Ngày 23 tháng 05 năm 2013

NICK - CŨNG THƯỜNG THÔI!...

Phan Anh FB - Tại sao là Nick mà không phải một gương mặt Việt Nam?.

Cát-xê của Nick không hề nhỏ.

Anh cũng yêu cầu chế độ VIP cho đoàn tuỳ tùng lên tới hơn chục người.

Cho đến thời điểm tôi viết những dòng này, nghĩa là đã 2h sáng thì trên Facebook của tôi vẫn tràn ngập những lời cảm xúc về Nick Vujicic của bạn bè.

Thật dễ hiểu, với những gì mà chàng trai không tay, không chân đã làm được, anh xứng đáng được ngưỡng mộ và tôn vinh.

Ấy thế mà, tôi vẫn không thể nào ngăn được tiếng thở dài...

Thở dài là bởi, với những trường hợp tương tự như Nick Vujicic tại Việt Nam, trong vòng 1 phút tôi có thể kể tên ra 5 gương mặt tiêu biểu.

Những người như Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, Hiệp sĩ Công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng, Vận động viên khuyết tật Phạm Thị Thu... đã làm được những điều mà ngay cả người thường cũng khó có thể làm được.

Hoàn cảnh của họ, tài năng và nghị lực của họ có lẽ không thua Nick là bao, ấy thế mà họ vẫn đang miệt mài đâu đó để tìm mọi cách sống qua ngày, nỗ lực để cống hiến cho xã hội nhưng không được mấy ai quan tâm.

Trong khi đó, những doanh nhân người Việt giàu có đã phải bỏ một số tiền khổng lồ lên tới 32 tỷ đồng để mời Nick đến Việt Nam, nói chuyện về nghị lực sống, về đam mê vượt qua khó khăn (những điều mà người Việt Nam nói chung và những người khuyết tật nói riêng đã có thừa).

32 tỷ đồng, một con số khổng lồ trong thời điểm hiện tại, khi mà các Doanh nghiệp đang lao đao vì khủng hoảng kinh tế và người dân cũng đang ngập chìm trong khó khăn.

Có thể nói với một chiến dịch được cho là thành công về mặt truyền thông như Công ty Hoa Sen đang làm với Nick Vujicic, đó không hẳn là một sự lãng phí.

Tuy nhiên, tôi cứ nghĩ nếu Công ty Hoa Sen chịu bỏ ra phân nửa số tiền đó thôi, để giúp đỡ những gương mặt khuyết tật tài năng vươn lên... thì họ vẫn có thể tạo được một chiến dịch PR vừa thành công cả về mặt truyền thông lẫn ý nghĩa xã hội.

Bởi những người khuyết tật Việt Nam cần những sự giúp đỡ thiết thực hơn là những "cú hích" về tinh thần mà Nick đã mang tới.

Một anh bạn người nước ngoài của tôi tự hỏi, không biết tại sao truyền thông Việt Nam lại "điên cuồng" với Nick Vujicic như vậy.

Điều này thật ra không quá khó hiểu khi mà hệ thống các kênh trên truyền hình liên tục phát TVC về Nick gần như 30 phút một lần.

Là một người làm báo, tôi chưa bao giờ tôi thấy giới truyền thông Việt Nam lại "nhẹ dạ" đến như vậy.

Họ biết đằng sau một "Nick khuyết tật nghị lực" chính là một bệ đỡ truyền thông khủng khiếp đến từ các Công ty Phát hành sách của Mỹ.

Nói đơn giản hơn, Nick cũng chỉ là một sản phẩm truyền thông để người ta bán được sách mà thôi. "Anh ấy là một người phi thường, nhưng anh ấy cũng là một nghệ sĩ biểu diễn" - Bạn tôi nói.

Quả thật, với những gì đã thấy chiều nay tại sân bay, tôi nghĩ anh cũng có phần đúng.

Ít người biết được rằng Nick đến Việt Nam không phải do Công ty truyền thông mời, cũng không hẳn do một nhà xuất bản nọ "cầu khẩn" mà đơn giản đó chỉ là một trong các điều khoản hợp đồng mà đã ký với Nick.

Theo đó, để có thể phát hành sách của Nick tại Việt Nam, Nhà Xuất bản nọ buộc phải đảm ứng một yêu cầu là tổ chức một buổi diễn thuyết cho anh tại nước sở tại.

Ngoài những điều khoản trong hợp đồng xuất bản, hợp đồng mang Nick đến Việt Nam cũng bao gồm nhiều yêu cầu rất khắt khe, thậm chí những yêu cầu đó chỉ đến từ các ngôi sao... Hollywood.

Một trong những yêu cầu của Nick là: "Không có bất kỳ một cuộc gặp gỡ riêng nào với báo giới", những gì anh làm chỉ là diễn thuyết trước đám đông.

Giới thạo tin còn kể rằng một đơn vị tổ chức đã xin tài trợ vé máy bay cho Nick từ một Hãng hàng không giá rẻ của Việt Nam nhưng anh không chịu, yêu cầu của Nick là phải một Hãng có uy tín ở Việt Nam.

