4 tháng 4, 2012
2 tháng 4, 2012
LÍNH TRẺ!..
1 tháng 4, 2012
NUÔI QUÂN TRÊN BIỂN TRƯỜNG SA
Mai Thanh Hải - Chả phải do tàu nằm ì 1 chỗ neo đậu tránh bão đến mấy ngày, khiến mình rỗi rãi sục sạo khắp cái không gian nhỏ hẹp giữa biển mênh mông, bám càng tổ nuôi quân chăm lo cho những người đi biển theo tiêu chuẩn ngày 4 bữa và thông cảm, khâm phục các chàng con trai nhưng thạo việc "cơm dẻo canh ngọt" hơn cả các nhân vật, đại loại tham gia Chương trình "Vào bếp", "Món ngon" phát nhan nhản trên tỷ kênh Truyền hình, như bệnh dịch.Thế nhưng những ngày biển động, sóng cao ngất đầu này, được chứng kiến và tham gia công việc cùng các "anh nuôi", mình càng phục lăn, đến lác cả mắt.
Toàn đàn ông thanh niên, sĩ quan - chiến sĩ Hải quân, cả đời chỉ quen với tàu chiến, súng đạn... nhưng khi được điều động sang tham gia tổ nuôi quân, những lính biển này tạm gác chuyện súng pháo sang 1 bên, tất bật từ 4 giờ sáng đến 12 giờ đêm với việc nấu cơm, thái thịt, nhặt rau, nấu nướng giữa bập bênh sóng biển, chia thức ăn, bê đến tận phòng khách đi tàu và rồi lại thu dọn, rửa bát quét tàu...
Cứ lặp đi lặp lại ngày 4 lần như vậy, cho bữa ăn sáng - trưa - chiều - tối.
Cường độ làm việc cao như vậy, nhưng việc ăn ở của anh em đơn giản đến nao lòng: Cả tổ phải mắc võng ngủ nghỉ ở.tren boong, nơi để hàng - thực phẩm giữa thông thống gió biển, nước tạt lên hàng ngày và lạnh cóng mỗi đêm.
Những ngày sóng gió bão bùng, nhìn anh em không được phép say sóng như những người trong Đoàn công tác của mình, chạy đi chạy lại lo từng bắt cơm, cốc nước cho toàn tàu, cứ thắt lòng lại thương và khâm phục đồng đội.
Còn những người trong Đoàn công tác thì tấm tắc: "Bộ đội mình giỏi thật. Thế này, chả ngại bọn cướp biển" và mình xin được ghi công trong lòng mình về họ - Những người lính biển tài hoa, dũng cảm và nhiệt huyết của Lữ đoàn 162, Vùng 4 Hải quân.
-------------------------------------------------------------------------------------------
![]() |
| Âu cơm và nồi đựng canh đã được rửa sạch sẽ |
| Gạo dự trữ cho chuyến công tác trên biển dài ngày |
| Rau xanh chuẩn bị chế biến |
| Tổ nuôi quân đang... tác nghiệp |
| Nấu cơm bằng nồi cơm điện |
| Xào xào nấu nấu |
| Hôm nay có món tôm tươi |
![]() |
| Cực khéo tay và cần mẫn |
![]() |
| Thịt bê xào nhé |
![]() |
| Thích nhất là có món cà pháo trên biển |
![]() |
| Món cá rán |
![]() |
| Người cũ dạy người mới cách chia thức ăn cho từng mâm |
![]() |
| Tiêu chuẩn của từng mâm cho vào khay nhé |
![]() |
| Rau muống luộc cũng phải chia đều |
![]() |
| Đều tăm tắp trước khi vào mâm |
![]() |
| Lên mâm |
![]() |
| "Thành quả cách mạng" của Tổ nuôi quân |
CỨ YÊN TÂM ĐÁNH CÁ, KHÔNG PHẢI SỢ THẰNG NÀO!
31 tháng 3, 2012
ANH RA ĐẢO EM NHÉ!
