24 tháng 4, 2012

"KẺ NÀO BÁN ĐẤT ĐAI CỦA CHA ÔNG, THÌ CHẮC CHẮN KẺ ẤY MẠT VẬN"...

Mai Tiến Nghị - Bà có 2 con trai, nhỉnh hơn mình vài tuổi. Còn ông chồng thì chết đã lâu.

Ngày cải cách ruộng đất, gia đình nhà bà được xếp là cố nông, lại tích cực đấu tố "địa chủ phong kiến, tay sai đế quốc sài lang", nên thuộc diện thành phần cốt cán của "cuộc cách mạng vĩ đại đổi đời để dân cày có ruộng".

Vậy là bà Rao được chia 5 sào ruộng, lại được chia "quả thực" là một nửa cái nhà ngói của địa chủ Tiếm.

Ông Tiếm bị quy địa chủ bóc lột vì nhà có 2 mẫu ruộng, 1 con trâu. Ông cày ruộng, bà làm hàng xáo. Thỉnh thoảng lúc thời vụ cũng phải thuê người làm.

Thuê người làm là bóc lôt. Điều ấy được khẳng định một cách hùng hồn từ Trung ương tới địa phương.

Vậy ông Tiếm là "kẻ thù của giai cấp".

Chưa hết, lúc có tiền ông Tiếm còn mua được chức Lý Cựu (Cựu Lý trưởng)… nhưng thực ra ông chưa được làm Lý trưởng ngày nào.

Không đương mà cựu là như thế - chức mua mà!.

Chả là ngày xưa Hội đồng Hương thôn bán chức công khai, để lấy tiền sửa lại cái đình làng.

Chức Lý cựu chỉ để lấy oai chứ chả có quyền hành gì.

Nhưng: Có chức sắc thời phong kiến, ắt hẳn là tàn tích của chế độ phong kiến, là kẻ thù của chế độ mới… Đáng để loại trừ.

Ông Tiếm mất nhà, mất đất… ngậm ngùi dẫn vợ con ra cuối làng làm cái lều ở tạm.

Bụng bảo dạ: "Cũng còn may không bị án tử hình!".

Bà Rao lên đời. Ở nhà ngói. Vênh vang lắm.

Bà nói bằng giọng người ở tỉnh, bảo với các con: “Mẹ con ta từ lay xa dời con cua dốc” (Cua rốc là cua đồng - ở quê tôi vẫn gọi thế)

Ruộng bà để cỏ mọc. Vì lười nên dù có vào Tổ đổi công nhưng chẳng ai người ta làm cho.

Được ít hôm bà bán nhà, bán đất vừa được chia. Nhiều tiền lắm.
Mấy mẹ con bồng bì ra cắm đất ngay cạnh cái lều chỗ ông Tiếm đang ở.

Ông bà Tiếm hùng hục quật lập đào bới san lấp… được độ sào đất, tưởng yên thân; thì bà Rao nhảy đến ở ké.

Ông kêu toáng lên, đưa đơn Ủy Ban Hành chính giải quyết.

Nhưng bà Rao còn kêu to hơn. Bà kể lể: Tham gia cách mạng Cải cách ruộng đất. Bà là người có công lôi bọn bóc lột ra ánh sáng...

Ủy ban thương bần cố nông nghèo khổ, lại là tầng lớp cách mạng tiềm tàng. Vả lại đất ông Tiếm đang ở tự dưng thành đất có tranh chấp.

Đã có tranh chấp thì chia đôi, bên nào cũng có phần là yên chuyện.

Ông Tiếm lại mất đất lần nữa. Ông phải chia đôi mảnh đất của mình vừa quật, lập cho bà Rao một nửa.

Bà Rao lại có đất ở, lại có nhiều tiền bán đất bán nhà ngày xưa của chính địa chủ Tiếm.

Mấy mẹ con sống sung sướng lắm.

Ngày ngày, thằng cu Thìn con thứ hai, bê cái nồi đất đi mua phở ở ngoài đầu đường quốc lộ. Ba mẹ con xì xụp húp phở… mùi nước phở thơm lừng.

Cả đời ông địa chủ Tiếm cũng chưa biết đến cái bát phở nó như thế nào.

Nhưng cái mùi phở thơm lừng làm cả nhà ông chỉ biết nghênh mặt hướng về nhà bà Rao bần cố nông, hít hít mũi tưởng tượng và… nuốt nước bọt.

Ông Tiếm lụi cụi biết thân biết phận kẻ thù giai cấp nên chẳng dám ho he. Ruộng còn vài sào chó ỉa, ông giao cho bà vợ. Còn ông đi làm thợ mộc.
Ngày xưa, làm thợ mộc thường được chủ nhà mời ăn cơm trưa.

Ông Tiếm làm cho người ta, nhưng bữa cơm trưa ông không uống rượu, chỉ mỗi bữa 3 bát cơm (kể cả cơm độn cũng 3 bát), chỉ 1 con tôm kho, 1 ít rau và lưng bát nước rau hoặc canh. Thế là xong bữa.

Khác hẳn những ông thợ khác ăn uống bê tha, sáng giũa cưa trưa mài đục…

Ông Tiếm làm rất chăm chỉ, đẫy ngày đẫy buổi.

Buổi tối hôm trước ông ngồi giũa cưa, mài chàng đục sắc lẻm sáng loáng.

Sáng đến nhà chủ là làm ngay.

Ông làm ra sản phẩm vừa chắc vừa đẹp, tiền công vừa phải.

Thành thử ông là thợ mộc có uy tín. Quanh năm không hết việc.

Bà Tiếm cùng các con cắm mặt mò cua bắt ốc, chăm vài sào ruộng chó ỉa được chia lại (vì thành phần không được vào Hợp tác xã). Lúa tốt. Hợp tác xã ghét lắm nhưng đành chịu.

Dần dà kinh tế cũng khá lên. Người ta đồn ông mua một cái soong nhôm 4 đồng 2 hào, cho tiền vào đấy lấy dây thép ràng lại.

Nhà ông lại càng bị ghét vì…giầu. Các con học hành tử tế nhưng chẳng được đi đâu ngoài việc đi bộ đội.