Anh cũng yêu cầu các chế độ VIP cho đoàn tuỳ tùng lên tới hơn chục người của mình.

Anh cần có người nếm trước đồ ăn (có lẽ vì thể trạng của anh không được tốt).

Ngoài ra, số tiền cát-xê của Nick cũng không hề nhỏ (có người nói 22.000 USD, có người nói 200.000, con số chưa thể kiểm chứng nhưng kể cả 'chỉ' 22.000 USD thì đó vẫn là một con số quá lớn).

Tại sân bay chiều nay, khi Nick vừa hạ cánh, an ninh được thắt chặt thậm chí còn hơn cả khi cặp vợ chồng nổi tiếng của Hollywood là Angelia Jolie và Brad Pitt tới Việt Nam.

Tới mức, một cuộc cãi vã lớn đã xảy ra giữa Giám đốc Nhà Xuất bản và Tổ An ninh tại cửa VIP sân bay nội địa (Nick được sắp xếp ra cửa nội địa dù bay quốc tế) vì Tổ An ninh đã không cho vị Giám đốc này vào trong dù ông này lớn tiếng tuyên bố: "Tôi là Trưởng ban Tổ chức đây!".

Cánh báo chí bị buộc phải đứng ngoài xa cách cửa gần 150m và không thể tác nghiệp vì xe đón Nick đã đậu sát cửa, kính đen ngòm và dĩ nhiên Nick không có lấy một lời chào dành cho người hâm mộ thông qua báo giới.

Tối nay, những gì Nick chia sẻ thật ra không có gì mới, đó là điều mà bất kỳ một người khuyết tật nào (thậm chí cả người thường) cũng sẽ từng mắc phải.

Còn nghị lực sống ư, hãy hỏi những Nguyễn Ngọc Ký, Nguyễn Công Hùng, Nguyễn Bích Lan (người dịch sách của Nick), "Cô bé xương thuỷ tinh" Phương Anh... xem họ có nghị lực sống và vươn lên trong cuộc sống không?.

Hỏi họ xem họ có xứng đáng được tôn vinh không?.

Hỏi họ xem họ có xứng đáng được quan tâm nhiều hơn không?.

Khi mà số tiền 32 tỷ đồng đó, biết đâu lại chẳng gần bằng ngân sách của "Đề án Trợ giúp người khuyết tật giai đoạn 2012 - 2020" đã được phê duyệt ấy chứ.

Trước khi buổi nói chuyện "Chào Việt Nam" của Nick diễn ra, giá vé chợ đen được đẩy lên con số 1,5 - 2 triệu đồng.

Một con số không hề nhỏ đối với đa số người Việt trẻ.

Nhưng nhiều bạn trẻ sẵn sàng bỏ 2 triệu để nghe Nick nói chuyện về nỗi khổ, về nghị lực sống... trong khi họ sẵn sàng bĩu môi và không thèm bố thí một đồng cho người ăn xin tàn tật.

Vì đâu có sự khác biệt đó?.

Câu hỏi là: Tại sao lại là Nick mà không phải là một gương mặt cụ thể nào đó của Việt Nam, như Hiệp sĩ công nghệ Nguyễn Công Hùng chẳng hạn?.

Với những gì mà Công Hùng làm được, nếu anh được truyền thông Mỹ "o bế" như Nick, hẳn anh cũng nổi tiếng không kém và biết đâu một đơn vị nào đó lại chẳng bỏ cả trăm nghìn USD để mời anh tới nói chuyện?.

Sự khác biệt lớn nhất giữa Nick và Nguyễn Công Hùng không phải là tài năng hay nghị lực, mà đơn giản chỉ là ở sức hút truyền thông.

Chẳng ai ngu để tin rằng một Công ty bỏ một đống tiền ra mời Nick về Việt Nam chỉ với mục đích từ thiện, xã hội.

Sức hút của Nick là quá lớn, đặc biệt là với sự tiếp tay của truyền thông, với những TVC được phát liên tục trên Truyền hình (và nhờ đó người ta bán được báo, thu được tiền quảng cáo, lại được tiếng là "hướng tới cộng đồng khuyết tật" dù sự thật mục tiêu cao cả này chỉ là một phần rất nhỏ mà thôi).

Tại sao lại là Nick, tại vì anh ấy là... người nước ngoài.

Thật vậy, người Việt chúng ta vốn sính ngoại. Không ít lần các ngôi sao hạng B, C của nước ngoài tới Việt Nam phải ngỡ ngàng vì mình được... hâm mộ quá xá.

Các cụ ta nói cấm có sai: "Bụt chùa nhà không thiêng", là vậy..
---------------

* Hình ảnh về sự kiện Nick của PV Thuận Thắng (Tuổi trẻ TP.HCM) và một số PV Báo Điện tử khác, đã được đăng tải trên mạng xã hội FB và một số phương tiện TTĐC.

* Hình ảnh các bé khuyết tật, tật nguyền được các Thành viên trang Xóm Nhiếp ảnh ghi tại một số cơ sở Bảo trợ xã hội tại Hà Nội, TP.HCM, đã đăng tải trên trang XNA.