30 tháng 3, 2012
MÌNH ĐANG SỐNG NHỮNG NGÀY KHÔNG QUÊN
Mà chính xác hơn, phải gọi là "rèn luyện cuộc sống quân ngũ".
Này nhé!. Phòng trên tàu bé tí hin, vài mét vuông là cùng, chỉ dành cho tiêu chuẩn 4 người đã chật đến không thể tưởng tượng nổi là sẽ sinh hoạt thế nào, mà nay phải chứa những 7 ông đàn ông, toàn to cao lực lưỡng đúng chất "to cao đen hôi" (mỗi mình là còi nhất. Hu! Hu!).
Đã vậy, ông nào cũng lỉnh kỉnh đồ đoàn, từ quần áo mũ mãng, máy móc thiết bị cho đến đồ ăn thức uống, quà bánh... toàn chất lù lù cao hơn người.
Quan trọng nhất, khoang chỉ có 2 giường tầng với 4 chỗ nằm có chiều ngang 5 gang tay, nên đành mượn chiếu trải ra mặt sàn bé tý còn lại, thay nhau hôm ngủ giường, hôm ngủ đất cho... công bằng.
Chỗ ngủ sàn 3 người này, còn là chỗ ăn cơm, uống trà, hội họp và... "sinh hoạt chi bộ" (hí! hí!) suốt cuộc hành quân.
Trong phòng cũng có 3 cái võng đấy, nhưng Trường Sa mùa này sóng gió dữ dội, áp thấp nhiệt đới luẩn quẩn quanh đảo nay đã thành Cơn bão số 1, khiến ý định san sẻ quân số ra nằm võng ngoài boong tàu không thể thực hiện nổi.
Mà nếu không có bão, nằm võng ngoài boong cũng rất dễ lăn xuống biển.
Hôm đầu biển tương đối lặng, mình dính ngay phiên nằm đất nên hùng dũng vác võng ra boong kê gối trùm chăn ngủ. Gần sáng, biển động, sóng tung nước lên ướt nhép, lạnh buốt bên vai phải mới tỉnh giấc, lập cập chui vào phòng để... gối đầu lên bao hàng, lơ mơ từ 4 giờ sáng đến 5 giờ 30 phút, nghe loa phát thanh dõng dạc: "Toàn tàu báo thức! Báo thức toàn tàu!" mới bật dậy.
Vất vả, khó khăn và thiếu thốn đủ thứ, nhưng vẫn chẳng là gì so với lính tàu - lính đảo đã, đang trải qua nên cả "Chi bộ" hò nhau: "Bộ đội sống được thì mình sống được!".
Phải sống thôi, dù gió bão đang ầm ầm khắp biên đảo, gió bão cũng đang ầm ầm ngay trong lòng mình và bao bộn bề, lo toan đang nhân lên sức nặng, đợi mình ở trong đất liền, ngay sau chuyến đi dằng dặc dài cả tháng.
Nhiều bất trắc đang rình rập quanh chúng mình lắm. Nhưng mình tự hào bởi đang sống những ngày, không thể nào quên!..
![]() |
| Bàn thờ nhỏ cầu mong hải trình bình an |
![]() |
| Nơi để hàng cũng được tận dụng thành chỗ ngủ |
![]() |
| Chuẩn bị bữa ăn trên tàu |
![]() |
| Rượu Vodka Men do Cty Men tặng Đoàn công tác và đảo Trường Sa trong bữa liên hoan hiếm hoi ngoài boong |
![]() |
| Đóng chặt cửa để... uống bia trộm và thưởng thức đặc sản địa phương của 1 thành viên trong phòng |
| Đến giờ nấu cơm, xuống phụ giúp anh em thôi
Nhớ 3 gái nhà mình quá, mặt cứ đần thối ra và PV Vinh Hải lại chộp được. Hơn 1 tuần xa nhà rồi, còn 2 tuần nữa cơ!..
|
| Những đồng đội yêu thương |
28 tháng 3, 2012
ỐI GIỜI! CỤ LÝ!..
NHỚ LẮM ĐẤT LIỀN ƠI...
"LÃO THẦY BÓI GIÀ"...