Năm 1976 - người chủ mua đất quả thực của bà Rao đi kinh tế mới.

Ông Tiếm phá cái soong 4 đồng 2, đếm tiền mua lại miếng đất cha ông với giá 4.500 đồng.

Hôm nhận đất, ông cùng vợ con thắp hương giữa sân khấn vái Tổ tiên, đã phò trợ cho vợ chồng con cái 20 năm "bòn gio đãi sạn" nuôi chí bền, để hôm nay lấy lại được mảnh đất cha ông.

Ấy là nhờ bề trên khôn thiêng phù hộ.

Ấy là điềm nhà vẫn còn sự hưng vượng.
Rồi ông khóc. Vợ con ông cũng khóc.

Mà đúng số ông may thật vì chỉ ít lâu sau đổi tiền: 10 ăn 1.

Với số tiền ấy nếu có cũng chỉ mua được vài con gà. Đấy là nói về sau này.

Lại nói về mẹ con bà Rao, thời mới bán đất ăn chơi được mấy tháng rồi cũng hết tiền. 2 anh con giai là Mão và Thìn lồng ngồng là Đoàn viên, nhưng chẳng chịu đi làm nên không có công điểm HTX. Dẫu vậy vẫn được HTX chia thóc điều hòa. Thóc điều hòa chỉ ăn vài tháng là hết. Rút cuộc lại đói vẫn hoàn đói.

2 tay con giai bỏ đi đâu không biết. Bà mẹ ở nhà lại đến từng nhà xin bòn từng cái lá rau già, lại mò mẫm cua ốc ngoài đồng…

Vài năm sau thì bà Rao mất. Hai ông con giai về lại gạ bán đất cho ông Tiếm.

Ông Tiếm bảo mua. Nhưng con ông Tiếm không đồng ý.

Mặc dù các con ông giống tính ông bà chăm chỉ tằn tiện, chịu khó bươn chải nên bây giờ giầu có lắm rồi. Họ bảo không mua.

- Đất của gia đình ta quật lập, bây giờ lại phải bỏ tiền ra mua là cớ làm sao?

Ông Tiếm bình tĩnh bảo:

- Vì đấy là đất của nhà ta nên bằng mọi giá ta phải lấy về. Giữ được đất thì nhà mới thịnh. Cứ nghiệm mà xem: Kẻ nào bán đất đai của cha ông đi thì chắc chắn kẻ ấy mạt vận ngay. Vua chúa cũng vậy thôi! Các con cứ giở sách sử mà xem, cấm có sai một mảy!..

Các con ông nghe ra. Gia đình ông mua lại mảnh đất của chính mình mà ngày xưa bà Rao chiếm dụng.

Bây giờ thì ông lại giầu nhất làng mặc dù ông đã già lắm rồi, móm hết cả răng.

Có người dọa ông Tiếm: "Không khéo lại bị quy địa chủ lần nữa!".
Ông cụ chả nói gì… Móm mém cười…

Vừa rồi lại nghe nói chỗ đất nhà ông cụ Tiếm lại bị đưa vào diện quy hoạch. Nhà nước đang chuẩn bị thu hồi cho doanh nghiệp.

Tôi hỏi chuyện đó có thật không. Ông cụ Tiếm chả nói gì… mắt nhênh nhếnh nước, hấp háy nhìn… Rồi thở dài.
------------------------------------------
* Tiêu đề bài viết do MTH đặt lại.
* Hình ảnh của thành viên OF chỉ có tính chất minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết.

GỬI VỀ PHỐ HIẾN

Mắt ai xa trong vời vợi
Phải chăng cô gái HƯNG YÊN?
Tôi yêu từ thời bộ đội
Mới quen chỉ nhận đồng hương


Tháng năm quay tròn nỗi nhớ
Hướng về đất mật nhãn lồng
Cầm tay ai cũng bỡ ngỡ
Những gì ước hẹn bâng khuâng


Đường giao liên leo vách đá
Em kể tôi nghe quê nhà
Chiến tranh gái trai ra trận
Làng toàn trẻ thơ cụ già


Chiến trường rộng thành chia xa
Tìm nhau ngày vui đại thắng
Mặt người rạng như sắc hoa
Lòng tôi gió lùa trống vắng
Em có còn về phố Hiến
Tôi về thành phố Tỉnh Đông
Hai quê mà liền giải đất
Vải thiều đổi lấy nhãn lồng


Lá thư gửi về đất mật
Hỏi
Tìm
Nhắn tới "Đồng Hương"
-----------------------------

Nguyễn Khắc Hiền (Blog Cõi không màu )

HẸN VỀ PHỐ HIẾN

Chưa một lần mình ghé Hưng Yên
Nghe Phố Hiến mà thấy lòng rạo rực
Nghe Phượng Hoàng tựa bức tranh phồn thực
Thờ nàng Cúc Hoa xinh đẹp một thời.

Viếng chùa Chuông non nước mây trời
 Đình Nam Hiến một thời vang bóng
 Nghe Phú Thị thiêng liêng trang trọng
 Văn Miếu Xích Đằng ăn vóc học hay.

Mùa Xuân về ghé đền Mẫu cầu may
Bái Đồng Tử - Thăm Lê Hữu Trác.
 Rằng mỏi chân ngồi cây Sanh hóng mát
Ăn Bún Than Thế Kỷ nhớ đời


Hẹn Hưng Yên đã mấy lần rồi
Để ngậm Nhãn Hưng Yên nức tiếng
Để được ăn sen Phù Cừ La Tiến
Nghe ngọt ngào trìu mến lời Em.

Chả Gà Tiểu Quan là lạ mà quen
Như Chả Bông quê mình lắm đó
Bánh Dày làng Gàu Hưng Yên mới có
Ếch om Phượng Tường nóng ngọt sốt bùi.

Hưng Yên hiền hòa ấm áp trong tôi
Nghe con gái ngoan hiền trong sáng
Giọng du dương như hương Sen hương Nhãn
Sẽ một ngày thăm Phố Hiến – quê Em…

Trường Thắng

23 tháng 4, 2012

"MẤT SỔ GẠO" Ở CẢNG CAM RANH?..

