăng cường sức mạnh quân sự, phù hợp với mỗi bước phát triển của kinh tế và yêu cầu của nhiệm vụ quốc phòng, an ninh là một thực tế khách quan hiện nay và cũng hết sức bình thường của mỗi quốc gia, dân tộc. Chúng ta chủ trương đầu tư các trang bị quân sự hiện đại, từng bước thay thế các trang bị thế hệ cũ, lạc hậu, theo lộ trình gắn kết với sự phát triển và khả năng đảm bảo của nền kinh tế đất nước là một tất yếu khách quan, phù hợp với xu thế hiện nay…
Vũ khí trên tàu HQ-012

Phó Đô đốc Nguyễn Văn Hiến căn dặn, mỗi cán bộ chiến sỹ Hải quân nhân dân Việt Nam nói chung, Sỹ quan, thủy thủ tàu HQ-012 Lý Thái Tổ nói riêng, cần ra sức học tập, nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ; thường xuyên nêu cao tinh thần trách nhiệm để quản lý, bảo quản và sử dụng có hiệu quả con tàu hiện đại mang tên vị vua nổi tiếng trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc.

Tàu Hộ vệ tên lửa HQ-012 Lý Thái Tổ do Công ty ROSO BOPNE XPORT/Liên bang Nga sản xuất, có chiều dài 102 mét, chiều rộng 13,7 mét, lượng giãn nước 2.100 tấn, có thể chịu được sóng gió cấp 10 - 12. Trên tàu được trang bị hệ thống vũ khí phòng vệ và tấn công.
Theo thiết kế, tàu HQ- 012 Lý Thái Tổ có thể theo dõi, tìm kiếm và tiêu diệt các mục tiêu tàu nổi, tàu ngầm, đồng thời phòng không, hộ tống, tuần tra bảo vệ lãnh hải vùng đặc quyền kinh tế một cách độc lập hoặc tác chiến theo biên đội.
Vũ khí trên tàu bao gồm: pháo hạm đa năng AK-176, 8 ống phóng tên lửa chống tàu Uran-E, hai pháo cao tốc AK-630, một tổ hợp phòng không OSA-MA, hai ống phóng ngư lôi 533mm, đuôi tàu có bãi đáp cho trực thăng chống ngầm Ka-27M hoặc Ka-31.

Tàu HQ-012 Lý Thái Tổ được biên chế chính thức vào Lữ đoàn 162 thuộc Bộ Tư lệnh Vùng 4, Quân chủng Hải quân, làm nhiệm vụ quản lý vùng biển phía nam miền Trung từ Phú Yên vào đến phía bắc tỉnh Bình Thuận và đảo Phú Quý, đặc biệt là quần đảo Trường Sa (Khánh Hòa).

Phó Đô Đốc, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nguyễn Văn Hiến trao Quốc kỳ và quyết định cho BCH tàu HQ-012

Ống phóng tên lửa chống tàu
Hải quân Việt Nam hiện đã có trong biên chế 2 tàu Hộ vệ tên lửa hiện đại

Toàn cảnh tàu HQ-012 Lý Thái Tổ

Lãnh đạo Bộ Quốc phòng, các Bộ ngành liên quan và địa phương chụp hình lưu niệm bên tàu HQ-012

Chuẩn bị làm lễ chào cờ trong buổi Lễ

Pháo hạm trên tàu

Pháo AK-176 đa năng

Ống phóng tên lửa chống tàu

Thủy thủ đoàn của tàu HQ-012 thuộc Lữ đoàn 162, Vùng 4, Quân chủng Hải quân




CÁI TÌNH ĐỒNG BÀO MÌNH

Đàm Hà Phú Blog - Chuyện mẹ tôi kể, người thật việc thật.

Có một anh bộ đội quê ở Can Lộc, Hà Tĩnh nhưng được điều động đi đóng quân ở tận Cà Mau, ở bìa rừng U Minh.

Anh bộ đội, khi đến đóng quân ở đây, đã nhận thấy đời sống nhân dân trong vùng còn nghèo, điều kiện y tế giáo dục đều chưa có, nhất là dành cho trẻ em. Vì cũng xuất thân từ một vùng quê nghèo, nên anh bộ đội rất thấu hiểu.

Anh và các đồng đội của mình đã xắn tay áo lên và làm hết sức để giúp dân, làm nhà, làm trạm xá, làm đê ngăn mặn, dạy chữ, làm thư viện, chữa bệnh, chữa cháy rừng... Anh là một người lính chân chính. Sau khi hết hạn nghĩa vụ, anh vẫn xin phép được tại ngũ, được ở lại mảnh đất xa xôi, tận cuối cùng của đất nước.

Một lần, khi hết hạn nghĩa vụ và trước khi anh chính thức tại ngũ,  anh được về phép thăm nhà. Bà con ở khu vực anh đóng quân hay tin, họ đến chia tay rất đông, ai cũng cho mật, là loại mật ong rừng tràm còn tươi nguyên trong những miếng sáp ong vàng rộm, một đặc sản U Minh, rất ngon. Anh quí lắm, mật ong ở U Minh thì cũng bình thường, nhưng ở quê anh thì nó rất quí. Anh chắt mật ra được đầy một cái can nhựa lớn, can mười lít.

