27 tháng 7, 2013

ĐỒNG ĐỘI NẰM, BẤT TỬ VỚI TRƯỜNG SA


Mai Thanh Hải - Ra đảo, mình qua thăm "chúng nó" và gọi tên em - cháu như hồi "chúng nó"còn sống.

"Chúng nó" trẻ lắm, toàn những năm cuối 8x và đầu 9x.

Có đứa trong "chúng nó" có khi vừa nhập ngũ, huấn luyện tân binh xong và ra đảo được 2-3 tháng, đã ngã xuống, khi tuổi đời thảng thốt chưa bước sang con số 19.

Thương lắm, "chúng nó" ngơ ngác những ngày đầu ra đảo, chưa kịp quen với con nước - thủy triều, nhưng khi phát hiện đồng đội lính cũ bị nước cuốn, nhảy ngay xuống cứu, vật lộn với dòng chảy nhưng đuối sức, cả 2 anh em cùng chìm xuống nước, khi tàu trực vớt được thi thể lên, cả 2 vẫn nắm chặt tay nhau, như chấp nhận.

Mỗi lần ra Trường Sa, lên mấy đảo nổi, việc đầu tiên của mình là lúp xúp ra với chúng nó, nằm dưới rười rượi bóng dừa Nam Yết hay lúp xúp cỏ lông chông Trường Sa Lớn và tất tưởi thắp cho "chúng nó", mỗi đứa 1 điếu thuốc thôi, nhìn chúng nó rạng rỡ cười tươi, thi nhau thả no khói thuốc ngon lành...

Mà lạ lắm nhé!. "Chúng nó" nằm xuống rồi, nhưng vẫn lêu bêu cái tính đùa vui, dỗi hờn chiến sĩ: Đoàn ra đảo, ào ào đến thắp hương, khấn vái.

Chúng nó hết thảy đều nghiêm trang, khói hương tỏa thẳng tắp lên cao vút bầu trời; đoàn đến thắp hương, xong rồi lên Hội trường nghe báo cáo hoặc loanh quanh thăm đảo, chỉ loanh quanh ở lại những người thân quen - tình cảm, chúng nó hình như đứng dậy đùa vui nghịch ngợm, khói hương lúc cuộn vòng tròn, lúc nghiêng trái, ngả phải và níu tay người đang dùng dằng không nỡ rời xa chúng nó: "Mấy khi ra đảo, ở lại chơi kể chuyện đất liền cho chúng cháu nghe đi!"...

Châm điếu thuốc vào từng bát hương rồi, quay đi quay lại đã chỉ còn đầu lọc, giống như lâu lắm rồi, chúng nó nhịn thuốc, có điếu, hút lấy hút để.

Thêm điếu thuốc nữa và cùng châm, đứng trò chuyện, thấy đầu mình trống rỗng đến khôn cùng.

Con người ta sinh ra để mưu cầu sống hạnh phúc.

Những người cha người mẹ sinh ra, nuôi nấng "chúng nó" cao lớn lộc ngộc, gửi vào Quân đội và tồ te ra đảo, chả ai nghĩ đến việc con mình sẽ nằm xuống, mãi mãi trinh trắng - dại khờ.

Mình đã có lần không khóc nổi, cắn môi đến bật máu khi người mẹ của 1 trong đứa "chúng nó" gào lên: "Có chiến tranh đâu mà con tôi lại hy sinh?. Trả lời tôi đi!", còn ông bố thì lặng lẽ úp mặt vào bộ quân phục còn nồng mùi biển, cậu cán bộ Chính sách sẽ sàng lấy ra từ balô, bàn giao quân tư trang liệt sĩ...

Và khi mình đăng những hình này, sẽ có rất nhiều người hỏi, giống như bao người khác ra đến tận Trường Sa rồi, thắp hương mộ Liệt sĩ rồi, vẫn thảng thốt: "Ơ! Sao lại hy sinh?"...

Có những câu hỏi, không nên trả lời, bởi mọi sự giải thích đều là vô nghĩa, trước những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành.

Ra thăm Trường Sa, thấy bộ đội tươi cười trong quân phục chỉnh tề, đen giòn chắc chắc, với cuộc sống vật chất đủ đầy gần như trong bờ, đừng nghĩ là sướng.

Ở nơi địa đầu gian khổ, bất trắc với lê giương sẵn, đạn lên nòng này, mọi tình huống - hành động có khi phải trả bằng máu và mạng sống.

