19 tháng 9, 2012

NGÀY MAI HÀNG LÊN CAO BẰNG

Gần 900 suất quà cho toàn bộ bọn trẻ con xã biên giới Xuân Trường (Cao Bằng) đã được chia vào túi gọn gàng, đóng thùng cẩn thận.

Những áo khoác, cặp sách, vở, bút, mũ len, sách truyện, khăn quàng đỏ, bánh kẹo...ngổn ngang cả 1 tầng nhà là thế, sau 2 buổi từ chiều đến đêm, qua tay bao người nâng niu đóng gói, nay nằm im thin thít trong các thùng giấy, ghi to đùng điểm Trường nơi đến, dù tít tắp lưng chừng núi lưng chừng đèo, 4 mùa mây trắng phủ quanh và hình như cũng sốt ruột, muốn đi xa lắm lắm...

Đã hết đâu, còn những gạo thơm, mì tôm, dầu ăn, nước mắm, bột canh, muối tinh, sữa đặc, thuốc men, sách truyện, đồ chơi.. chất ngần ngật, cũng được "dán nhãn" cho đủ 15 điểm trường, đủ 3 cấp học (Mầm non, Tiểu học, THCS) và đồ tặng riêng cho Đồn Biên phòng (hệ thống âm thanh - hình ảnh, máy in)...

Tối nay, hàng được bốc lên đủ xe tải 3,5 tấn do Cty của Trần Việt Phương cho mượn và sáng mai cùng túc tắc đi cả ngày lên Bảo Lạc, thêm chặng đường đi bộ - thồ ngựa ngày mai, chia nhau đến trao tận tay lũ trẻ con lít nhít, ở từng điểm Trường xa gần trong nguyên 1 ngày kia (21/9).

Cũng xin được cập nhật các khoản ủng hộ trong 2 ngày hôm nay:
- Nhà sách Hương Thủy: Sách (trị giá 1.500.000 VND)
- Cháu Nguyễn Đức Minh (Lớp 3A1, Trường THQT Đống Đa, Hà Nội), chuyển hết 1.000.000 VND tiền tiết kiệm cho các bạn (mua sách 300.000 VND, chuyển tiền mặt mua đồ: 700.000 VND).
- Cô giáo Phạm Hà (Long Biên, Hà Nội): Quần áo, khăn mặt, muối tinh và 1.000.000 VND
- Chị Cẩm Hà (TP.HCM): 3 thùng đồ chơi và 01 bộ chăn gối, rất xinh và mới cứng.
- anh Sơn (DN Xây dựng Đông Anh, HN): 100 hộp sữa đặc có đường
- Bạn Nguyên Minh: 3 thùng dầu ăn
- Qua Tài khoản VCB:

Ngày giao dịchSố tham chiếuTrạng thái (+/-)Số tiềnMô tả
18/09/20120595 - 0006879+4,000,000.00 /Ref:P33698355{//}/Ref:P33698355{//}NGO THI NHAN UNG HO TRE EM XUAN TRUONG CAO BANG CHO MA I THANH HAI

Đặc biệt cảm ơn các bạn, các Tình nguyện viên 2 ngày hôm nay đã lăn lóc nhận - vận chuyển - bốc vác và đóng hàng từ chiều đến tối, chấp nhận nhịn đói.

Thưa với mọi người!. Ngày mai hàng sẽ lên Cao Bằng, trao tận tay tụi lít nhít biên giới xa xôi.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
MỘT SỐ HÌNH ẢNH ĐÓNG HÀNG

30 chiếc chăn bông dày khự (150 X 220) do Tổng cục Hậu cần sản xuất (anh Hải, Học viện Biên phòng tặng) 
Vở viết chữ và chăn giữ ấm
3 thùng đồ chơi do chị Cẩm Hà (TP.HCM) chuyển ra tặng

Băng dính dán thùng của Vịt teo
Cặp sách cho toàn bộ học sinh Tiểu học và THCS (593 chiếc)

Chống đói bằng mì tôm
Mũ len cho tụi lít nhít quá đẹp về kiểu dáng, màu sắc nên cũng... thử làm đẹp tý

Trong mỗi cặp sách (quà cho học sinh Tiểu học, THCS) là 10 cuốn vở, 3 bút và 1 hộp kem đánh răng
Chả có lối mà đi

Ngồi ra cả ngoài đường
Hàng đóng xong, chờ gửi bớt sang nhà hàng xóm

Điểm trường Phìn Sáng, phải đóng riêng cho nam và nữ
Lũng Rạc thì đủ trong 1 thùng to

 
 
Áo rét cho toàn bộ 247 hs Mầm non. Hàng chất lượng cao do DN Việt Nam sản xuất chứ không phải của Tàu khựa. Toàn bộ áo rét do Cty Bia rượu - Nước Giải khát AROMA (trụ sở tại Hưng Yên) mua ủng hộ.

Gấu bông - đồ chơi do chị Cẩm Hà (TP.HCM) gửi ra tặng 3 thùng, toàn hàng "xịn" nên ai cũng xuýt xoa khen
Cũng của chị Cẩm Hà; Bộ chăn gối quá đẹp và mới (có đề xuất bán đấu giá, lấy tiền đó mua thêm bánh kẹo, bột canh, muối, dầu ăn cho các cháu. Chị Cẩm Hà tính thé có được không?)
Ngày thứ 2 đóng hàng, cũng là ngày sinh nhật của 2 thành viên, nên có tý lễ chúc mừng nhỏ, ngay tại... hiện trường

Thực phẩm tặng cho từng Điểm trường (ở bản xa)
 
Chia bánh kẹo thành từng phần, cho các cháu

Mệt
Sách truyện mới, cho Thư viện

Đóng hộp hết nhé!

17 tháng 9, 2012

QUỸ "GÓP ĐÁ XÂY TRƯỜNG SA" CŨNG BỊ BIỂN THỦ

Đọc những dòng này, chỉ thốt lên được 1 câu: "Khốn nạn!".

Cũng láng máng nghe đây đó chuyện này khác về tiền bạc, quà cáp gửi ra ngoài Trường Sa.

Nhưng để "bắt tận tay, day tận trán" đối tượng thế này (mà lại là Phó Bí thư Huyện Đoàn, đứng trong hàng ngũ "Hậu bị của Đảng"), thì đúng là hết nói...

Thông tin trên Báo Pháp luật TP.HCM
-------------------------------------------
Bị cách chức vì biển thủ quỹ “Góp đá xây Trường Sa”
 
(PL)- Ngày 16-9, một nguồn tin cho biết Huyện ủy Tánh Linh (Bình Thuận) vừa có quyết định đình chỉ chức vụ, đình chỉ sinh hoạt đảng đối với ông Trần Văn Thông, Phó Bí thư Huyện đoàn Tánh Linh, vì đã để xảy ra sai phạm tài chính tại đơn vị.
 
Trong đợt vận động các tổ chức cơ sở đoàn trực thuộc, các mạnh thường quân đóng góp vào quỹ “Góp đá xây Trường Sa”, ông Thông đã biển thủ hơn 50 triệu đồng để chi tiếp khách và chi vào các mục đích khác. Ngoài việc đình chỉ chức vụ ông Thông, UBND huyện Tánh Linh cũng đã chuyển hồ sơ sai phạm của ông sang cơ quan cảnh sát điều tra để làm rõ.
PHƯƠNG NAM

16 tháng 9, 2012

QUÊ MÌNH CÓ BÁNH ĐA CÁ RÔ!..

Bạn cùng học thời đói khổ áo rách vai, quần thủng đít, lớn lên phải tha phương kiếm sống nơi xứ người.