Trên chiếc xe đò xuyên Việt về quê anh, anh đã ôm cái can mật ấy trong lòng suốt hai ngày trời, và luôn miệng kể cho mọi người trên xe về nó, về tình cảm của đồng bào dành cho anh, anh kể đi kể lại đến mấy lần, thậm chí còn mở nắp can cho một vài người tò mò muốn nếm thử mật ong rừng U Minh, có thể dễ thấy là anh đã quí can mật ong đó như thế nào.

Vậy mà có chuyện không may. Chiếc xe đã vào địa phận Hà Tĩnh bỗng gặp một tai nạn nhỏ, rất nhỏ đối với một chiếc xe xuyên Việt, thực ra chỉ sánh bằng một cú nhảy ổ gà, nhưng có lẽ can mật sóng sánh đã không chịu được thêm nữa, nó vỡ tan trên tay anh.

Ngay khi can mật quí vỡ tung ra cùng với tiếng hét thất thanh của anh, rất nhiều người trên xe nhanh nhẹn đã dùng tay, dùng bi đông nước, dùng túi nylon, dùng nón, thậm chí có người cởi phăng áo để hứng lại mật cho anh.

Mười lít mật ong vàng óng sau khi hứng lại chỉ được chừng hai lít, lại còn dính bụi bẩn và váng chút dầu xe, nhưng có cũng còn hơn không. Những người trên xe, thậm chí cả bác tài, không khỏi xúc động trước một anh bộ đội mặc quân phục trông có vẻ rất hiên ngang mà lại ngồi khóc hu hu như một đứa trẻ. Anh không khóc vì mất can mật, anh có tiếc gì mật ong, dù nó quí thật nhưng sao quí bằng tuổi trẻ của anh đã bỏ ra.

Anh thương cái tình đồng bào mình - Anh nói vậy.

NƯỚC KHE CẠN, BƯỚM BAY LÈN ĐÁ

"Nước khe cạn, bướm bay lèn đá"
Mai Thanh Hải Blog - Mình chẳng nhớ đã bao lần chạy dọc cung đường Hồ Chí Minh (HCM) huyền thoại và những nhánh của "Đông Trường Sơn nhớ Tây Trường Sơn", từ hồi đường HCM chưa làm và mình được phân công theo dõi địa bàn miền Trung. Tháng 8 này, mới đưa cả nhà đi thăm "Trường Sơn Đông nắng Tây mưa" và lướt qua những cung đường, di tích đã đi vào lịch sử hào hùng bi tráng, nhưng cũng đầy nước mắt, đau thương của bao người, của một thời chiến tranh mịt mù liên miên, mạng người mong manh như khói...


Ừ thôi con gái ơi! Muốn biết lịch sử chân thực, đúng như sự việc đã xảy ra, mà không lo bóp méo, tô màu, hãy tự đi theo huyền thoại mà bao người đã đi, đã nằm xuống, để cảm nhận một thời đạn bom, mất mát, chia lìa của bao người, bao gia đình...
Trên đỉnh đèo Gió, đường 20 quyết thắng

Gần 1 tuần chạy theo Trường Sơn huyền thoại, con gái biết được bao di tích lịch sử, véo von kể hết địa danh này đến địa danh khác và cả những câu chuyện về Trường Sơn, khi đọc trên bia đá, khi nghe người dân địa phương kể lại (và ba dịch lại cho con nghe). Con cũng tròn mắt ngặc nhiên và sau mê ngắm rừng xanh núi thẳm, vỗ tay theo nhạc "Bài ca Trường Sơn" ba mở to trên xe, hạ hết kính, để đắm mình vào hương rừng gió núi, sẻ chia lời hát với những người sống năm xưa...

Đất nước mình thế đấy con ơi! Bao nhiêu năm, vẫn vất vả gian lao, vẫn dò dẫm đặt từng bước chân tìm đường lên no ấm. Đến cả những ngày quá khứ oanh liệt và hào hùng, cũng dò dẫm mở ra sau nhiều năm giấu kín....

Đi theo con đường chống Mỹ, nói chuyện với những cựu binh đánh Mỹ, cứ lẩn mẩn với "đúc rút" của những người không còn trẻ: "Thế hệ chúng tôi tuy có thiếu thốn, bom đạn và hy sinh nhưng vẫn sướng hơn các anh chị vạn lần". Cười: "Vâng! Dĩ nhiên là ngày xưa sướng hơn bây giờ rồi. Trong sáng, vô tư và có niềm tin!". Nghiêm mặt: "Cái ấy thì rõ. Nhưng chúng tôi sướng hơn là được gọi tên kẻ thù và bắn thẳng vào mặt kẻ thù. Không như các anh bây giờ, biết rõ mà không được nói!". Đắng cổ...
Con gái yêu bên cánh bướm Trường Sơn

Thôi! Chả nói những chuyện chính sự ngày nay cho đau đầu. Lại cần mẫn lái xe, theo cung đường huyền thoại để con được cảm nhận và được biết lịch sử.