Cả mình và anh Dũng 101 đều ngẩn ngơ khi đứng trên Quân cảng Cam Ranh, bên cạnh cả đống đồ đóng trong túi bảo quản. Xem lại hình này, cứ nghĩ đến câu ví... mất sổ gạo của các cụ ngày xưa. Mà quá là thế đấy chứ bởi vài chục ngày sống với nhau trên biển, có xa lạ đến mấy cũng thành thân quen. Rời Cam Ranh, mình và anh Dũng nắm tay nhau: Hẹn gặp lại dịp thay quân hoặc mùa kiểm tra sang năm, ở Trường Sa nhé!. (Hình do PV Minh Hải, Báo Lao động chụp).

TRƯỜNG SA... ĐỒ HỘP

Mai Thanh Hải - Rất nhiều bạn, khi nói hoặc hỏi chuyện Trường Sa với mình cứ nức nở: "Sướng quá còn gì!. Bộ đội mình sống khỏe, quá đầy đủ chất nhờ bao nhiêu loại đồ hộp!" khiến mình cứ băn khoăn: Hình như vẫn còn có rất nhiều người coi Trường Sa là điểm du lịch, nơi đi chơi cho "biết đó biết đây" và hành trình ra đảo là "tour" đặc biệt, dùng để chém gió - khoe khoang với bạn bè trong các cuộc bia, chầu nhậu, mà không hiểu rằng những người lính đảo, thiếu từ tiếng cười thật đến ca nước ngọt, cọng rau xanh?..

Nói chuyện "đồ hộp" với anh em Vùng 4 (nhất là những người đã có "thâm niên" ở đảo cấp II, III từ nhiều năm trước), rất dễ nghe tiếng... nôn khan - Mấy ông bạn mình đã khẳng định vậy, khi đề cập đến "cuộc sống hàng ngày của bộ đội".

Mình thì đã chứng kiến cảnh 1 ông bạn, khi nhìn thấy đĩa thịt hộp xào rau cải, để cả cục to bằng nắm đấm, đã chạy vội ra ngoài, trớ luôn và thành thật kể nguyên nhân: "Đó là món ăn kinh hoàng, sau 4 năm ở đảo!"...

Thật ra ở ngoài đảo, không ăn đồ hộp thì chẳng biết ăn gì. Đảo nổi có cây cối xanh tươi đấy, nhưng toàn là cây chịu mặn như phong ba, bàng vuông, muống biển... Rau cỏ có trồng, cũng phải mang đất từ bờ, từng nắm theo tàu và gượng nhẹ chăm chút, yêu thương.

Với những đảo chìm, rau tươi - thịt tươi là những khái niệm xa xỉ, có khi chỉ hiện hữu trong những giấc mơ vật vã cùng bão biển, hú lên từng chặp bên ngoài cử sổ nhà lâu bền, dày khự bê tông.

Cũng cứ báo cáo, ghi thành tích là "tăng gia sản xuất" đấy, nhưng những khay rau xanh mướt, bò lợn vịt gà đồng ca trên đảo chỉ để... ngắm cho mát mắt và khách đến thăm, báo chí chụp ảnh - quay phim tuyên truyền.

Chứ thật ra, trồng cả tháng mới được ngọn rau chứ ăn thì chỉ vài phút, ai dại gì "kiếm củi 3 năm, đốt 1 giờ". Nuôi gia súc - gia cầm khó ngang nuôi người ốm, cũng chả dại gì, hơi tý ngả ra đánh chén, thớt dao.

 Và thế, cứ quanh năm suốt tháng, lính đảo phải gắng sống bằng thức ăn khô, đồ hộp. Nếu chi tiết kể ra, có đến hàng vài chục loại đồ ăn đóng hộp: Thịt (bò, gà, lợn) các món xay, hấp, sốt cà, pa tê; cá; rau; măng; hoa quả; mắm muối... quen thuộc với lính đảo.

Quen đến nỗi, đến các đảo tinh ý là thấy vỏ đồ hộp chất đống trong bếp ăn và còn được lính ta khéo tay, rỗi rãi mang vỏ hộp kì cạch "tái chế" thành rất nhiều vật dụng khác: Hộp đựng bút, kem bàn chải đánh răng; trồng rau - hoa; cốc uống nước; gạt tàn thuốc; dây báo động...   

Quen đến nỗi, những đảo chìm khó khăn, mỗi tuần phải co kéo tổ chức vài bữa... ăn tươi: Lính tráng mắt sáng rực, gõ bát rầm rập khi anh nuôi bê ra nồi to đùng nghi ngút khói, bên trong lóng bõng nước, ngọt lừ mì chính với loáng thoáng màu rau xanh chiều nay mới được tỉ mẩn chọn tỉa, gượng nhẹ thái nhỏ, vào nồi rồi, những "mẩu rau" ấy cuống quýt lộn nhào trốn đũa gắp, muôi múc và những gương mặt bộ đội rạng ngời xì xụp, đặt mẩu rau trên đầu lưỡi mút mát, ngon hơn cả mỹ vị cao lương.

Quen thế đấy, nhưng trúng ngày dài bão biển, rau cỏ cây cối trên đảo chết hết, tàu tiếp tế lại không ra được, các anh nuôi trên đảo lớn đánh vật với mưa gió - bão bùng để hoàn thành "kiệt tác" là nồi cơm nóng, cho bộ đội ăn với đồ hộp, mắm kem... Ăn mãi cả tháng như vậy có những đảo, có đến già nửa quân số bị táo bón, ôm bụng khóc dở với nhau.

Ở đảo chìm - nhà giàn những ngày bão biển, mạng sống con người mong manh trước đại dương, chuyện ăn uống cũng chỉ dừng lại ở lương khô, cơm sấy và khẩu phần ăn dã chiến.

Nói đến cái gọi là Khẩu phần ăn dã chiến  (KPADC), lính đảo ai cũng quen thuộc bởi đó là định lượng ăn (có thể ăn liền) được cấp đến từng người để sử dụng trong tác chiến.