Ở nơi xa ngái tuyết rơi, nhưng lúc nào cũng miên man nhớ quê, đến thành hoài niệm trong từng giấc ngủ - bữa ăn và thi thoảng lại u u nghèn nghẹt qua ống nói: "Về quê, chụp hình và kể chuyện xứ mình cho tôi nghe, ông nhé!"...

Mình về quê, cả nhà tống lên xe, chạy vút qua cầu Thanh Trì rung rinh trên mặt song Hồng, hòa vào dòng xe tải trống rỗng chạy xuống Cảng nhận hàng "bè bạn 5 châu" rồi lại lặc lè chuyển về mọi miền trong nước, để... tiêu thụ hộ "chúng nó", cơ đâu hơn 2 tiếng đồng hồ đã về tới quê.

Mọi người nói nhiều về đặc sản Hải Phòng. Đúng cũng có mà sai cũng có. Nhưng với mình, thích nhất là canh bánh đa.

Đến bây giờ và có lẽ là mãi mãi, không quên được bát đánh đa cua của mẹ anh Lương Văn Thành.

Bây giờ anh Thành làm Đại biểu Quốc hội, mới từ Viện trưởng VKSND TP. Hải Phòng chuyển lên VKSNDTC.

Chứ hồi tụi mình chơi với nhau, mình là sinh viên tò te và anh ý mới vừa ra Trường, thực tập xong và làm việc bên huyện, ngay sát vách nhà mình, ngày 20/24 giờ chui vào ăn ngủ và chém gió trong mái nhà mình nghèo nàn, xập xệ, cuối tuần mới lếch thếch đạp xe về lại nhà bên phố Lê Lai.

Mình hồi ấy đi học Đại học, đói lắm, toàn cắm ký nợ nần từ cái vé ăn đến vài đồng lót dạ. Đợt nào đói quá, cả phòng lại điểm danh hộ 1 thằng, tống nó về quê xin gạo sắn hay bất cứ cái gì có thể ăn được, mang lên cứu đói. Đến lượt mình, lếch thếch trốn tàu về đến ga Hải Phòng, xong đi bộ theo đường tàu ra cảng về tận Lê Lai, ngủ nhờ anh Thành 1 đêm trên gác xép để sáng hôm sau lại ngồi nhờ xe đạp sang quê An Lão.

Mấy tiếng ở nhà bác Thành có khi là hạnh phúc và sung sướng nhất của mình, trong tháng.

Này nhé: Buổi tối, sẽ được ăn no cơm trắng nóng hổi, với thịt - cá và nhất là món chả lá lốt mình thích.

Ăn xong, anh Thành đi tán gái, còn mình lại cặm cụi cùng bác gái làm hàng, chuẩn bị cho gánh bánh đa vỉa hè sáng sớm hôm sau, có khi đến tận nửa đêm, 2 bác cháu vẫn tỉ mẩn rửa rau, xếp bát và rán thịt, luộc tôm.

Buổi sáng, trước khi 2 anh em đạp xe sang huyện, bác gái cho mỗi anh em 1 bát bánh đa cua to tú hụ và vừa chan nước cho anh em, vừa lẩm bẩm chửi: "Sư bố chúng mày!. Chả biết sau này có làm được ông to bà lớn gì không, mà khổ cực chữ nghĩa thế!. Học hành mà làm gì khi sống như chết đói. Về đây tao nuôi, chả phải ăn uống như chết rồi thế này!".

Mãi mãi, mình vẫn nhớ cái câu chửi yêu rân rấn nước mắt của bác; cái gánh bánh đa cua buổi sáng, trước bản tin bằng gạch trên vỉa hè đường Lê Lai lầm lụi đá vỡ với chiếc bàn gỗ sứt mẻ, mấy cái ghế dài chụm xung quanh nồi nước dùng thơm phức, sôi sùng sục tỏa khói hạnh phúc đủ đầy; bát bánh đa đỏ lịm gạo đục, xanh mướt rau muống chẻ dài dai tai tái, thân tôm đỏ au nằm co mình, miếng chả cá thu thái vội vàng xuộm điểm xanh thì là li ti và những đốt chả lá lốt bọc thịt xanh đen vừa dai vừa giòn sừn sựt, ngầy ngậy gạch cua bám quanh bát sứ trắng phau...

Và ước mơ của mình, mãi mãi đọng lại cùng ký ức: Ra Trường, có tiền để được ăn nguyên 5 bát bánh đa đỏ buổi sáng và mua nguyên 1 con gà luộc, không cần chặt, cứ để thế xé ăn, cho đến no nê...

Bây giờ về Hải Phòng, chả cần phải phi xe từ An Lão sang Lê Lai, mới ăn được bát bánh đa cua, mà ngay ở thị trấn nghèo quê mình, cũng có đầy quán bánh đa cua, như thể món đại diện.

Và ở quê, mình thích nhất món bánh đa cá rô - Biến thể từ bánh đa cua, hợp với đồng chiêm trũng.

Quê mình nghèo, chả có thuốc lào như Vĩnh Bảo hút say như điếu đổ "đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên"; không có nhiều núi đá làm xi măng, đốt lò vôi mù mịt như Thủy Nguyên; chả có bãi bồi kiếm tôm vớt cá, tiện thể làm điểm vượt biên, mong sao thoát khổ như Kiến Thụy; không có nhiều đầm ao làm kinh tế và chống lại lũ cường hào thời đổi mới trong nỗi uất ức như anh Đoàn Văn Vươn bên Tiên Lãng; quê mình cũng chẳng có "Tổng Công ty Đóng gạch Đồ Sơn", ngàn ngạt thân phận cắn răng, náu mình trong cái vỏ "mắt xanh mỏ đỏ" để mỗi ngày làm mấy chục "phát", góp tiền còm gây dựng tương lai...

Quê mình chỉ có nước mặn, đồng chua và đến cua cá, cũng liu nhiu nuôi những thân phận người lửng lơ sống - Không tên tuổi, không ghi nhận nhưng rất đỗi bình dị, thân thuộc tuổi thơ:

Cữ tháng 3 tháng 4. Sau giờ học buổi sáng là đeo giỏ ngang hông, cầm cần câu ra bờ mương, buộc thân ốc mít vào dây chỉ, đặt xuống lòng mương cạn, nhấp nhử cho lũ cáy to nhỏ mắt tròn thô lố to hơn người, càng đỏ càng tím, tham ăn đến mức bị nhấc bổng len, đặ vào giỏ rồi, vẫn cố níu lại thân ốc xác xơ.

Cữ tháng 10. Nước từ sông Vàng ào ạt theo vòi bơm đổ vào đồng. Lạnh đến tím tái đấy, nhưng vẫn cởi truồng lặn ngụp đầu ương nước, nhặt những con cà ra to bằng bàn tay, xì xì lông lá khắp 10 càng và bó chặt bằng thân rơm, tấp tểnh chạy về khoe mẹ, đợi bữa tươi canh mồng tơi nấu với cà ra, thơm nức - ngọt lừ dưới mái rạ đồng điền.

Cữ tháng 7 tháng 8 nghỉ hè. Nắng hừng hực như thể mặt trời khạc ra lửa. Nước ngoài ruộng cũng nóng đến sủi bọt, khiến lũ cua đồng khôn lỏi, đào hang mãi tít trong lòng đất, cũng phải uể oải bò ra, tìm thân cỏ trú chân, để tụi mình, buổi trưa dắt díu nhau dưới vành mũ rơm, à à lao ra đồng nhặt cua, móc rốc, nhét đầy giỏ, kịp cho mẹ tất tưởi buổi chợ chiều, bán đổi gạo thay bữa cháo bằng cơm.