Người đến thăm ra tàu rồi, bộ đội lại cẩn thận gấp quân phục cho vào đáy ba lô (hết ngày dài cho đến đêm thâu, chỉ toàn đực rựa loanh quanh mấy mét vuông nhìn nhau, thì đâu cần quần là áo lượt), lôi quần đùi áo cộc hay cởi trần, căng mắt nhìn ống nhòm, màn hình ra đa canh biển giữ trời và trước hết là giữ mạng sống cho chính mình, đồng đội.

Cái chết ư?. Chỉ trong tích tắc và bất thần lắm: 1 cơn bão biển, 1 lúc chiều cường, 1 ca gác đêm hay 1 tình huống từ những kẻ tham lam bên ngoài lăm le hướng đến.

Ngã xuống rồi, người nào may mắn có chuyến tàu vào, thì được nằm trong túi tử sĩ theo tàu đi ngay vào bờ, làm lễ truy điệu.

Những đồng đội hy sinh ngoài đảo chìm, chả có đất mà chôn, lại nằm trên tay anh em, tạch tạch ca nô sang đảo lớn, nằm chung nhau thành khu nghĩa trang nhỏ, gần chục năm sau mới có dịp về với bố mẹ, quê nhà...

Và, bạn có tin không: Rất nhiều người không tìm thấy thân xác, nơi các anh ra đi, đồng đội đành vụng về xây 1 am thờ nhỏ, ghi lại tên để mãi nhớ không quên.

Mình đã gặp những am thờ nhỏ như vậy trên đảo chìm Tốc Tan, trên đảo đá Phan Vinh, nằm lặng lẽ bờ sóng, nhìn thẳng ra biển trông ngóng phần xác, hương hồn.

Đời lính, những tưởng chỉ đổ máu thời chiến.

Nhưng không!. Ngay trong thời bình, khi người ta tưởng chỉ cần làm giàu - xài sang là "quốc thái, dân an", vẫn có những người lính, tuổi 18-20 có khi lóng ngóng chưa biết 1 nụ hôn, vòng eo con gái, thầm lặng ngã xuống trong tay đồng đội, không có người thân - gia đình cạnh bên, cũng không cần 1 bài báo - lời kêu gọi ủng hộ nào, chuyển dòng giúp đỡ.

Và mình, mỗi lần ra với "chúng nó", nhìn bia mộ do đồng đội tự tay đúc - viết, mỗi tháng lại mờ tịt vì muối biển; gặp những bàn thờ của mỗi đứa trên đầu mộ, bung biêng trong gió táp, đến nỗi anh em phải lấy túi bảo quản đen sì, chắn xung quanh như chuồng chim câu... - Mình lại mong đến những bia mộ làm hẳn bằng đá, chữ vuông thành sắc cạnh, sao đỏ uy nghiêm trên đỉnh và trên bia, thế nào cũng có ảnh "chúng nó" lồng trong khung kính, tươi cười với người ngang qua.

Mỗi một sự hy sinh, không thể kể được bằng lời. Chỉ nghẹn lại ở trong tim buốt nhói. Đồng đội nằm, qua mọi mùa dông bão. Thấy đắng trong lòng: Bất tử với Trường Sa.

Hà Nội, 22/5/2013
------------------------------------------------------

19 nhận xét:

  1. Chi mà tệ! Bia mộ liệt sỹ mà hình thức và nội dung cơ bản chả giống nhau gì cả. Cái thì ghi Liệt sỹ, cái thì ghi Đồng chí, cái thì chỉ có tên thôi. Chả lẽ nhà nước không đủ tiền làm bia mộ cho Liệt sỹ. Nằm lại ngoài đảo xa không về được đất liền đã tủi thân Liệt sỹ và gia đình lắm rồi, đến cái bia mộ đàng hoàng cũng không được thì người sống chúng ta tệ thật!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn đừng ngồi trong đất liền mà phê phán như thế nhé! Đây là đồng đội họ làm bia mộ cho nhau, trong điều kiện mưa bão, thời tiết khắc nghiệt và xa xôi cách trở và thiếu thốn đủ thứ thì đừng đòi hỏi phải như nghĩa trang Liệt sỹ trong đất liền nhé!

      Xóa
    2. Donna suy nghĩ còn đơn giản quá

      Xóa
    3. đúng là cừu Donan.