Nếu như trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, KPADC của bộ đội chủ yếu là gạo rang, cơm nắm… thì đến thời kỳ chống Mỹ, quân đội ta đã nghiên cứu chế biến thực phẩm và khẩu phần chế biến sẵn như lương khô, cơm sấy, đồ hộp (bộ đội Đặc công có khẩu phần ĐC1, ĐC2, trong khẩu phần có viên tăng lực, viên chống lạnh, giảm khát, thậm chí những năm 90 của thế kỷ trước, ta còn nghiên cứu khẩu phần ăn dạng tuýp sử dụng cho đặc công nước. Bộ đội có thể vừa bơi vừa ăn và ăn liên tục từ 2-3 ngày vẫn bảo đảm sức chiến đấu) và đến nay, quân đội ta cũng đã nghiên cứu khẩu phần KP1, KP2 phục vụ bộ đội tác chiến trên đảo…

Hôm ngồi nhậu ở Đoàn Trường Sa trong bờ, thấy mình thun thút món thịt lợn xay đổ ra đĩa, lấy tăm cắt thành mấy khoanh và cũng lấy tăm xiên lên chén, thay đũa... anh em lắc đầu: "Chịu bố!".

Trưa rồi qua Sơn Ca, 1 thành viên trong đoàn công tác cũng theo mình xuống bếp, thấy mấy cậu chiến sĩ đang lúi húi mở nắp hộp măng, liền hít hà: "Măng ngon thế! Tươi như không!" khiến mấy anh em dẹt mắt: "Bác thử ăn ngày 3 bữa măng hộp, trong chỉ 1 tuần liền thôi, xem sao?. Chịu bố!".

 Buổi chiều ở Trường Sa Đông, mấy đồng hương gặp nhau, lục tung cái hầm tăng kiêm nơi ở của anh em vũ khí đạn tìm đồ đãi khách, bê ra toàn những hoa quả đóng hộp.

Bật nắp hộp dứa và ngồi khoanh tay nhìn mình cắm tăm ăn ngon lành, các đồng hương lại lắc đầu: "Chịu bố!" khiến mình tò mò dò hỏi: Thì ra tháng trước, đảo dính liền vài cơn bão - áp thấp nhiệt đới, đồ ăn phải dè sẻn bóp miệng, rút cục anh em cũng phải mang hoa quả hộp ngọt lịm ra... nấu canh ăn hàng ngày, nên giờ cứ thấy đồ ngọt là sợ".

Mình nghe chuyện của lính đảo, cũng buột miêng: "Chịu các bố!".  
Có rất nhiều người ước chỉ 1 lần ra với Trường Sa, dù phải bỏ tiền tỉ, nhưng mơ ước vẫn chỉ là ước mơ, bởi Trường Sa không phải resort 5 sao, cứ có tiền là vào ở được.

Có rất nhiều người may mắn được ra thăm Trường Sa, nhưng với họ hình như chuyến đi cũng chỉ là chuyến đi, thi thoảng được nhắc đến khi họ chợt sờ đến cục đá san hô, con ốc biển mà họ đã dành hết thời gian khi lên "thăm và làm việc" với các đảo, để tìm kiếm moi móc, giờ nằm yên trong ngăn kéo bàn.

Có những người chuyên làm kinh tế, nhìn mọi thứ bằng ánh mắt "quy ra thóc" và "liên hệ thực tiễn" từ đời sống sung sướng, thừa mứa của mình, trong câu chuyện "kinh tế lan sang chính trị" cho đẹp lòng cấp trên ngồi cạnh, cũng nhắc đến Trường Sa theo cách: "Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng nhiều tiền!"...

Ừ! Thời buổi này, có tiền là sẽ có tất cả. Với Trường Sa, tiền cũng làm thay đổi diện mạo biên đảo và cuộc sống của những người giữ đảo đỡ vất vả hơn.

Thế nhưng duy nhất có 1 thứ mà không tiền bạc nào mua được, đó là sự sẻ chia - đồng cảm và yêu thương giữa con người với con người, giữa đất liền và đảo nhỏ, giữa nơi đầy đủ và chốn khó khăn. Niềm yêu thương này, dĩ nhiên cũng phải xuất phát từ sự thông hiểu về cuộc sống thực của những người lính thực, với những khó khăn thực. Giống như câu chuyện đồ hộp, rất thực ở Trường Sa, từ bao nhiêu năm nay...
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Vỏ này chắc là thịt bò sốt vang
Toàn khô và hộp

Tớ với món yêu thích mà anh em gọi là "chịu bố": Thịt lợn xay
Nhà giàn có rất nhiều đồ chấm, tương ớt ăn với cơm những ngày sóng gió

Ớt khô - mì chính - nước mắm là món chủ lực
Mì tôm cũng sắp hết rồi

Thịt hộp gà hầm

Tớ nấu canh rau tươi, tạ Len Đao


Măng lá hộp, dứa hộp dự trữ của 1 phân đội đảo chìm
14 hộp thịt, làm thức ăn cho cả đảo cấp II cả trăm người trong 1 bữa

Măng này phải luộc lại mới hết mùi đấy

Nhũn như bún nhưng cũng phải thái lát
Trên dưới là đồ hộp

21 tháng 4, 2012

MÌNH NGƯỠNG MỘ MÌNH QUÁ!

Đinh Vũ Hoàng Nguyên - Cách đây vài năm, có lần mình chat với một em, trong câu chuyện em nói: “Maybe”.

Mình hỏi: “Maybe là gì?”. Em nói mình giả vờ, mình bảo mình không hề giả vờ, em không tin, vì cho rằng người có dốt tiếng Anh mấy thì những từ thông thường thế cũng không thể không biết!.

Mình đành phải thề: "Thằng Nguyên nói điêu thì làm con chó!". Em vẫn có vẻ không hẳn tin.

Rồi mình lấy vợ. Vợ mình làm nghiên cứu sinh ở Mỹ, sống bên đấy năm sáu năm, việc đầu tiên sau khi lấy mình là vợ bắt mình học tiếng Anh, do vợ dạy.