Cữ tháng 11. Con nước ngọt hiếm hoi dâng lên từ đất mặn, đùn lên những đám rươi to bằng vung nồi, cựa quậy khắp mặt ruộng, khúc mương... Lại hì hụi lục chái nhà tìm chiếc vợt, bố làm bằng vải màn dính vào khung sắt, lõm thõm bước thấp bước cao, theo người lớn, gượng nhẹ vớt từng con xanh đỏ, hất vào thau. Tối mịt về khoe mẹ và châu đầu xem mẹ cạo từng tý mỡ lợn sót lại trong cặp lồng, đánh tơi lên cùng lá gấc, thân gừng, quả ớt, gượng nhẹ kho dưới thân lá chuối cháy đen...

Và cá rô đồng. Cữ tháng nào cũng vậy. Cứ buông câu xuống ao. Đặt vó xuống mương hay đêm mưa mùa hè, chịu khó tỉnh dậy soi đèn đầu ngõ, thế nào cũng bắt được những chú cá rô đồng múp míp đầu, ăn chắc thân và cong veo đuôi, thân lốm đốm rằn ri ngáp miệng tiếc nước... 

Bây giờ, quê nghèo đến mức đến cả cáy, cả cà ra, cả cua, cả rươi cũng mất và người, cũng phải bỏ quê đi xa, mới kiếm được miếng ăn. Nhưng cá rô thì vẫn còn, để cùng nuôi người lần hồi, vất vả.

Ở quê mình, con cá rô bắt sống dưới ruộng - ao lên được làm sạch, đưa lên bếp luộc kỹ. Thịt cá được bóc thành tảng, để riêng. Xương - đầu đuôi lại được ninh nhừ, cho gia vị thành thứ nước dùng ngọt lừ - thơm nức. Bánh đa đỏ (hoặc trắng), là loại chỉ làm ở chỗ quen biết, đúng gạo quê được ngâm qua với nước, cho vừa đủ mềm.

Khách gọi hàng, bà chủ bốc bánh thả vào lòng bát, rụt rè nhúm tay bốc thịt cá, cân nhắc có nhiều quá hay không, sau đó mới chan nước dùng, thả thêm mấy thân dọc mùng xanh non, giòn sừn sựt...

Bát bánh đa cá rô tỏa khói ấm, huyền hoặc trong màu trắng - đỏ của bánh, trắng nõn thân cá, đỏ au nước dùng, xanh mởn dọc mùng... Vắt thêm quả quất chua thanh (Hải Phòng chỉ dùng quất, chứ ít dùng chanh), thả vài lát ớt đỏ mòng mọng, thêm tý chí chương (chứ không phải tương ớt) hơi vàng và đặc biệt là rổ rau sống thái rối, trộn cả rau muống, hoa chuối, húng, canh giới, thì là... - Mới thấy cuộc đời đáng phải sống, bởi có bát canh buổi sáng, đỡ đói lòng cho cả 1 ngày vật lộn kiếm gạo sau lưng...

Hôm nay mình đưa vợ con về quê Hải Phòng. Sáng dậy sớm, bởi lũ gà ở quê sáng nào cũng vậy, bảo nhau cong cổ gáy, lay ông mặt trời dậy và đẩy tít cái quầng sáng chát chúa ấy, lên cao tít trên ngọn tre; bởi tiếng xôn xao nói chuyện của người đi chợ phiên, đầu tháng...

Ra quán quen đầu đường ăn sáng canh bánh đa cá rô. Cô bán hàng, bao nhiêu năm vẫn tươi từ đầu môi đến ánh mắt, đã rạn chân chim, cuống quýt xoa đầu con gái: "Hôm nay lại về thăm bà à?. Chăm về đi nhé!" và giấu giếm ánh mắt tò mò của khách khác, khum tay che cái muôi ngần ngật những khói ấm, chan thêm lên bát ít trứng cá - vụn lườn thây lẩy nằm dưới đáy xoong, khe khẽ: "Quê mình nghèo nhưng có cơm có cá. Mệt mỏi, buồn phiền thì về với mẹ, với cô!".

Tự dưng, thấy nghèn nghẹn trong ngực vì tình nghĩa quê mình!..

Thu rồi - mùa lạnh!. Ai thèm ăn bánh đa cá rô đồng. Về An Lão quê mình. Nhé!..

(Viết tặng những đồng hương Hải Phòng của mình, đang ở nơi xa tít trời Nga.
Quê nội An Lão, 14h ngày 16/9/2012)





MÙA THU THIẾU NỮ

Nguyễn Thị Hậu - Một chiều tháng tám nhiều năm về trước có một cô bé đi chiếc xe mini thong thả dọc con đường lúc đó còn có tên 30 - 4, ghé vào công viên trưóc dinh Thống Nhất  cô ngồi bệt trên bãi cỏ, lắng nghe tiếng chuông nhà thờ thong thả buông từng tiếng lan xa trong gió, nhìn vạt nắng nhạt cuối đường mà nhớ quá chừng mùa thu nơi cô vừa ra đi…

Nơi ấy có lá sấu rụng vàng vỉa hè, bà cụ hàng nước chè mỗi sáng sớm gom lá quanh gốc cây, từng nhát chổi gượng nhẹ như sợ làm đau những chiếc lá.

Khói bếp than vấn vít, hương chè Thái ngòn ngọt  chan chát ủ trong ấm tích quyện trong hơi sương mong manh… Thoáng dịu mát mùa thu đã hiện diện. Lòng người chùng lại, ngẩn ngơ…

Nơi ấy có đầm sen cuối hè hương hoa lẫn vào hương lá. Sen tàn lá già vẫn vướng vít bên nhau. Có lần cô đã ở bên đầm sen ấy cả ngày chỉ để  xem người ta câu cá, hái sen, cắt lá… mà hình như không chỉ có thế…

Nơi ấy có con đường vàng ánh đèn trong mưa hoa sữa, vành bánh xe lăn chầm chậm trong đêm, có người đưa cô về, để khi vô tình nghiêng đầu chạm nhẹ vào lưng người ấy, lần đầu tiên cô nhận ra mùa thu thiếu nữ…

Nhận ra để rồi chia tay.

Từ buổi chiều Sài Gòn bên nhà thờ Đức Bà năm ấy, và nhiều năm sau nữa, cứ tháng tám về cô lại tìm đến khoảng không gian tĩnh lặng nào đó giữa thành phố đông đúc này, một mình, để lắng nghe dường như mùa thu thiếu nữ trở về…

Từ buổi chiều Sài Gòn bên Nhà thờ Đức Bà năm ấy, và nhiều năm sau nữa, cứ mỗi thu cô lại kiếm cớ trở về nơi có những vỉa hè vàng lá sấu, nơi có đầm sen có con đường ngày nào…

Đầm sen đã mất xe đạp cũng chẳng còn…

Mùa thu thiếu nữ đã quá xa xôi…

14 tháng 9, 2012

ƠI CAO BẰNG YÊU THƯƠNG!..

Hôm lên cái xã heo hút, hẻo lánh nằm cheo leo trên sườn núi, đối mặt với đất Trung Quốc bằng 24 cột mốc phân định chủ quyền, có tên rất miền xuôi là Xuân Trường (Bảo Lạc, Cao Bằng), mình cứ ám ảnh mãi mấy chuyện:

Tụi trẻ con đầu trần, chân đất đang ê a trong lớp học tre nứa, thấy khách lạ đến, à à chạy ra ngóng nhìn, sờ máy ảnh.