Mai Thanh Hải - Trang Blog của nó tên là Lão Thầy Bói Già, nhưng khi mình đăng lại bài của nó, mình ghi tên thật: Đinh Vũ Hoàng Nguyên.Nó là họa sỹ. Nghề chính là vẽ trang đấy, nhưng hình như người ta biết đến nó nhiều hơn qua các trang viết, vần thơ, đoạn viết ngắn.
Nó viết không nhiều, nhưng đã viết dòng nào ra dòng nấy, với những câu chữ thâm thúy, trí tuệ mà cũng cũng rất trần tục, đời thường và hài hước hóm hỉnh. Nhất là khi viết về những ngóc ngách, khía cạnh của đời sống, giọng văn thấm đẫm lòng thương con người ấy, như nghẹn lại trước những mảnh đời, kiếp sống.
Trái lại với giọng văn hài hước (nhiều khi thô nháp thậm chí hơi tục), thơ của nó rất nồng nàn, ấm áp, dịu dàng, man mác và gượng nhẹ, trong trẻo như thơ của 1 thiếu nữ.
Mình chơi với nó đã được mấy năm rồi. Thi thoảng gọi nhau khề khà bia rượu và lần nào, cũng cãi nhau về một vấn đề gì đấy, rất nảy lửa (nhưng sáng hôm sau thì quên luôn, hôm sau gặp lại... cãi lại).
Hôm rồi vào Bệnh viện ngồi với nó, cứ nghẹn lại với ước ao từ đôi môi khô nứt, thều thào: "Nếu khỏe, tôi sẽ bỏ việc, đi cùng với ông lên với bọn lít nhít vùng cao!". Cố lên Nguyên nhé!. Tao sẽ đưa mày lên vùng cao, chơi với bọn vùng cao, như mày động viên tao: "Đấy là việc rất ý nghĩa, trong cuộc đời con người!"...
Chép lại bài thơ của mày, viết hôm nào, mà tao rất thích Đinh Vũ Hoàng Nguyên - Lão Thầy Bói Già nhé!.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
CÓ MỘT PHỐ VỪA ĐI QUA PHỐ
Có bao người vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố
Có chút lòng khẽ chạm… làn rêu.
Phố, kẹo lạc kẹo vừng.
Con dế thơ ngây gáy vào cơn ngủ
Nắng câu Kiều thơm gió những vòm đêm
Cánh cò lạc bờ đê
cò dò trên ngói
bỗng gặp cái cò trong tiếng à ơi…
Phố, làng lúa làng hoa.
Người trong phố về quê trong phố
Ngã tư lòng
vương
ngát sen hương…
Phiên chợ đầu hôm
Sông Hồng cong mình trên bờ vai thành phố.
Người quang gánh gánh hồn làng về phố
Mùa nước đỏ mắt người cũng đỏ
Mỗi mảnh trăng phôi trên mỗi mảnh đời…
Cửa ô
im lìm.
đoàn quân
chuyển mình lên biên giới
Những giọt hai mươi hợp dòng xa phố
Ngọn đèn - Tim
cháy thâu sương...
Có người cha tiễn con
mắng vợ mình mau nước mắt.
Nhưng đêm ấy là đêm
mờ mưa, sao tắt
Gò má người cha
mọng
thắp
ánh sao…Vỉa hè
lang thang.
đứa trẻ không nhà
trèo sấu trèo me đi bán
Sau cơn mưa
gẫy rắc
cành me…
Người đàn ông
nước mắt không rơi suốt thời chinh chiến
Bỗng mặn mòi se giọt… giữa vành môi!.
Khúc ơ khúc ơ…
Đêm qua
Tiếng rao cũ lạc người trên gác cũ
Có cụ già cô đơn bỏ phố
Chị hàng rong
đặt tấm bánh trên bàn thờ, hương đỏ
Những mảnh lòng chưa thành quen trong phố
Khóc ngậm ngùi tiễn tưởng một người thân...