Gần đây có thằng bạn thân của vợ là David từ Mỹ sang chơi vài tuần, nhà mình đang thừa một buồng, thằng David ở đấy.

Hôm nó mới sang Việt Nam, mình viết status: “Nhà mình vừa nuôi một thằng David. Thằng này học cùng vợ mình ở Michigan. Thằng David rất dốt tiếng Anh, vì mình nói tiếng Anh, nó đéo hiểu!”.

Thằng David cao to, đầu trọc lốc, lại thích bia, giống mình.

Cứ buổi chiều nào nó ở Hà Nội là mình với nó nhậu.

Ban đầu hai thằng còn ngồi nhà uống bia lon bia chai, vài buổi sau mình lôi nó đi bia hơi, bia cỏ lung tung xòe… (tất nhiên là không bia ôm).

Vợ mình mua cho mỗi đứa một quyển song ngữ, đoạn nào nói được thì nói, đoạn nào không nói được thì giở sách chỉ chữ.

Riêng mình có thêm giấy và bút chì để bí nữa thì minh họa.

Mình với thằng này buôn đủ thứ chuyện, từ chuyện nhậu nhẹt, chuyện thịt rắn thịt rết, chuyện đàn bà, chuyện nỗi khổ của thằng đàn ông bị vợ dạy dỗ đánh đập…

Thằng David cũng lạ, cứ bia vào là trình tiếng Anh lên ầm ầm. Sau dăm bữa như thế mình nói gì nó cũng hiểu.

Có lần qua hồ Trúc Bạch, mình chỉ chỗ John McCain bị bắn rơi..., nó chụm bàn tay, xòe ngón cái ngón út khoát một vòng, miệng kêu: "Èn èn èn!... Bùm!".

Tóm lại là đến hôm nó về nước, hai thằng hiểu nhau hơi bị sâu.

Lúc chia tay, mình ôm nó, nó ôm mình.

Thằng David bập bẹ tiếng Việt: “Tao sẽ nhớ mày. Địt mẹ!”.

Mình ngưỡng mộ mình quá!..

NGÀY CUỐI TUẦN

Cuối tuần zui zẻ và yên lành!..

CŨNG CHỈ VÌ KHỐN KHÓ, CÁC CON NHỈ?..

Con gái tên Giàng Thị Sua, ở bản Um Thượng, xã Suối Um, huyện Văn Chấn, Yên Bái. Con sinh năm 2002, còn kém Miu nhà mình 1 tuổi nhưng chỉ được học hết lớp 1, xong ở nhà trông 4 đứa em cho bố mẹ đi làm chè. Mỗi sáng, bố mẹ Sua dậy từ sáng sớm, nấu 1 nồi cơm cho 5 chị em ăn trong ngày, với nước mắm và cá khô, tối nhọ mặt người mới về đến nhà. Cả ngày, ngoài việc quản 4 đứa em lít nhít trứng gà trứng vịt, Sua còn chăm lợn gà và quét dọn nhà cửa. Mình ngồi theo dõi công việc của Sua trong 2 tiếng đồng hồ, xong chỉ thốt lên được câu: "Quá đảm đang!", bởi giữa những lúc trông em làm việc, cứ tưởng sẽ nghỉ chút nhưng Sua vẫn mang áo thổ cẩm, thêu thoăn thoắt hơn rất nhiều người lớn. Khổ thế đấy miền núi. Hoàn cảnh khốn khó bắt buộc con người ta phải chấp nhận, chứ tuổi của Sua và các em là phải đến trường học chữ, được ăn no - mặc đủ chứ đâu phải làm việc lớn, khi còn bé thế này?...

20 tháng 4, 2012

HẠ PHÁO

Mình cười sung sướng khi giương pháo, nhưng khi xem lại hình mới biết là nòng pháo hạ. Tụi bạn mình bảo: Pháo xịt. Mình ức ơi là ức, nhưng đó là sự thật. Bố khỉ!..

TIỆC... YẾN

Hiệu Minh - Chả hiểu sao, nghe cái tên Hoàng Yến, tôi liên tưởng đến loài chim yến hót hay, rồi cả yến sào mà cả đời chưa được thử. Tôi nghĩ, phụ nữ có tên kiểu này chắc đẹp và xinh lắm.

Mấy hôm nay tin tức rộ lên về chị Đặng Thị Hoàng Yến, Đại biểu Quốc hội, doanh nhân tỷ phú. Danh bất hư truyền, chị xinh thật và giọng thì chim yến oanh cũng phải thua.

Thú thật, tôi đọc bài báo nào liên quan đến người nổi tiếng, nhất là đại gia, y như bỏ qua vì báo chí, truyền hình hay lăng-xê theo phong trào. Thiếu đề tài, ít tin tức cho phép, nên các báo khai thác rất cấp tập, khi có điều kiện.

Nhớ lần chương trình “Người xây tổ ấm” bị bóc mẽ. Cô “Lượm” là nhân vật  được giới thiệu như một thân phận nghiệt ngã, nhưng khán giả đã phát hiện “Lượm” là giả.

Sau khi lên tivi, có người ngồi sau song sắt, người khác sống trong ảo tưởng hào quang của ống kính tivi. Sau “đương thời” thành…hết thời.

Chị Hoàng Yến không phải ngoại lệ. Từng xuất hiện trong “Người đương thời” và trên mặt báo suốt một thời gian dài. Gương mặt nữ tính, khả ái và quan trọng nhất là giầu có nên tờ báo nào cũng cố khai thác tối đa.

Mới năm trước, chị còn vào Quốc hội cùng với em trai Đặng Thành Tâm. Được bằng khen của Thủ tướng Chính phủ từ năm 2003-2007 do góp phần vào sự nghiệp xây dựng CNXH và bảo vệ Tổ quốc.

Vừa giầu có, vừa giỏi, lại quen biết rộng, thấy ảnh chụp với cả những vị đứng đầu nhà nước, nên chị tự tin trước đám đông, như một ngôi sao sáng thời nữ quyền trên bầu trời nước Việt.