Trung tá Vinh, Đồn trưởng Đồn Biên phòng Xuân Trường (Đồn 147) bảo: "Đường xa, hẻo lánh nên cả năm may ra có vài khách ở miền xuôi lên, trẻ con lạ là phải!";

Đêm ngủ ở Đồn, tiết tháng 8 nắng rám trái bưởi, dưới xuôi nóng chảy mỡ, nhưng cứ run cầm cập, phải lấy thêm vỏ chăn gối đầu ra phủ lên cái chăn bông bộ đội, mới đỡ lạnh.

Thiếu tá Minh, Chính trị viên phó của Đồn kể: "Mùa đông, trên lạnh lạnh dưới 0 độ là bình thường. Dịp nào rét quá, bà con kéo lên Đồn, kêu ời ời: Rét quá! Đồn ơi!. Khiến Ban Chỉ huy phải lệnh cho Quản lý mang chăn dự trữ và kêu gọi anh em nằm... úp thìa, chia lại chăn - áo cho đồng bào!"...

Về lại Hà Nội, không nguôi ngoai nghĩ đến cái nơi heo hút, nhưng bao năm qua căng người lên giữ đất biên cương, bằng chỉ sức người mỏng mảnh, nên thức trắng đêm, viết về nơi ấy (Đọc ở đây).

Viết xong, mọi người bảo: "Góp tý nào hay tý ấy, cho bọn trẻ con món quà, ngày đầu năm học mới!". Thế là lại hì hục viết tiếp, xin mọi người cái dây lạt nho nhỏ, buộc chặt phên dậu Cao Bằng (Đọc ở đây)

Ấy thế mà cũng rất nhanh. Chỉ trong vòng chưa đầy 1 tháng, tính đến hôm nay, số tiền - hàng cho Cao Bằng, tính ra cũng đến cả trăm triệu.

Lại cùng anh chị em trên Blog, trong cái Gờ Rúp trên Phây Búc, mà tụi mình hay gọi đùa là "Chi bộ", có tên GÓP LẠT BUỘC PHÊN DẬU CAO BẰNG mua - xin hàng hóa, khắp trong Nam ngoài Bắc, đủ mọi thứ bà rằn.

Đến bây giờ thì ổn hết rồi, cho gần 900 đứa trẻ con từ Mầm non cho đến Tiểu học, THCS, mỗi đứa 1 túi quà to, trong có áo khoác chống rét - mũ len (Mầm non), Cặp sách - ủng cao su - vở viết (Tiểu học - THCS) và bao nhiêu thứ khác, phục vụ học tập - sinh hoạt: Sách vở, đồ chơi, Kem đánh răng, mắm muối, mì tôm, dầu ăn, gạo tẻ, khăn mặt.. thậm chí cả 20 kg cá cơm Lý Sơn phơi khô, do Cty Cổ phần Thủy sản Lý Sơn do Sói biển Mai Phụng Lưu làm Giám đốc, gửi ra từ biển đảo quê hương.

Mấy hôm nay, lại cứ lẩn mẩn nghĩ lại mấy chuyện:

Cuối tuần, đúng hôm mình bị tai nạn giao thông, nằm bẹp ở nhà thì 1 chị tên Liên tìm đến tận nhà, nhờ mang lên cho bọn trẻ con 3 túi quần áo rét và tặng các thầy cô 2 đài cát sét cùng 1 Âm ly xách tay.

Đầu tuần, cô bạn trên FB tên Hằng, làm Vịt teo dưới mãi Hải Phòng, cũng lọ mọ xách lên tặng 1.000 cuốn vở viết mới cứng và thùng sách truyện, nhờ gửi bọn lít nhít Xuân Trường.

Giữa tuần,  anh Nguyễn Danh Hải - Chủ tịch HĐQT, Giám đốc Công ty Cổ phần Thương mại Tổng hợp Cao Bằng (nguyên là Chánh Văn phòng Sở VHTTDL Cao Bằng, mới bỏ việc mở Cty) gọi điện nói đón Đoàn lên tại Cao Bằng, sau đó đi cùng như thành viên vào Xuân Trường.

Vui nhất là anh Hải sẽ ủng hộ toàn bộ bát đĩa inoc-nồi nấu cơm cho 13 điểm trường Mầm non, phục vụ bữa trưa cho các cháu (vì nhìn thấy bát đĩa trong hình chụp sứt sẹo quá), 01 tivi mới 42inch cho Đồn BP Xuân Trường và 01 chuyến xe chở hàng - người vào - ra Xuân Trường.

Hôm nay, xúc động khi biết Công ty Cổ phần Giao nhận Vận tải và thương mại (Vinalink), Chi nhánh Hà Nội, có trụ sở tại tầng 6 - Lang Ha Building (Số14, Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội), sau khi đọc mạng biết Chương trình tụi mình, đã huy động cán bộ - nhân viên Cty quyên góp - ủng hộ được hơn 10 triệu, mua 2.000 cuốn vở cho học sinh Tiểu học, 200 khăn mặt cho học sinh Mầm non, 900 bút bi tặng các cháu và món quà dành riêng cho những cán bộ - chiến sĩ Đồn Biên phòng Xuân Trường heo hút là 1 máy in Laser, 1 Âm ly to đùng - chuyên nghiệp phục vụ tuyên truyền, sinh hoạt văn hóa, hội họp cho Đồn và bà con trong xã. Đó là chưa kể đến 3 thùng quần áo rét to tổ bố, chiếm đến nửa xe tải...

Cảm ơn nhé!. Mọi tấm lòng dành cho những người đã - đang và cả một thế hệ sẽ canh giữ biên cương Tổ quốc, ở cái nơi trọn vẹn 24 cột mốc biên giới.

Và chúng mình đang chuẩn bị đóng hàng hóa, mọi người đã - đang góp, để sang tuần mang lên, trao tận tay cho những đứa trẻ lít nhít vùng cao - Nơi phên dậu Cao Bằng yêu thương!..
------------------------------------------------------------------

CẬP NHẬT ỦNG HỘ CHO TRẺ EM XÃ BIÊN GIỚI XUÂN TRƯỜNG, BẢO LẠC, CAO BẰNG 

1/ anh Lê Việt Đức, chị Trần Thị Thu Hằng (Thụy Sỹ): 5.000.000 VND.
2/ anh Hoài Sơn (Nha Trang, Khánh Hòa): 8 thúng nước mắm nhĩ cá cơm (loại 0,5 lít/chai) = 48 chai.
3/ anh Nguyễn Quang Hải (Sơn Tây): 20 chăn bông, 30 chiếc chiếu.
4/ anh Hoàng Xuyên và Học viên lớp Cao học QTKD: Dầu ăn, bột canh, thiết bị – quần áo – sách vở.
5/ Đức Anh: 584 hộp kem đánh răng, 584 phần bánh kẹo (10 thùng bánh kẹo/100 kg) và 20 thùng mì tôm
6/ Chiều 24/3/2012: Nhận 30 thùng Mì tôm Gấu Đỏ (30 gói/thùng = 900 gói), do bạn Đức Anh huy động sự giúp đỡ của anh chị em làm việc tại Siêu thị Mini số 2, Triều Khúc, Thanh Xuân, Hà Nội.
7/ Ngày 7/9: Nhận 20 kg cá cơm khô do Cty Cổ phần Thủy sản Lý Sơn (Quảng Ngãi) gửi.
8/ Tối 7/9, bạn Hà Phương (http://www.facebook.com/phuong.h.anh.9), Báo Bảo hiểm xã hội, ủng hộ 1.000.000