* Nhan đề bài viết do MTH đặt lại, không tải nhan đề nguyên bản của tác giả Phan Anh trên FB.

15 nhận xét:

  1. Thơ tặng Nick
    Chúng tôi rất khâm phục anh
    Nhưng anh cũng phải khâm phục chúng tôi-
    đất nước có rất nhiều người khuyết tật.
    Anh không chân, không tay
    Làm được rất nhiều thứ trên đời.
    Đất nước chúng tôi nhiều người không não
    Vẫn làm được một thứ anh không thể nào làm:
    Quan!
    Được đăng bởi Nguyễn Thế Thịnh vào lúc 01:55

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cực hay chuẩn ko phải chỉnh

      Xóa
    2. tinh tế và uyên thâm cho bài thơ ngắn

      Xóa
  2. Tôi yêu đất nước của chúng tôi
    Mặc dù có những chuyện lạ đời
    Có những chuyện mà tôi không hiểu
    Nhưng mà ngày ngày chứng kiến thôi

    Có một anh chàng rất giỏi giang
    Bên kia địa cầu - vừa mới sang
    Tổ chức hội thảo nơi rộng rãi
    Chen lấn đi xem xếp từng hàng

    Chuyện đó cũng chẳng có gì sai
    Anh chàng này thực sự có tài
    Có một nghị lực đam mê sống
    Tôi thích anh ấy - cũng như ai...

    Nhưng tôi chỉ hơi thấy lạ thôi
    Chuyện này cũng có ở nước tôi
    Hiệp sỹ Công Hùng - 30 tuổi
    Anh vừa chia tay với cuộc đời

    Công Hùng cũng thực sự rất hay
    Cũng đầy nghị lực sống từng ngày
    Cũng giúp được bao người khốn khổ
    Cũng là một số phận không may

    Hôm nay đọc được tin thế này
    Có thằng rao bán vé trên đây
    Vé xem chàng Tây sang nói chuyện
    Bán 500 ngàn là trao tay

    Thế là tôi chợt nhớ đến anh
    Chỉ sống 30 cái xuân xanh
    Đám ma anh buồn trong lặng lẽ
    Nhiều người tên anh cũng chẳng rành

    Trả lờiXóa
  3. Con cũng tật nguyền như cha nó ư:không chân không tay bẩm sinh? trông tội quá!

    Trả lờiXóa
  4. Tôi nghĩ:Có gì đâu mà ầm ĩ.VN còn nhiều số phận đáng quan tâm hơn

    Trả lờiXóa
  5. Mẹ, đất nước đi bấu víu ăn mày những kẻ không tay không chân thì anh em đi ...mân cái nìn đi đcm

    Trả lờiXóa
  6. Bài quá hay. Ý tưởng sâu sắc

    Trả lờiXóa
  7. Chỉ là một cách nhìn khác của một vấn đề.
    Doanh nghiệp làm gì họ cũng tính cả rồi, lợi ích thu về không dưới số đó.
    Đây không phải vấn đề so sánh ai bệnh tật hơn ai mà đó là khả năng truyền cảm hứng và nghị lực cho con người.
    Hãy hỏi lại xem ngọc ký, công hùng... liệu có dám làm điều mà Nick làm trước đám đông cả ngàn người?
    Đừng cho người nghèo bát cơm mà, hãy cho họ cái cần câu, chỉ có điều đó mới thực sự là phát triển bền vững.

    Trả lờiXóa
  8. Cách suy nghĩ của bạn Phan An chưa hay, rất gò bó... Nếu bạn Phan An còn trẻ thì thật tiếc cho bạn.

    Trả lờiXóa
  9. Thật sự đây là chiêu bài PR của truyền thông có sự định hướng của...khi mà Nick đề cập đến tư tưởng HCM khi nói chuyện với các doanh nhân Việt.

    Trả lờiXóa
  10. "VN còn nhiều số phận đáng quan tâm hơn" nhưng "Bụt chùa nhà không thiêng". Hãy nhìn quê mình "chất độc màu da cam" những hậu quả ghê rợn của bom, mìn chiến tranh còn sót lại.
    "Lòng mẹ xót đau /khi con mẹ giết nhau/ xương phơi đầy trắng đồng"
    Bài viết của Phan Anh FB đáng để người VN "sính ngoại" mà đặc biệt là để các nhà chức trách VN suy nghĩ

    Trả lờiXóa
  11. Anh Hải nói rất đúng. Em thấy dân Việt mình rất nhiều người làm những việc gần như vô nghĩa mà cứ nghĩ mình hay. Cả truyền thông mình cũng thế. Em thấy nó lợi nhuận và không có sự sàng lọc. Rất ủng hộ bài viết của anh

    Trả lờiXóa
  12. Nhục nhất vẫn là mấy thằng vệ sĩ dẹp đường. Có đủ tay, đủ chân mà lại không có não. Cứ tưởng cái việc đi dẹp đường cho người khác là đáng tự hào với cả họ nhà nó lắm, mặt thì vênh váo, tay chân khua loạn xạ ngoài đường.

    Trả lờiXóa