      Xóa
    4. Bạn thích làm ếch ngồi đáy giếng à Donna? Hải đảo xa xôi, trong điều kiện khắc nghiệt và thiếu thốn giữa biển khơi làm tạm cho nhau như vậy là quý rồi, cái quan trọng là tình đồng đội bạn ếch ạ,

      Xóa
    5. Donna bạn thích làm ếch ngồi đáy giếng và làm anh hùng bàn phím đến vậy à? Trong điều khiện khắc nghiệt và thiếu thốn giữa biển khơi cùng diện tích đất nhỏ, các chiến sĩ làm bia tạm cho nhua như vậy là quý rồi! Cái quan trọng là tình đồng chí đồng đội bạn ếch ạ.

      Xóa
  2. Quê nhà năm xưa nhận giấy báo tử con em mình thấy ghi: Được mai táng ở nghĩa trang mặt trận phía nam. Đến giờ này đã có ai chỉ ra giúp cái nghĩa trang ấy nằm chính xác nơi đâu giữa mênh mông đất trời phương nam ấy.
    Vâng. Đất nước lại có thêm Nghĩa trang mặt trận BIỂN ĐÔNG .
    TỔ QUỐC ơi !

    Trả lờiXóa
  3. "Mỗi một sự hy sinh, không thể kể được bằng lời. Chỉ nghẹn lại ở trong tim buốt nhói". Vâng. Cảm ơn bác Hải.

    Trả lờiXóa
  4. Thương quá anh ạ,
    làm sao giờ đây?

    Trả lờiXóa
  5. Sao lại k thể khắc ảnh lên mộ cho các anh, chuyện đó đâu có quá khó? Xót xa vì những dòng chữ ghi vội của đồng đội, rồi bị muối biển bỏ bay mất thôi, hix

    Trả lờiXóa
  6. Xúc động, xúc động quá anh Hải ạ, các em còn quá trẻ đã phải hi sinh thân mình để canh giữ từng tấc đất biên cương của tổ quốc.

    Trả lờiXóa
  7. Hà Anh Tuấn-40615:23:00, 23 thg 5, 2013

    Trường Sa ơi!
    Cả nước hành quân về biển yêu thương
    Con tàu lắc lư say tình người lính
    Tình yêu xanh mầu xanh gió trời, biển đảo
    Nhòa trong nước mắt tình người
    Thương lắm Trường Sa ơi!

    Thắp nén hương thơm trên mộ gió
    Máu xương anh đã hòa vào đất mẹ
    Còn lại tuổi đôi mươi
    Anh gửi lại cho đời
    Những cột mốc chủ quyền
    Nơi biển đảo quê hương

    Những dòng chữ trên bia mộ thiêng liêng
    Là lời thề của người lính đảo
    Bảo vệ giang sơn ông cha để lại
    Tổ quốc ơi!
    Đây Trường Sa!
    Ơi Hoàng Sa…!

    Trả lờiXóa
  8. Chúng Tôi luôn biết ơn các Anh rất nhiều :những Người lính Trường Sa;cám ơn bài viết của MTH !

    Trả lờiXóa
  9. Rất cảm phục sự thấu cảm của Mai Thanh Hải với những hình ảnh, phát hiện chân thực, sâu sắc.
    Mong mọi người khi thắp nhang và chắp tay "thi lễ" trước vong linh người đã khuất thì nên bỏ nón mũ và túi xách, bóp đồ...ra. Trang phục chỉnh tề, đứng đắn. Cái quý nhất là sự thành tâm mà!

    Trả lờiXóa
  10. Trường Sa ôm ấp các anh nằm
    Nơi đây sóng gió vỗ ngàn năm
    Con dân đất Việt quên sao được
    Tên tuổi các anh tựa trăng rằm

    Trả lờiXóa
  11. Có thể lịch sử k biết tên các anh ,nhưng có ai biết rằng cách anh viết lên lịch sử,bằng máu,bằng mạng sống đấy.

    Trả lờiXóa
  12. Nên trăng bác đứng ra vận động mọi người góp sức ít nhất làm bia mộ cho chiến sĩ mang từ đất liền ra, nếu tốt hơn thì xây mộ, làm am thờ tủ tế. Nếu vận động, làm ơn nt giúp pthuy02@gmail.com

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng đấy, bác Hải hô hào quyên góp bia mộ cho những người lính gửi xác nơi đảo xa đi, e sẵn sàng cùng bạn bè ủng hộ.

      Rất rất cám ơn bác viết chân thực, rơi nước mắt này

      Xóa
  13. Cam om Blog MTH,cau cho linh hon cac A duoc sieu thoat!

    Trả lờiXóa