9/ Bạn Vân SK (http://www.facebook.com/van.sk.5) cùng các bạn công tác tại Báo Sức khỏe Đời sống: 4.500.000
10/ Bạn Miu Qoat (http://www.facebook.com/miu.qoat): 1.000.000.
11/ Ngày thứ Bảy (8/9/2012), chị Liên đã đến nhà MTH nhờ chuyển 02 Radio, 01 Amply xách tay (tất cả đã qua sử dụng) và 3 túi quần áo. Thành thật xin lỗi chị, do tôi đang bị tai nạn, không thể ra nhận hàng của chị được, mà phải nhờ bà xã ra tiếp.
12/ Em Thơm (VTV): 02 thùng vở học sin.
13/ Tối 10/9/2012, em Huyền (Gà Xinh) ủng hộ 1.000.000
14/ Sáng 11/9/2012, Mr. Nguyễn Thanh Hải (Ngân hàng VTB): 1.000.000 qua TK của An An
 CHI TIẾT ỦNG HỘ QUA TÀI KHOẢN, TỪ 11-13/9/2012

12/09/2012 VNCK - 0044706 + 1,000,000.00 IBVCB.1209120963755002.VC Khoa Thanh gop lat buoc phien dau Cao Bâng


CHI TIẾT SỐ TIỀN ỦNG HỘ QUA TÀI KHOẢN, TỪ 7-11/9/2012
10/09/2012 J633 – 0005376 + 1,000,000.00 Sender:79302001.DD:100912.SHGD:10000315.BO: NGUYEN CHI LONG.(RMNO 03321209073570) (NHH VIETCOMBANK HOAN KIEM TRAN QUANG KHAI)
07/09/2012 VNCK – 0032989 + 500,000.00 IBVCB.0709120271195002.TRUONG TAN BINH ( GOLDSUN FOCUS MEDIA – BAN NGUYEN ANH) UNG HO TRE EM XUAN TRUONG CAO BANG
 
CHI TIẾT SỐ TIỀN ỦNG HỘ QUA TÀI KHOẢN, TỪ 30/8-7/9/2012

07/09/2012 VNCK – 0031510 + 1,000,000.00 IBVCB.0709120193531001.Can bo ngan hang phat trien viet nam VDB ung ho tre em Xuan Truong – Cao bang
07/09/2012 1426 – 0000030 + 4,000,000.00 NGUYEN THI KIM YEN – CTY KHONG GIAN DEP UNG HO TRE EM XUAN TRUONG CAO BANG GD TIEN MAT
06/09/2012 VNCK – 0011228 + 500,000.00 IBVCB.0609120763013001.Quynh Anh ( Ban Tran Viet Phuong) ung ho tre em Xuan Truong -Cao Bang






30/08/2012 V412 – 0000041 + 500,000.00 VU THI THANH HAU NT UNG HO TRE EM XUAN TRUONG CAO BANG GD TIEN MAT
30/08/2012 VNCK – 0068708 + 2,000,000.00 IBVCB.3008120527667001.Ung ho tre em Xuan Truong-Cao Bang





CHI TIẾT SỐ TIỀN ỦNG HỘ QUA TÀI KHOẢN, TỪ NGÀY 24-30/8/2012
29/08/2012 VNCK – 0052078 + 500,000.00 IBVCB.2908120555575004.Nguyen Thu Ha ung ho tre em Xuan Truong Cao Bang
29/08/2012 J633 – 0007133 + 300,000.00 Sender:01307001.DD:290812.SHGD:10000173.BO: TRUONG NGOC VINH.IBUNG HO TRE EM XUAN TRUONG, CAO BANG.
29/08/2012 J633 – 0006748 + 500,000.00 Sender:01204011.DD:290812.SHGD:10000049.BO: VU DANG THUAN.THUAN VU BAC LIEU UNG HO TRE EM NGH EO VUNG BIEN GIOI CAO BANG
28/08/2012 VNCK – 0018365 + 300,000.00 IBVCB.2808120647437001.Huyen, Huong (ban Ga Xinh) ung ho tre em Xuan Truong, Cao Bang
27/08/2012 J633 – 0006813 + 1,000,000.00 Sender:01307001.DD:270812.SHGD:10000040.BO: DO THI NGOC. UNG HO TRE EM XUAN TRUONG, CAO BANG
27/08/2012 VNCK – 0087219 + 500,000.00 IBVCB.2708120173231002.Ung ho tre em Xuan Truong, Cao Bang
27/08/2012 5978 – 0006620 + 300,000.00 FTF.CN:9704366801002089016.FrAcc:0081000216170 .ToAcc:0011002663078
 
CHI TIẾT SỐ TIỀN ỦNG HỘ QUA TÀI KHOẢN VCB, TỪ NGÀY 7-24/8/2012

Ngày giao dịch Số tham chiếu Trạng thái (+/-) Số tiền Mô tả
23/08/2012 4640 – 0006624 + 300,000.00 /Ref:P436770{//}/Ref:P436770{//}Ung ho tre em Xuan Truong, Cao Bang D.Vi CHUYEN:NGUYEN THI LAN HUONG
23/08/2012 L267 – 0000044 + 2,000,000.00 MAI HOA ODAKA UNG HO TRE EM SAN TRUONG CAO BANG
22/08/2012 G838 – 0000142 + 1,000,000.00 VU THI NHUAN-UNG HO TRE EM XUAN TRUONG-CAO BANG GD TIEN MAT
21/08/2012 5060 – 0000023 + 300,000.00 TRAN THUONG UYEN – UNG HO TRE EM XUAN TRUONG CAO BANG GD TIEN MAT
21/08/2012 VNCK – 0070625 + 500,000.00 IBVCB.2008120016205001.Ung ho tre em Cao bang
21/08/2012 9569 – 0000049 + 1,000,000.00 vu thi thanh lanh cong doan ngan hang vn ung ho tre em xuan truong tinh cao bang GD TIEN MAT
21/08/2012 X998 – 0000073 + 2,000,000.00 PHAM VAN CUONG NT//NHO A.HAI CHUYEN GUI GIUP “TRE EM XUAN TRUONG-CAO BANG” GD TIEN MAT
20/08/2012 J633 – 0011545 + 250,000.00 Sender:01201005.DD:200812.SHGD:10000257.BO: PHAM THI HUONG.DAO MAI PHUONG GUI EM XUAN TRU ONG SGD VCB
20/08/2012 3832 – 0006291 + 500,000.00 FTF.CN:9704366800625785018.FrAcc:0011000680799 .ToAcc:0011002663078
07/08/2012 VNCK – 0001177 + 1,000,000.00 IBVCB.0608121035583002.Ung ho hoc sinh bien gioi Cao Bang
(Tiếp tục cập nhật hàng ngày…)

13 tháng 9, 2012

GIÓ LẠNH ĐẦU MÙA

Nhà văn Thạch Lam - Buổi sáng hôm nay, mùa đông đột nhiên đến, không báo trước.

Vừa mới ngày hôm qua giời hãy còn nắng ấm và hanh, cái nắng về cuối tháng mười làm nứt nẻ đất ruộng, và làm ròn khô những chiếc lá rơi. Sơn và chị chơi cỏ gà ở ngoài cánh đồng còn thấy nóng bứt, chảy mồ hôi.

Thế mà qua một đêm mưa rào, trời bỗng đổi ra gió bấc, rồi cái lạnh ở đâu đến làm cho người ta tưởng đang ở giữa mùa đông rét mướt. Sơn tung chăn tỉnh dậy, nhưng khôg bước xuống giường ngay như mọi khi, còn ngồi thu tay vào trong bọc, bên cạnh đứa em bévẫn nắm tay ngủ kỹ.