Trước thi nhau khen, nay lại khác, báo chí xoay 180 độ. Những cái tít không vui, nào là  Bà Hoàng Yến khai lý lịch ứng cử Quốc hội ‘sai sự thực’, Hồ sơ Bà Hoàng Yến: Sáng tỏ nhiều tình tiết nhạy cảm, Bà Hoàng Yến kể tội Jimmy Trần, Kiến nghị bãi nhiệm đại biểu Quốc hội bà Hoàng Yến. Có hàng trăm bài viết về vụ này.
Mình vội đi tìm xem chuyện này lùm xùm đến đâu. Hóa ra, nhân thân và thân nhân của chị có nhiều chuyện để bàn.

Xem đi xem lại clip trên YouTube về lễ Hoa Trạng Nguyên, có cả cựu TBT Lê Khả Phiêu, Thứ trưởng Bộ GD và nhìn thấy cụ Văn Như Cương râu dài đến rốn.

Trong cương vị chủ tịch HDQT Tân Tạo, Hoàng Yến đọc diễn văn khai mạc với giọng khá trong trẻo đúng như loài chim nổi tiếng. Rồi chị cười tươi, tay xoa đi xoa lại, mân mê cái micro tròn tròn, không hiểu vì mục đích gì.

Hoàng Yến nói nhầm chức danh của thứ trưởng Bộ GD thành bộ Giao thông và cười khí khí, hồn nhiên như đang tán chuyện với nhân viên trong văn phòng của riêng mình.

Vui nhất mấy lần chị nói nhịu. “Công bố lễ” thì nói thành “công bố lỗ”, “luôn luôn nỗ lực” thì nói ngọng thành “luôn luôn lỗ lực”.

Hình như chị thích chữ “lỗ” này nên mới sinh ra nhịu thế chăng. Lỗ trong kinh doanh, lấy lỗ làm lãi, đó là những ngôn từ mà doanh nhân hay nói tới, một thứ bệnh nghề nghiệp.

Không phải ngẫu nhiên mà clip này có tới 130 ngàn hít, và sẽ tăng lên trong những ngày tới. Doanh nhân tỷ phú, đại biểu quốc hội Hoàng Yến – chim yến của vua – đang chao đảo trước sóng gió của cuộc đời.

Nghe nói chim hoàng yến là loài lông vàng, hót hay, giá bán rất đắt. Nuôi được hoàng yến rất kỳ công chọn thức ăn, nước uống, dọn vệ sinh thường xuyên.

Có một loại yến khác mà trong tiếng Hy Lạp cổ đại απους, apous, nghĩa là “không có chân”, do của chúng chân rất ngắn, không đậu trên mặt đất, chỉ bám vào các bề mặt thẳng đứng.

Hơn 400 năm trước, người Trung Hoa biết tìm loại chim yến dùng nước dãi làm tổ và chế ra món yến sào nổi tiếng. Cũng vì hiếm và bổ nên món đặc biệt này chỉ dùng cho những người quyền cao chức trọng, kẻ giầu sang trong thiên hạ.
Khi mang tên Hoàng Yến, có lẽ chẳng khi nào doanh nhân nổi tiếng một thời, lại nghĩ mình có những ngày hẩm hiu như hôm nay. Số phận có vẻ giống như chim yến, chân ngắn bám vách đá cao để sống, lấy nước dãi làm tổ thì bị người đời cướp mất.

Thời đại này, làm nữ doanh gia người Việt rất khổ. Dù xinh đẹp, giỏi giang nhưng bơi trong thời cuộc luật pháp vô thường, khó nói đến chuyện giữ mình trong sạch.

Vừa mới rồi là chị Ba Sương, bây giờ là người đẹp Hoàng Yến. Người ta tung hô, giúp các chị xây tổ, đưa các chị vào bẫy, rồi cuối cùng biến thành món yến sào trên bàn tiệc của đại gia và cả những vị đứng sau bức màn nhung.

HM. 19-04-2012.

"KHÁ HÔNG NỔI"...

Đàm Hà Phú - Sài Gòn, Quận 10, tháng Tư.

Vỉa hè vắng, trời nắng, quán cafe cóc dưới tán cây...

Tiếng lóc cóc từ chiếc gậy dò đường của một người mù mỗi lúc một lớn dần...

- Ê!. Coi chừng cục đá mầy!
- Cảm ơn chú Hai!. Mua vé số đi chú Hai!.
- Không mua mày!.

- Vé số Cần Thơ quê mình, chiều xổ nè chú Hai!.
- Bộ mày ở Cần Thơ hả?.
- Dạ! Cần Thơ nè chú! Ô Môn chánh hiệu!.
- Ngồi nghỉ chơn chút đi. Có số nào đẹp không?.
- Dạ chú lựa dùm!. Con đâu thấy đường, hình như có 79 thần tài đó chú Hai!.

...
- Không có 79!. Thôi tao lấy đại một tờ. Uống cafe không mầy?.
- Dạ cảm ơn chú Hai!
- Bà Ba, cho ly cafe sữa đá đi!

...
- Chú Hai ở đâu?
- Tao Phong Điền nè!
- Dạ!. Dzậy cũng gần.

- Nhà mày khúc nào?.
- Dạ! Lúc trước ở ngay cầu, giờ vô tuốt trong rạch. Chú Hai thường qua Ô Môn chắc?.

- Ờ!. Trước có bồ ở đó!.
- Mèn!..

...
- Nhà mày còn ai dưới?.
- Dạ còn ông già với 2 đứa em, má chết rồi!
- Có dìa thường hông?.

- Dạ một hai tuần. Chú Hai có dìa thường chắc?.
- Không, tao lâu rồi không dìa!

...
- Nè!. Trả tiền vé số!
- Trời!. Sớm mơi đưa tờ hai trăm, tiền đâu thối chú Hai?.

- Khỏi thối, cho mày luôn đó!. Mà nè, đui thiệt không, sao biết tờ hai trăm hay dzậy?.

- Dạ!. Đui thiệt chú Hai, có tròng đâu mà thấy?. Cầm tiền thì biết thôi. Cho chi nhiều dữ chú Hai?.
- Ê!. Chê mậy!
- Dạ hông dám. Cảm ơn chú Hai!