Bình minh bay từ khung cửa sổ
Dòng sông trôi từ khung cửa sổ
Đa - Nuýp
xanh
sắc cốm Vòng
Những mảng trầm thiêm thiếp giấc đông
Bỗng mở mắt cái hoa lên tháng
Có người con gái
Dịu dàng đưa tháng qua môi
Ta bên nhau trên phố của bao người
Bao ân tình vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố!
Có một người lắng phố, bên em.
Em hồn nhiên cho phố hồn nhiên
Tóc phả mái bên chiều
phai phai nắng ngói…
Thân thương quá!
lòng sao chợt hỏi
Phố của mình có nối,… phố trong em?!
----------------------------------------------
* Trả lời một số bạn đọc: Họa sĩ - Blogger Đinh Vũ Hoàng Nguyên đang nằm điều trị Bệnh viện Vạn Xuân (nằm trong Bệnh viện Y học Cổ truyền, Bộ Công an), trên tầng 6. Tuy nhiên, do sức khỏe yếu nên Nguyên không thể nói chuyện, tiếp bạn nhiều được. Các bạn có thăm Nguyên, cũng thông cảm với hoàn cảnh của Bói lúc này nhé!.. Hãy cùng cầu chúc cho Bói khỏe lại, với chúng ta...
SÓNG TO GIÓ LỚN LÂU THẾ, TRƯỜNG SA ƠI?
24 tháng 3, 2012
GIÓ TỪ NGUYÊN
Thì biết làm sao. Là đàn bà, lại còn sắp cán đích già, chắc chắn là khó tính. Một cái Avatar trên mạng: nào kính đen, nào khăn xếp, nào môi tím lưỡi đỏ, cái tên chủ nhân đọc đã đoán là quá trẻ so với mình, dễ gì hấp dẫn nổi tôi ngay.
Vậy mà đọc thì khó dứt.
Đinh Vũ Hoàng Nguyên có quá nhiều người biết và ngưỡng mộ. Vào blog Lão thày bói già, hay vào nhà Nguyên ở facebook, có cảm giác đem in thì lời bình về các bài viết của chủ nhân khéo nhiều lần dài hơn chính các bài viết ấy. Đinh Vũ Hoàng Nguyên chỉ quăng một Status thôi là kéo giật được bao nhiêu người nhào vào đọc, rồi bình.
Cứ nghĩ đến chuyện mình mang hết góc nọ góc kia của cõi lòng của miền tâm cảm bày ra trên mạng mà thiên hạ coi như nước ao bèo không thèm ném cho hòn sỏi, đọc thống kê lượng người vào thăm nhà Nguyên, khéo buồn khéo tủi khéo ghen.
Quả trên mạng chưa thấy ai có được những Status hài hước thế. Đây không hẳn là cái duyên, giỏi nhìn ngó và biết kể, mà là hẳn một kiểu tư duy, không thể nào bắt chước được.
Nguyên, trong những Status hay entry, tưởng bỗ bã, suồng sã, tợn tạo, tục nữa, nhưng đằng sau những dòng chữ ngắn ngủi là một bầu tâm cảm trước thế sự xa gần, trong tư cách một công dân, nhưng trên hết và sau cùng, là ý thức làm người. Đọc, biết người viết yêu cuộc đời này lắm, thương cuộc đời này lắm, văng tục vào mặt đời cũng vì một sự biết yêu biết thương này.
Đấy là tố chất đầu tiên của một người muốn tận hiến mình cho nghệ thuật. Nguyên là họa sĩ, nhưng Nguyên không viết theo kiểu người có một nghề khác tạt ngang văn chương, quăng cho văn chương đôi ba mảnh tâm tình, đôi ba mẩu tài không dùng hết trong nghề, như một cách thí xả. Đọc lại trọn vẹn bloglaothayboigia, dễ nhận ra ở đó một tâm thái nghệ thuật nghiêm cẩn và đa diện.
Nghịch ngợm, phá phách, tinh quái đến điều là Nguyên ở các entry viết về bè bạn. Chuyện là của riêng, mà viết ra khiến người không can dự phải đọc không dứt được, thế có nghĩa là tài. Thế có nghĩa là người viết đã mở được cửa cho đời vào.