Chị Sơn và mẹ Sơn đã trở dậy, đang ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống. Sơn nhìn thấy mọi người đã mặc áo rét cả rồi.

Nhìn ra ngoài sân, Sơn thấy đất khô trắng, luôn luôn cơn gió vi vu làm bốc lên những màn bụi nhỏ, thổi lăn những cái lá khô lạo xạo.

Trời không u ám, toàn một màu trắng đục. Những cây lan trông chậu, lá rung động và hình như sắc lại vì rét.

Sơn cũng thấy lạnh, vội vơ lấy cái chăn trùm lên đầu rồi cất tiếng gọi chị. Mẹ Sơn nghe thấy, đặt chén nước chè xuống, bảo chị Lan:
- Con vào buồng lấy thúng áo ra mẹ mặc cho em, đi!.

Rồi quay lại bảo Sơn:
- Con sang đây mà ngồi cho ấm. Bước khéo để cho em bé ngủ!.

Sơn kéo chăn lên đắp cho em, ngồi xếp bằng bên khay nước. Mẹ Sơn rót cho một chén, Sơn cầm lấy chén chè nóng ấp vào mặt, vào má cho ấm, rồi để mặt vào miệng chén cho hơi bốc lên. Bà Sơn thường vẫn bảo làm thế cho tỉnh mắt.

Người vú già xù xù cái áo bông cánh rách, xách siêu nước từ dưới nhà lên, vừa xuýt xoa vừa nói:
- Rét quá! Múc nước cóng cả tay!.

Vú giơ tay hơ trên hỏa lò. Mẹ Sơn hỏi:
- Năm nay rét sớm hơn mọi năm vú nhỉ?.
 Người vú già ra vẻ nhớ lại, đáp:
- Cũng chả bằng cái năm mợ đi cân gạo bên Sông. Gớm, mới rét làm sao! Sáng tôi dậy, bà sai đi chợ, cứ run lên cầm cập!.

Sơn cũng nhớ cái rét năm ấy rõ rệt lắm, như mới đây thôi. Buổi sớm hôm ấy, mẹ Sơn cũng ngồi uống nước chè như sáng hôm nay và cũng lấy áo rét ra mặc.

Chị Lan từ trong buồng đi ra, khệ nệ ôm cái thúng quần áo đặt lên đầu phản.

Mẹ Sơn đặt cái vỉ buồm lục đống quần áo rét. Sơn nhận ra cũng những cái áo Sơn đã mặc năm ngoái, năm kia: một cái áo vệ sinh màu nâu sẫm với một cái áo dạ khâu chỉ đỏ. Sơn cầm giơ những cái áo lên, thấy mát lạnh cả tay.

Từ bộ quần áo thoảng ra hơi mốc của vải gấp lâu trong hòm, làm Sơn nhớ lại những buổi đầu mùa rét từ bao giờ, lâu lắm, ngày Sơn còn nhỏ.

Mẹ Sơn giơ lên một cái áo bông cánh đã cũ nhưng còn lành lặn, nói:
- Đây là áo của cô Duyên đây!.

Duyên là đứa em gái bé của Sơn, chết từ năm lên bốn tuổi. Mẹ Sơn nhắc đến làm Sơn nhớ em, cảm động và thương em quá.

Vú già là người đã nuôi Duyên từ lúc mới đẻ, với lấy cái áo lật đi lật lại ngắm nghía,tay mân mê các đường chỉ:
- Giá bây giờ em nó có còn cũng chả mặc được!.

Mẹ Sơn yên lặng không nói gì. Nhưng đến lúc nói với Sơn lại để mặc áo, Sơn thấy mẹ hơi rơm rớm nước mắt.

Sơn đã mặc xong áo ấm áp: cả cái áo dạ chỉ đỏ lẫn áo vệ sinh, ngoài lại mặc phủ cái áo vải thâm dài. Sơn đứng trên giường trước mặt mẹ, đã quay đi quay lại ba, bốn lần để mẹ Sơn ngắm áo.

Sau cùng, mẹ Sơn vuốt các tà áo cho phẳng phiu, rồi đẩy Sơn ra, bảo:
- Thôi, con đi chơi!.

Sơn xúng xính rủ chị ra chợ chơi. Nhà Sơn ở quay lưng vào chợ, cạnh một dãy nhà lá của những người nghèo khổ mà Sơn quen biết cả vì họ vẫn vào vay mượn ở nhà Sơn. Sơn biết lũ trẻ con các gia đình ấy chắc bây giờ đương đợi mình ở cuối chợ để đánh khăng, đánh đáo.
 Không phải ngày phiên, nên chợ vắng không. Mấy cái quán chơ vơ lộng gió, rác bẩn rải rác lẫn với lá rụng của cây đề.

Gió thổi mạnh làm Sơn thấy lạnh, và cay mắt. Nhưng chân trời trong hơn mọi hôm, những làng ở xa Sơn thấy rõ như ở gần.

Mặt đất răn lại, và nức nẻ những đường nho nhỏ, kêu vang lên lanh tanh dưới nhịp guốc của hai chị em.

Đến cuối chợ đã thấy lũ trẻ đang quây quần chơi nghịch. Chúng nó thấy chị em Sơn đến đều lộ vẻ vui mừng, nhưng chúng vẫn đứng xa, không dám vồ vập. chúng như biết cái phận nghèo hèn của chúng vậy, tuy Sơn và chị vẫn thân mật chơi đùa với, chứ không kiêu kỳ và khinh khỉnh như các em họ của Sơn.

Thằng Cúc, con Xuân, con Tý, con Túc sán gần giương đôi mắt ngắm bộ quần áo mới của Sơn. Sơn nhận thấy chúng ăn mặc không khác ngày thường, vẫn những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ.

Nhưng hôm nay, môi chúng nó tím lại, và qua những chỗ áo rách, da thịt thâm đi. Mỗi cơn gió đến, chúng lại run lên, hàm răng đập vào nhau.

Thằng Xuân đến mó vào chiếc áo của Sơn, nó chưa thấy cái áo như thế bao giờ. Sơn lật vạt áo thâm, chìa áo vệ sinh và áo dạ cho cả bọn xem.

Một đứa tắc lưỡi, nói:
- Cái áo này mặc thì nóng lắm. Chắc mua phải đến một đồng bạc chứ không ít, chúng mày nhỉ?.

Đứa khác nói:
- Ngày trước thầy tao cũng có một cái áo như thế, về sau bán cho ông Lý mất!.

Con Túc ngây ngô giương đôi mắt lên hỏi Sơn:
- Cái này cậu mua tận Hà Nội phải không?.

Sơn ưỡn ngực đáp:
- Ở Hà Nội, chứ ở đây làm gì có. Mẹ tôi còn hẹn mua cho tôi một cái áo len nhiều tiền hơn nữa kia!.

Chị Lan bỗng giơ tay vẫy một con bé, từ nãy vẫn đứng dựa vào cột quán, gọi:
- Sao không lại đây, Hiên? Lại đây chơi với tôi!.

Hiên là đứa con gái bên hàng xóm, bạn với Lan và Duyên.

Sơn thấy chị gọi nó không lại, bước gần đến trông thấy con bé co ro đứng bên cột quán, chỉ mặc có manh áo rách tả tơi, hở cả lưng và tay.

Chị Lan cũng đến hỏi:
- Sao áo của mày rách thế Hiên, áo lành đâu không mặc?.

Con bé bịu xịu nói:
- Hết áo rồi, chỉ còn cái này!.
 - Sao không bảo u mày may cho?.