...
Tiếng gậy lại lóc cóc xa dần

Người khách cũng ra xe nổ máy phóng qua đường

Bà chú quán ra dọn ly cafe, mỉm cười lắc đầu nói một mình:

- Xe ôm mà xài sang dữ!. Bởi dzậy khá hông nổi!..

19 tháng 4, 2012

BỐ TƯỚNG

Xe Dẫn đoàn của Cục CSGT Đường bộ - đường sắt (Bộ Công an) đấy. Các chú vứt xe đấy, chắc kéo nhau vào ăn lòng lợn - tiết canh, nguồn: Diễn đàn OF.

NGỌNG NÍU NGỌNG NO

Photphet Blog - Phó Ban Tổ chức oang oang quát loa:

- Các nực nượng chú ý, các nực nượng chú ý. Sắp đến giờ nàm nễ, đề nghị các nực nượng di chuyển về phố Nê Nai. Riêng đội múa nân thì di chuyển qua bên Nê Nợi!.

Một chú Trợ lý vội nhắc:

- Thưa anh, anh nói ngọng hay sao ấy ạ!.

Sẵn cơn bực, ông Phó Ban quát:

- Ngọng ngọng cái nồn!!!.

18 tháng 4, 2012

ĐỐ MTTQVN BIẾT CÓ BAO NHIÊU ĐBQH ĐÃ BỊ BÃI MIỄN?..

Mai Thanh Hải - Chuyện về "Bà Nghị Đặng Thị Hoàng Yến" đã được mình viết từ lâu, ngay từ khi bà ý phấp phới áo dài hoa hoét, đi cùng một số "chân dài Quốc hội" khác, bước vào Hội trường Bộ Quốc phòng, họp kỳ thứ Nhất, Quốc hội (QH) Khóa XIII (ở đây, ở đây).

Thế nên ngày hôm nay, sau khi từ đứa trẻ con thò lò mũi cho đến cụ già chuẩn bị đi tập dưỡng sinh tại Văn Điển biết rành rẽ chuyện về bà Yến, cái Ủy ban Trung ương MTTQVN do nguyên Bí thư Tỉnh ủy Quảng Trị Vũ Trọng Kim bị kỷ luật, về làm Phó Chủ tịch - Tổng Thư ký "khối Đại đoàn kết dân tộc", mới nhóm họp (mà họp kín nhá! Nghe có vẻ nghiêm trọng nhưng kín mấy thì cũng thách kẹo, bố ai dám có ý kiến bênh vực "Nghị Yến") và tất nhiên, ra cái kết luận mà từ bà bán gà đến bác chạy xe ôm cũng biết... thì mình cũng chả lạ.

Mình chỉ thấy lạ: MTTQ hoành tráng trong bao năm trước, đến thời ông Huỳnh Đảm lập bập, Vũ Trọng Kim về từ đất Quảng, hình như càng "bình hoa cây cảnh" đến thảm hại.

Có 2 hoạt động nổi bật, được người ta lờ mờ biết đến nhất là: Kêu gọi đóng góp từ thiện sau mỗi trận bão lụt và hiệp thương, giám sát, phê chuẩn các ứng cử viên vào ĐBQH, HĐND.

Nhưng vụ từ thiện tan tành bởi cứ bẵng đi thời gian, lại phát hiện MTTQ địa phương ăn chặn, sai phạm trong sử dụng tiền - hàng từ thiện. Đến giờ, cái chức năng giám sát bầu cử và phê chuẩn ứng viên vào ĐBQH cuối cùng để người ta biết đến các ổng, cũng có nguy cơ tan tành mây khói bởi bà Đặng Thị Hoàng Yến.

Có rất nhiều chuyện đáng nói về câu chuyện này, nhưng bây giờ chỉ nhắc đến vài vị ĐBQH bị bãi miễn tư cách Đại biểu, mà dân tình vẫn nhắc, giống như "Bà Nghị" Hoàng Yến, để tìm hiểu xem các cụ làm công tác Mặt trận ngày xưa khác với các ông "trận nào cũng có mặt" bây giờ, dư thế lào. Hi! Hi!..
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Khóa XI:  Ông Lê Minh Hoàng, sinh năm 1945, làm Giám đốc Công ty Điện lực TP. HCM từ năm 1998 đến tháng 7/2005.

Ông Hoàng được Uỷ ban MTTQ TP.HCM giới thiệu ứng cử ngày 19/5/2002 tại địa bàn Quận 6 và đã trúng cử ĐBQH Khoá XI (2002 -2007).

Tháng 11/2005, QH đã bỏ phiếu thông qua Nghị quyết về việc bãi nhiệm tư cách ĐBQH đối với ông Lê Minh Hoàng.

Trước đó, được sự đồng ý của UBTVQH, Cục Cảnh sát Điều tra (Bộ Công an) đã bắt tạm giam ông Lê Minh Hoàng sau khi thực hiện khám xét trụ sở và nhà riêng của bị can này. Ông Hoàng bị khởi tố về hành vi Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng (Điều 165, Bộ Luật Hình sự).

Theo tài liệu điều tra, trong việc tổ chức đấu thầu mua 312.000 điện kế điện tử, ông Hoàng đã vi phạm quy định về đấu thầu, nhập lô hàng giả về xuất xứ, kém chất lượng, gây thiệt hại với khách hàng và bức xúc trong nhân dân. 

Tiếp đó, sáng ngày 29/11/2006, hơn 83% ĐBQH đã đồng ý bãi nhiệm tư cách ĐBQH khóa XI với ông Mạc Kim Tôn, nguyên Giám đốc Sở GD&ĐT Thái Bình do lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ.

Theo UBTVQH, ông Mạc Kim Tôn đã lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ, gây bất bình trong dư luận, không còn xứng đáng với sự tín nhiệm của nhân dân.