Những “y và những gã”, những “hiệp hội sản xuất bàn là”, đọc rồi cứ nghĩ chỉ cần công bố rộng nữa rộng mãi là giúp khối người khỏi phải đi tới các lớp dưỡng sinh tập nhe răng. Chữ nghĩa của người viết ở đây hệt như nhất dương chỉ, cù nhẹ một cái là khiến bao nhiêu cơ quan đoàn thể trong người đọc nhất loạt khởi động tập trung vào một tư thái duy nhất: cười.
Không có nội lực bằng thế, nhưng người có thể kể chuyện hài, viết hài hài thì cũng chẳng hẳn là khó kiếm. Tuy nhiên, hài được, với cả một chủ ý nghệ thuật thì cực khó. Tôi, tôi thử chán ra rồi. Chịu.
Điều ấy, Nguyên đã thể hiện trọn vẹn trong nhiều entry, khi có khi không được chú là truyện ngắn. Và ở đó, cái hài quay về điểm khởi hành: nỗi đau đời, của một kẻ trời sinh bắt phải biết thương đời.
“Một chuyện tình” là một truyện ngắn hoàn hảo trong nghĩa này. Phảng phất như Nam Cao, trong cái dịu dàng tít tắp đằng sau câu chữ. Nhưng cái khùng khùng của nhân vật đang to tiếng mình yêu và thất ái thì đúng là của bọn thời nay, rất trẻ, rất vui, cái Nam Cao, do thời thế và do thể tạng xúc cảm, không bao giờ phát lộ.
Ở những entry khác, mà có lúc Đinh Vũ Hoàng Nguyên cũng chú trước là truyện ngắn, tưởng chừng như tác giả Số đỏ có truyền nhân.
Nhưng, cả Nam Cao, cả Vũ Trọng Phụng trong thời của mình mới chỉ phơi bày cái khổ, cái đáng khinh, niềm yêu thương phẫn hận, và cả niềm tin dù đã thấm mùi hoài nghi nặng của mình trước cuộc đời, cho cuộc đời, mà có khi thời ấy mới chỉ đáng bị, đáng được như thế thì Đinh Vũ Hoàng Nguyên đi xa hơn trong cái thời mình.
Đinh Vũ Hoàng Nguyên, trong truyện ngắn Chuyện vụn xóm bụi, Khu cũ (1 và 2) mà tôi nhìn thấy ở đó tầm vóc của một tiểu thuyết đã phơi bày sự phá sản trọn vẹn của một lí tưởng xã hội độc tồn qua ít nhất ba thế hệ ở Việt Nam dường như vẫn đang chỉ đạo bằng quán tính không tâm thế thì là hoạt động thường nhật của không ít người. Xã hội trong thời thịnh đạt của văn học hiện thực phê phán 1930 -1945 quả thối nát nhưng vẫn còn giữ được trật tự, vô trật tự nhất, loạn nhất cũng chỉ là cả làng hào hứng kéo nhau đi nghe thằng say chửi cụ tiên chỉ, xem Chí Phèo tự tử và tràn trề hưng phấn trong phỏng đoán bố con Bá Kiến ngã trâu.
Hôm nay, qua Đinh Vũ Hoàng Nguyên, khác, là sự thu nhỏ một xã hội quăng bỏ kỉ cương, luân lí, người người hoặc như Chí Phèo hoặc trong dạng tiềm năng thành Chí Phèo, không say nhưng hồn nhiên hơn cụ Chí ngày xưa, chẳng ai băn khoăn về thiên lương. Nhân vật ở Khu cũ chửi như tập thể dục miệng, nghe chửi như một hình thức luyện tai và luyện tâm.