Sơn bây giờ mới chợt nhớ ra là mẹ cái Hiên rất nghèo, chỉ có nghề đi mò cua bắt ốc thì còn lấy đâu ra tiền mà sắm áo cho con nữa. Sơn thấy động lòng thương, cũng như ban sáng Sơn đã nhớ thương đến em Duyên ngày trước vẫn cùng nói với Hiên đùa nghịch ở vườn nhà.

Một ý nghĩ tốt bỗng thoáng qua trong trí, Sơn lại gần chị thì thầm:
- Hay là chúng ta đem cho nó cái áo bông cũ, chị ạ!.
- Ừ, phải đấy. Để chị về lấy!.

Với lòng ngây thơ của tuổi trẻ, chị Lan hăm hở chạy về nhà lấy áo. Sơn đứng lặng yên đợi, trong lòng tự nhiên thấy ấm áp vui vui.

Nhưng cái vui của Sơn không được bao lâu. Bữa cơm về tới nhà, Sơn không thấy mẹ đâu cả, hỏi vú già:
- Mợ tôi đi đâu hở vú?
- Chị Lan và cậu cứ ăn cơm trước đi. Mợ còn đi ăn giỗ đến trưa mới về!.

Rồi vú già nhìn rõ vào mặt Sơn, hỏi:
- Có phải cậu đem cho con Hiên cái áo bông cũ phải không?.

Sơn ngạc nhiên đáp:
- Phải. Nhưng sao vú biết?.
- Con Sinh nó nói với tôi đấy Sinh là đứa em họ của Sơn, vẫn hay nói hỗn với vú già, nên vú ấy ghét. Nó lại còn bảo hễ mợ về nó sẽ sang mách với mợ cho cậu phải đòn!.

Sơn lo quá, sắp ăn, bỏ đũa đứng dậy, van:
- Thế bây giờ làm thế nào, hở vú? Mợ tôi biết thì chết!.
- Ai bảo cậu dại dột đem cho áo nó? Bây giờ cậu sang bảo cái Hiên trả lại thì không việc gì!.

Sơn vội vàng ra chợ tìm cái Hiên nhưng không thấy con bé ở đó. Đến nhà cũng không thấy ai, mẹ nó cũng không có nhà. Hai chị em lo sợ, đi ra cánh đồng tìm cũng không gặp.

Gần đến buổi chiều, Sơn và chị chưa đòi được áo. Lan trách em:
- Sao em lại nghĩ đem cho nó cái áo ấy, có phải bây giờ me mắng chết không?.
- Ai bảo chị về lấy? Nếu chị không về lấy thì em biết đâu!.
Chị Lan đấu dịu:

- Thôi, bây giờ phải về nhà vậy chứ biết làm thế nào!.
- Nhưng mà em sợ lắm!.

Chị Lan thở dài, nắm chặt lấy tay em, an ủi:
- Đằng nào cũng phải về cơ mà. May r a có lẽ me không mắng đâu!.

Hai chị em lo lắng dắt nhau lẻn về nhà. Đến cửa, Sơn nghe thấy tiếng mẹ nói ở trong với tiếng một người đàn bà khác nữa, nghe quen quen.

Lan dắt tay Sơn khép nép bước vào, hai chị em ngạc nhiên đứng sững ra khi thấy mẹ con Hiên đang ngồi ở cái ghế con trên đất trước mặt mẹ, tay cầm cái áo bông cũ.

Thấy hai con về, mẹ Sơn ngửng lên nhìn rồi nghiêm nghị bảo:
- Kìa, hai cô cậu đã về kia. Thế áo bông của tôi đâu mà tự tiện đem cho đấy?.

Sơn sợ hãi, cúi đầu lặng im, nép vào sau lưng chị. Bác Hiên vừa cười vừa nói:
- Tôi về thấy cháu nó mặc cái áo bông tôi hỏi ngay. Nó bảo của cậu Sơn cho nó. Tôi biết cậu ở đây đùa, nên tôi phải vội vàng đem lại đây trả mợ. Thôi, bây giờ, xin phép mợ tôi về!.

Mẹ Sơn hỏi:
- Con Hiên không có cái áo à?
- Bẩm nhà cháu độ này khổ lắm!. Chẳng để dành được đồng nào may áo cho con cả. Thành thử vẫn cái áo từ năm ngoái nó mặc mãi!.

Mẹ Sơn với cái âu đồng, lấy tiền đưa cho bác Hiên:
- Đây, tôi cho mượn năm hào cầm về mà may áo cho con!.

Khi bác Hiên bước ra khỏi cửa, mẹ Sơn vẫy hai con lại gần, rồi âu yếm ôm vào lòng mà bảo:
- Hai con tôi quý quá, dám tự do lấy áo đem cho người ta không sợ mẹ mắng ư?..
---------------------------------------------------------------------------
* Bài viết của Nhà văn Thạch Lam, viết năm 1937.
* Hình ảnh minh họa: Chuyến đi thiện nguyện, trao quà cho học sinh Mầm non - Tiểu học - THCS xã Bản Công, huyện Trạm Tấu, tỉnh Yên Bái (9/2011) của các thành viên Diễn đàn OF.

NGƯỜI ĐẸP ÁO DÀI VŨ NGỌC ANH: NỖI BUỒN HOA SÚNG

Hiệu Minh - Hồi nhỏ, tôi rất thích hoa súng vì loài hoa này mọc rất nhiều ở Hoa Lư về mùa nước lụt. 

Đôi lúc cả một vùng đẹp như bức tranh thủy mặc.

Sau này đi xa, có dịp vào bảo tàng tôi thường tìm ngắm tranh Monet vẽ hoa súng tuyệt vời

Nhớ Lưu Quang Vũ có câu thơ như ông biết được tiếng hoa:

"Nghe hoa súng bờ ao se sẽ nở
Da diết lòng hương dịu tự vườn cau"…

Tháng trước, Tổng Cua đưa hai đứa nhỏ thăm khu du lịch Tràng An. Thuyền đi trên mặt nước trong xanh, thỉnh thoảng có đám hoa súng đang chúm chím nở rất đẹp. Định bụng lúc ra thế nào cũng chụp vài cái ảnh. Quay ra bến thì trời chiều, hoa súng đi ngủ hết, chả chụp được cái nào, tiếc mãi.

Người lái đò nói: Hoa súng ở đây cũng phải trồng mới ra và thuyền bè không được đi vào đó. Du khách cấm không được vặt hoa. Vì ai cũng hái hoa về làm của riêng thì còn đâu cảnh đẹp thần tiên cho Tràng An.

Hôm nay xem báo Tiền Phong có ảnh người đẹp áo dài Vũ Ngọc Anh đẹp tuyệt trần đang thăm quê mình. Gương mặt thiên thần, nụ cười rạng rỡ.

Cứ ước là mình còn trẻ, là đại gia, nhiều tiền như bầu Kiên, cưới được người đẹp này. Nhưng xem đến ảnh cuối thì có lẽ mình thấy hợp với cô lái đò hơn :razz: :roll: ;)

Giới thiệu vài cái ảnh để các bạn chiêm ngưỡng. Ảnh trong entry lấy từ Tiền Phong online và lời bình của Cua Times.

Người đẹp trên sông nước Tràng An. Ảnh: TPO

Trước vườn hoa súng. Ảnh: TPO

Thiên thần. Ảnh: TPO

Màu hoa súng ấy như cơn đau không dám khóc. Ảnh: TPO

Còn nỗi buồn hoa súng tím biết cho đâu. Ảnh: TPO

Bỗng thấy chị lái đò đẹp hơn hoa hậu. Ảnh: TPO

Nếu ai cũng như Hoa hậu áo dài Vũ Ngọc Anh vặt bông hoa súng để chụp ảnh thì liệu rằng Tràng An có còn đẹp nữa hay không?..