Trường Sơn dịp này đang đúng mùa khô. Chả hiểu có phải duyên kỳ ngộ hay không mà mình gặp rất nhiều những "quầng bướm" dọc đường thiên lý. Buổi chiều, đi trên đường 20 Quyết thắng, nối Đông Trường Sơn với Tây Trường Sơn (từ Xuân Sơn đến ngã ba Lùm Bùm của nước bạn Lào) - con đường chi viện đắc lực cho chiến trường miền Nam và cũng là con đường máu, tọa độ chết - chợt mưa rừng ào xuống và lại thoắt tạnh, trả lại màu rừng trong veo, ngẩn ngơ mưa nắng.

Qua con suối cạn, vòm rừng cao lên bát ngát, với bãi rộng và con đường biên giới đổ bê tông mắt trước mắt sau ghé tý ngang qua. Hình như! Nơi đây ngày xưa là nơi trú quân của 1 binh trạm nào đó?..

Chợt con gái reo òa trong xe: "Nước khe cạn, bướm bay lèn đá kìa ba!". Ừ! Cả con suối nhỏ, cả lèn đá bạc mờ ảo bởi những cánh bướm. Mờ ảo như bao đời, chưa rõ nổi nắng mưa...
------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Khoai ngẩn ngơ vì... nhiều bướm đẹp


Đậu trên mặt đường




Trên lèn đá

Bướm đen giữa bầy bướm trắng

Cận cảnh


Đường 20 nối Đông và Tây Trường Sơn

Con gái yêu nghe kể chuyện Trường Sơn

Đường vượt núi

Dừng trên đỉnh Gió

Nhẩn nha hái hoa

Làm dáng

Mẹ và gái chị

21 tháng 8, 2011

TRỐNG RỖNG

Mai Thanh Hải Blog - Hôm nay, có biết bao nhiêu người ngồi trước màn hình máy tính đọc, nghe, xem và hết thảy đều có tâm trạng chung: Trống rỗng. 

Hồi bé, ở quê hay có Đội chiếu phim lưu động về chiếu đủ thể loại phim, từ chiến tranh Vệ quốc với Hồng quân Liên Xô oánh tan quân Phát xít Đức, cho đến những chuyện tình báo kiểu Đi a nốp, Bom bơ của Hung Ga Ri hay Tiệp Khắc gì đấy, và nhất là phim Việt Nam với đề tài chiến tranh, đánh đuổi Mỹ Ngụy, thống nhất đất nước. Cả phim tài liệu lẫn phim truyện ngắn - dài.

Xem phim Việt Nam, nói về phong trào yêu nước của nhân dân miền Nam, mình vẫn giữ nguyên cảm giác căm thù đến nghẹt thở khi xem cảnh Quân cảnh - Cảnh sát Ngụy đàn áp, đánh đập, bắt bớ người biểu tình. Hồi ấy ở quê mình, chuyện màn ảnh chiếu phim bị người xem ném đá đến rách bung là bình thường. Ném đá ở đây không phải là phá hoại, mà do người xem quá căm thù bọn Mỹ Ngụy tàn ác, vác đá tương thẳng vào chúng ở... trên màn ảnh. Còn chuyện người xem ngồi trong sân kho đứng bật cả dậy, hô "Đả đảo Đế quốc Mỹ", "Phản đối đàn áp người biểu tình"... là chuyện bình thường.

Rút cục, đã có thời gian, Đội chiếu bóng của huyện không dám về làng mình chiếu phim, với lý do "làng Ruồn yêu nước", gây thiệt hại bao nhiêu phông màn chiếu phim.

Thời buổi khoa học công nghệ phát triển như bây giờ, chỉ ngồi nhà gõ mấy phát trên máy tính, điện thoại là xem, nghe đủ các sự kiện trên thế giới. Thế nên, cái việc "đả đảo", "phản đối" cũng chả phải đến rạp, sân kho, sân vận động mà làm gì. Mà có đến, cũng bị giải tán ngay với lý do "tụ tập đông người"...

Cái trống rỗng ở đây, tựu trung lại là không được hô như hồi còn bé và cảm giác như "tình cảm dạt dào, căm thù sâu sắc" ấy đã trở thành lạc hậu, đi ngược với thời đại. Liệu khi cần đến tinh thần - tình cảm này, có thể lấy được ở đâu?. Ở trên đời, sợ nhất là sự vô cảm, thờ ơ với thời cuộc - vận mệnh chung. Bẻ 1 bó đũa thì rất khó, chứ bẻ từng chiếc thì dễ ợt. Nhất là khi đũa đó đang bị vơ lại, buộc chặt, tống hết vào bếp lửa đỏ, đặt lên xà beng đập bẹp, biến thành... những chiếc đũa lá tre chuyên dùng trong lễ cúng cô hồn ở quê, mềm oặt và nhựa nhựa, lờ nhờ sức sống...