Hoạt động trong ngày của nhóm cư dân nhân vật này được tác giả túm trong ba chữ: chửi chào cờ, đầy tính nghi thức. Cách mô tả này đã nhấc toàn bộ hiện thực của tác phẩm ra khỏi môi trường sống tưởng chừng vẫn như là nối dài hiện thực thời 30 – 45, cho chúng ta nhận diện đó là hôm nay của chúng ta, trì đọng, sống động, cũng cho chúng ta thấy Đinh Vũ Hoàng Nguyên là hậu bối chứ không là truyền nhân của dẫu có là Vũ Trọng Phụng hay Nam Cao. Tác giả Sống mòn và Số đỏ vẫn còn giữ mình (trong tư cách người kể chuyện) bên ngoài hay bên trên hiện thực mình mô tả. Đinh Vũ Hoàng Nguyên, khác rồi, đặt mình vào sống thoải mái giữa dòng đời mình mô tả cực kì trào lộng, trào lộng đến mức nhi nhiên.
Tôi đọc các entry có tên hoặc đơn giản chỉ được đặt tít là viết ngắn rồi đánh số của tác giả này, cứ mong Nguyên viết tiếp và tập hợp lại, in ra, cho những người đọc thích cầm sách trên tay hơn là ngồi thiền trước màn hình máy tính. Với Đinh Vũ Hoàng Nguyên, văn học Việt Nam đã có thêm sắc màu mới.
Có thể không nằm trong những quẫy cựa vô vọng về kĩ thuật nhưng không hẳn không cần thiết và thôi miên không ít người viết không muốn hiểu ra những trào lưu ta kêu gọi nhau hướng tới hôm nay là kết quả của sự vận động tâm thế ở một xã hội thời hiện đại văn minh hơn mình. Nhưng cái tinh thần hài hước đậm chất phồn thực, cái sắc bén tỉ mỉ trong quan sát, mà đằng sau câu chữ chặt ra chặt thái ra thái ấy tôi luôn cảm thấy độ mong manh của một tâm hồn cưu mang lắm nỗi chắc chắn sẽ cắm được một giới hạn nữa trên tiến trình vận động của văn học nước nhà, nếu như tác giả…
Coi chữ nghĩa là một cuộc chơi nghiêm túc, Đinh Vũ Hoàng Nguyên hoàn toàn xa lạ với sự nhạt, là bi kịch của bất kì ai thiết tha với nghệ thuật, và là thảm họa cho người thưởng thức, chẳng cứ văn chương.
Thì phải có tài. Hẳn thế rồi. Đọc, rồi đọc lại, rồi hoang mang. Tài của kẻ đó là đâu? Văn xuôi? Nhưng hình như chưa hết. Thơ? Đích thị. Thơ mới thật là Đinh Vũ Hoàng Nguyên.
Tiếc, cũng như văn xuôi, y công bố thơ chưa nhiều. Nhưng thơ trong văn chương cũng là khúc nghịch trong nhạc, là một nét phảy màu mang lại hồn vía cho tranh, để đóng đinh vào tâm cảm chúng ta câu hỏi, cũng như lời giải ai người sáng tạo. Thơ, khác văn xuôi, đôi khi là một món ngon như nhất, hoặc đôi khi chỉ cần như là một cọng rau thơm đúng vị, trái mùa.
Chỉ với một “Có một phố vừa đi qua phố”, không dài, tôi nghĩ Hà Nội đã có thêm cho riêng mình một thi sĩ, như từng có một Hoài Anh mang ba mươi sáu phố phường đi kháng chiến - chín năm rừng lòng vẫn Thủ đô, một Lưu Quang Vũ trên ngày tháng trên trên cả niềm cay đắng thơ tôi là mây trắng của đời tôi, một Bằng Việt với chuông xe điện trong màn sương rạng sớm – và nắng nhỏ trên hàng cây rét muộn – có thể nào không xui tôi nhớ em, một Hoàng Nhuận Cầm vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu dẫu hòn bi lăn hết vòng tuổi nhỏ - nhưng trong những ba lô kia ai dám bảo là không có - một hai ba giọng hát chú ve kim, và, mang mang nhất: Phan Vũ với Hà Nội phố, một thời chiến tranh, một thời hòa bình, đã xa chiếc lá lạc vào căn gác nhỏ - lá thư quên địa chỉ quay về…
Phải, Hà Nội đã có thêm cho mình một người thơ, trong từng chút tự sự, với mình, với ai, cũng cực kì Hà Nội: Đinh Vũ Hoàng Nguyên.