Theo điều tra của Công an tỉnh Thái Bình, dưới sự "bảo hộ" của ông Mạc Kim Tôn, Trần Thị Ánh (tức Hà) đã lừa mua của 3 Công ty gần 390 máy tính để bàn, hơn 30 máy tính xách tay, 25 máy chiếu đa năng và 7 thiết bị khác, với tổng số tiền phải thanh toán hơn 4,2 tỷ đồng. Ông Tôn đã trực tiếp nhận gần 100 triệu đồng "tiền biếu" của 11 trường được lắp máy tính, 10 món quà biếu của Ánh trị giá hơn 60 triệu đồng.

Ngày 21/7/2006, ông Tôn bị khởi tố bị can, bắt tạm giam khám xét nơi ở và làm việc về tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ (Điều 281, Bộ luật Hình sự).

Khóa I, Quốc hội Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa có tổng số ĐBQH là 403, trong đó có 333 ĐB được bầu, số ĐB không qua bầu cử là 70 người, gồm 20 ĐB thuộc Việt Nam Cách mệnh Ðồng minh Hội (Việt Cách) và 50 ĐB thuộc Việt Nam Quốc dân Ðảng (Việt Quốc).

Việc có các ĐB đặc cách không qua bầu cử này, là theo thoả thuận trước cuộc bầu cử đạt được ngày 24/12/1945 giữa Việt Minh với Việt Cách và Việt Quốc. Việc này thể hiện chủ trương của Việt Minh về hoà hợp dân tộc, tập trung lực lượng kháng chiến chống thực dân Pháp.

Đáng chú ý là QH Khóa I cũng truất quyền ĐBQH của một số cá nhân như sau (Nguồn đây):

        I. ĐBQH DO NHÂN DÂN BẦU RA TRONG CUỘC TỔNG TUYỂN CỬ NGÀY 6/1/1946:

Lương Như Ý (Tày, Lạng Sơn), Hoàng Văn Hà (Tày, Hải Ninh), Cầm Ngọc Lương (Thái, Yên Bái), Đỗ Trọng Thìn và Nguyễn Văn Chung (Bắc Ninh), Phạm Bích Tuế (Phú Thọ), Nguyễn Công Kiêm (Vĩnh Yên), Lê Văn Hòe và Đào Trọng Kim (Sơ Tây), Lê Văn Khả, Bùi Hữu Sủng Ngô Quang Vũ (Hải Dương), Nguyễn Mạnh Hà (Hưng Yên), Nguyễn Thiện Hước và Dương Tư Nguyên (Kiến An), Vũ Quý Mão, Vũ Nhận, Trần Đình Trọng (Thái Bình), Đỗ Văn Đoan, Trịnh Hoài Đức, Đoàn Phú Tứ, Vũ Ngọc Trác (Nam Định), Lê Trần Đức, Nguyễn Hữu Ngọc, Nguyễn Văn Tĩnh tức Tinh Hoa, Nguyễn Vĩnh Thụy tức Bảo Đại (Thanh Hóa), Sầm Văn Kim (Thái, Nghệ An), Thích Mật Thể (Thừa Thiên), Đinh May (Ra Đê, Quảng Ngãi), Djouik John (Ba Na), Ouok (Ba Na), Lưu Phương (cùng ở Kon Tum), Recom Rock (Gia Rai, Pleiku), Lưu Ái (Chăm, Phan Rang), Huỳnh Tấn Dõi (Bình Thuận), Tuprong Hiếu (Đồng Nai Thượng), Lê Đình Cư, Kiều Tấn Lập, Vũ Văn Lương (Chợ Lớn), Lê Văn Mảng (Gia Định), Nguyễn Đức Nhẫn (Thủ Dầu Một), Trần Quế Tử (Bến Tre); Nguyễn Văn Kiểu, Trương Hữu Tước (Sa Đéc), Dương Văn Ân (Long Xuyên), Lê Thành Phiên (Sóc Trăng), Nguyễn Văn Đính tức Hoàng Kế Ngô (Bạc Liêu)
    
II. ĐBQH ĐƯỢC MỞ RỘNG THÊM KHÔNG QUA BẦU CỬ

VIỆT NAM QUỐC DÂN ĐẢNG

Hoàng Ngọc Bách, Nguyễn Tương Bách, Ngô Văn Cẩn, Nguyễn Văn Chấn, Phạm Trọng Chi, Nguyễn Tắc Chung, Trần Trung Dung, Đỗ Đình Tạo, Phạm Gia Độ, Nghiêm Xuân Hàm, Nguyễn Tôn Hoàn, Phạm Như Hổ, Lê Minh Huy, Đinh Văn Kính, Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Đôn Lâm, Nguyễn Tường Long, Nguyễn Văn Luân, Nguyễn Văn Lực, Đào Văn Minh, Lê Ninh, Phan Kích Nam, Nguyễn Thượng Nghi, Chu Bá Phượng, Trình Quốc Quang, Lê Văn Quất, Nguyễn Văn Quỳ, Cung Đình Quỳ, Ngô Trung Sơn, Đặng Văn Sung, Nguyễn Tường Tam, Trịnh Như Tấu, Phạm Hoàng Tín, Lê Toại, Nghiêm Kế Tổ, Nguyễn Xuân Tùng, Phạm Tất Thắng, Nguyễn Duy Thanh, Nghiêm Xuân Thiện, Nguyễn Văn Thư, Trịnh Trạc, Phan Trâm, Vũ Đình Trí, Đỗ Văn, Cung Thức Vân, Nguyễn Bạch Vân, Nguyễn Văn Viễn, Phạm Sinh Vinh, Nghiêm Xuân Việt

  VIỆT NAM CÁCH MẠNG ĐỒNG MINH HỘI

     Nguyễn Dương Dung, Dương Văn Dư, Đào Hữu Dương, Nông Kính Đậu (Tày), Nguyễn Cao Hách, Nguyễn Hữu Hợp, Đỗ Đình Khôi, Bùi Quý Tước, Đặng Văn Tường, Nguyễn Hải Thần, Đàm Quang Thiện, Trương Đình Trí, Nông Quốc Long, Triệu Văn Hợi.
--------------------------------------------------------------------------------------------------
* Hình minh họa lấy từ Internet, chỉ có tính minh họa không liên quan đến nội dung baì viết