Giá như người đẹp nhớ mấy câu thơ Chế Lan Viên từng thảng thốt về loài hoa mong manh như chính nàng, lặng lẽ mang những niềm đau thì có lẽ nàng không nỡ vặt bông súng ấy:

Màu hoa súng ấy như cơn đau không dám khóc
Chỉ lặng yên sắc tím để mà đau
Người đời chỉ biết màu sen anh đỏ rực
Còn nỗi buồn hoa súng tím biết cho đâu.
 
HM. 11-9-2012

TIÊN SƯ BỐ QUAN LÀM BÁO

Phairzios - Vừa nghe tin QUAN LÀM BÁO được xếp vào hàng ngũ các thế lực thù địch, thế là em phải chửi ngay.

Vì em nghĩ đơn giản, em chửi "nó" thì lập tức em đứng vào hàng ngũ "không phải các thế lực thù địch". Suy ra --> em sẽ được yên thân!..

Đời chỉ cần yên thân là được, cần đếch gì nữa. Cơm ăn ba bữa, quần áo mặc cả ngày. Hết phim.

Nhưng mà chửi xong rồi cũng thấy ngượng ngượng cái mồm.

Em thấy ngượng, không phải cho em mà ngượng cho các anh, các chị - nhưng người đã đề cao đội hình Quan làm báo, Dân làm báo...  quá đáng.
Việc đếch gì phải thế. Trong tay "chúng ta" (em tự vơ vào tí) chẳng có hàng trăm tờ báo, hàng vạn phóng viên tinh nhuệ, hàng vạn cán bộ đầy năng lực... Thế mà tự nhiên phải đặt mấy cái cờ lốc cờ léo trở thành một thế lực!

Không những thế ta lại tự hào với lực lượng an ninh, cảnh sát hùng hậu, tự hào với hàng vạn chiến công to nhỏ đánh dẹp, đánh sập biết bao bọn cờ lốc cờ leo, bỏ tù hàng chục "thằng - con" cứng đầu cứng cổ.

Vậy mà đành phải bó tay trước các đối tượng xấu xa - nguyên văn là "các thế lực thù địch"


Tiên sư bố QUAN LÀM BÁO - Em lại phải chửi lại một lần nữa để tỏ rõ lập trường, quan điểm. Tại sao vẫn mãi không bắt được "mày"?

Tiên sư bố QUAN LÀM BÁO (Chửi đến phát thứ ba cho chắc ăn) - Tại sao "mày" lại làm mất thời gian của  "Các Bộ, ngành, các địa phương lãnh đạo cán bộ, công chức, viên chức"... khi họ cứ phải vào  xem, sử dụng, loan truyền và phổ biến các thông tin của "mày".

Phải chăng là "mày' quá là hấp dẫn! Mày sexy hơn cả những mông, những ngực, những đùi, những vế đang ê hề và được thả cửa vào xem.
 
Phải chăng là "mày" đang đem đến cho người ta món ngon, khi người ta đã chán ngấy những món ăn được chế biến cùng một công thức cùng một chất liệu từ "Báo Nhân Dân, Thông tấn xã Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam, Đài Tiếng nói Việt Nam, Cổng Thông tin điện tử Chính phủ, các cơ quan thông tin đại chúng".

Bó tay với bọn phản động này mất thôi.  

Tóm lai: Chúng ta đã bắt biết bao nhiêu "thằng và con" nhốt vô tù vì dám  xuyên tạc, chống Đảng và Nhà nước.

Nhưng càng bắt chúng lại càng trở nên đông đảo và mạnh mẽ hơn.

Phải chăng là ở xứ mình, có nhiều người thích vào tù??? Hay là ở lý do nào khác?..
-------------------------------------------------------------------------------------------
* Hình ảnh chỉ có tính minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết của tác giả.

12 tháng 9, 2012

TRÊN MẠNG, NGƯỜI TA CÓ CÔ ĐƠN?..

Nguyễn Thị Hậu - Bạn bảo: Một ngày không lướt mạng một lúc là như thiếu cái gì. Bồn chồn bứt rứt, thậm chí có cảm giác như người mù - Vì không biết quanh mình, đã có những gì xảy ra?..

Mình bảo: "Thế lên mạng xem tin gì?". "Đâm cướp, giết hiếp à? Hay là li dị chia tay ngọai tình có bầu lộ hàng PR? Hay là lừa đảo tham nhũng hối lộ lạm quyền hành dân đầu cơ? Hay là nghị trường tiền tỷ đườn
g sắt dự án quy họach trục nọ trục kia dời đô?.. Và…?".

Đáp lại cái giọng khiêu khích đầy bức xúc của mình, bạn hiền lành lắc đầu: "Không!. Chả mất thời giờ vào những chuyện mình không cần/ không thể làm gì được. Chỉ ghé qua nhà bạn bè, xem bạn mình thế nào thôi!".

À!. Ra thế!… Nhưng có thể biết bạn mình đang thế nào ư, trên mạng???.

Bạn mình - Một ngày có khi đã kịp giải quyết xong một hợp đồng tiền triệu. Bạc đầu suy tính nhưng không đo đếm, nói cười như không dù tiền triệu vừa vào túi hay vừa mất đi…
 
Trên mạng chả bao giờ thấy bạn “nghĩa lộ” chuyện làm ăn (chuyện nhỏ mà - bạn nói, nếu ai đó biết mà chia vui hay chia buồn).
 
Vẫn thấy bạn tưng tửng những câu chuyện đọc xong không thể không phá lên cười. Nhưng cười rồi bỗng ngậm ngùi - Dường như bạn đang rất cô đơn…

Bạn mình - Mỗi ngày sắc sảo với những bài viết làm không ít kẻ phải nghiến răng giật mình. Mỗi bài bạn viết ngắn dài, cũng có hàng chục hàng trăm comment đồng tình, ủng hộ, phản đối, phân tích đúng sai mỉa mai, chống đối, thậm chí nặng lời quy kết…
 
Cũng chả bao giờ thấy bạn nao núng buồn phiền hay phấn khích…
 
Cà phê mỗi chiều vẫn thấy bạn ngắm nhìn vòm cây cao xanh ngát bảo rằng: Đấy! Sài Gòn mùa này có kém gì mùa thu Hà Nội?. Chợt thấy nao lòng - Dường như bạn đang rất cô đơn…

Bạn mình - Mỗi ngày chao chat những chuyện giai trẻ gái già, nay người này yêu mai người khác thích…
 
Có khối người ghen tỵ với bạn, dù biết có khi những giai ấy gái ấy là bạn bịa chuyện cho vui.
 
Nhưng vẫn bán tín bán nghi vì quả nhiên xung quanh bạn chả bao giờ vắng các chân dài các vai rộng.
 
Để rồi thi thỏang bắt gặp bạn một mình trên phố, lơ đãng phóng xe. Bóng bạn nhỏ nhoi trên đường - Dường như bạn đang rất cô đơn… 
Trên mạng có thể nhận biết những khỏanh khắc ấy của bạn được chăng?..

Đôi lúc nghĩ: Mấy ai thực sự cô đơn, bởi trong thế giới ảo cảm giác “cô đơn trên mạng” rất dễ lây lan.
 
Nhưng khi những dòng chữ của bạn hòa với mọi người, thì mình biết: Bạn đang cô đơn hơn bao giờ hết...

(2011)
-------------------------------------------
* Hình minh họa của MTH, không liên quan đến nội dung bài viết của TS Khảo cổ Nguyễn Thị Hậu (TP.HCM).