Bất chợt nghĩ rồi một ngày ta sẽ, tôi sẽ, và Nguyên sẽ…
Sẽ thiếu đi, vĩnh viễn, một người có thể lẩy ra vẻ đẹp tuyệt vời, giản dị, bất ngờ của thế gian nhọc nhằn này.
Sẽ còn lại mãi, một hồn người nửa đời chưa hết gió, một hồn người biết chạm khẽ làn rêu.
Phải không?..
BÓI ƠI! TẠI SAO?..
Đêm trên đảo, vừa có sóng Viettel, điện thoại đã rung lên bần bật, giọng anh Nguyễn Trọng Tạo thảng thốt: "Ai cho thằng Bói chết! Nó tài thế cơ mà! Sao lại chết!" và tao với anh Tạo đều khóc.Sao lại chết, Bói ơi! Mới 3 ngày trước, tao vào với mày và đưa cuốn Văn nghệ Quân đội số mới nhất, có in 2 bài thơ của mày. Vẫn biết là mày đỡ hơn, nhưng thấy mày nằm thở ôxy, không nói được nhiều và chỉ tao nói.
Tao kể với mày là tao sắp đi đảo, đã ra Đinh Lễ mua rất nhiều sách - toàn những cuốn tao với mày đã đọc, nhưng vẫn đọc lại, để sống tốt hơn, lành hiền hơn.
Hôm ấy tao đã mang máy ảnh vào, định chụp chung với nhau xúm vào đọc Văn nghệ Quân đội, bởi Hòa nó khoe: "Nguyên nhà em mấy hôm nay đỡ nhiều lắm", nhưng cũng không dám chụp mày lằng nhằng dây dợ, thở dốc, chỉ mắt là vẫn sáng, nhìn tao nói, tao kể.
Tao đã hứa với mày, sau chuyến công tác này, sẽ kể với mày những chuyện về Trường Sa. Vậy mà...
Bói ơi! Ngoài này biển đang động, sóng ngất ngư và trắng cả đầu. Lòng tao cũng đang động, ngất ngư bởi những người tài, thông minh sao cứ bỏ đi sớm thế.
Ngày mai tao sẽ vào chùa, thắp hương cho mày và kể cho mày nghe về Trường Sa.
Bói ơi!. Sao đi sớm thế?.. Bói ơi là Bói!..
--------------------------------------
Đinh Vũ Hoàng Nguyên
Thưa các anh chị, và các bạn yêu quý của anh Nguyên và Hòa,
Gia đình vô cùng đau đớn và xót xa trước sự ra đi của anh Nguyên vì bạo bệnh. Anh đi lúc 2h30 sáng ngày 23/3/2012 (2/3 âm lịch) vào đúng ngày sinh nhật tuổi 37. Anh có nội lực rất lớn, và luôn lạc quan trong suốt thời gian bệnh. Anh đi rất thanh thản. Tình yêu và sự chia sẻ của bạn bè, các anh chị đã động viên cả gia đình. Anh Nguyên xúc động lắm, luôn bảo mình phải sống tốt hơn để có thể đáp lại tình cảm yêu thương của bao người dành cho anh, nếu trời thương cho anh vượt qua được bệnh tật.
Em xin trân trọng cảm ơn gia đình, các anh chị và bè bạn. Cảm ơn các bác sỹ và nhân viên y tế của bệnh viện E, viện Việt Xuân đã yêu thương và đã cứu chữa cho anh, cho anh những tháng ngày cuối cùng có chất lượng và ý nghĩa.
Lễ viếng và đưa anh đi sẽ được tổ chức tại Nhà tang lễ bệnh viện 354, vào 7h-9h sáng ngày 27/3/2012, tức ngày 6/3 âm lịch, và an táng anh tại Công viên Vĩnh Hằng.
Trân trọng,
Trịnh Hòa.
21 tháng 3, 2012
TRƯỜNG SA Ở PHÍA MẶT TRỜI!..
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

























